[Danh môn quý thê] Chương 7

Chương 7: Tới chơi – I

r23h49

Chuyển ngữ: Lệ Thiên

Tĩnh Hư khẽ liếc cây trúc đào đỏ rực kia, ngón tay dài nhỏ khẽ vuốt một chiếc lá, “Hoa tựa đào, lá tựa trúc, hoa nở rồi hoa lại tàn. Chỉ tiếc là, người không thể chạm vào được.” Đỗ Thủy Vân nghe vậy thì cũng quên sạch hờn giận trước đó mà tò mò với cây trúc đào, ngạc nhiên hỏi: “Sao lại thế?” “Cây trúc đào tính đại hàn, có kịch độc. Chỉ cần chạm vào là sẽ bị choáng váng, nếu lỡ ăn phải sẽ bị nôn mửa không ngừng, mê man không tĩnh, cứ vậy thì chẳng lâu sau sẽ chết.” Tĩnh Hư nói rất bình thản như đang kể về một chuyện thường tình thôi.

(more…)

[Danh môn quý thê] Chương 6

Chương 6: Dâng hương – III

6

Chuyển ngữ: Lệ Thiên

Đỗ Thủy Vân ở trong viện khẽ thì thào: “Tỷ tỷ tốt à, đều tại muội hết mà, tỷ chờ muội hồi phủ rồi mang đồ tới nhé?” Thẩm Tử Ngôn mỉm cười, thì ra vị quận chúa này cũng không phải là người không hiểu chuyện, cậy thế khinh thường người khác, nói: “Chỉ là một cái váy thôi, quận chúa đừng để tâm quá.” Đỗ Thủy Vân cười tươi, nhìn nàng vận bộ váy màu vàng nhạt mà trong mắt ánh lên sự ngạc nhiên vô cùng, “Thẩm tỷ tỷ, tỷ xinh quá!” (more…)

[Danh môn quý thê] Chương 5

Chương 5: Dâng hương – II

121

Chuyển ngữ: Lệ Thiên

Thẩm phu nhân hiền từ nhìn nữ nhi, trong mắt đầy ý cười, “Đây là hai nữ nhi của tôi.” Hai tỷ muội cúi người vấn lễ. Phúc vương phi cười nhìn hai tỷ muội, một tay kéo Thẩm Tử Ngôn, một tay kéo Thẩm Tử Nặc, nhìn kĩ một lát rồi khen không dứt: “Đôi tỷ muội này nhìn được lắm. Tính tình trầm tĩnh nền nã chứ không như con ta. Nó nghịch như khỉ ấy, chẳng chịu yên tĩnh được bao lâu.”

Đã có người sớm chuẩn bị mang ra các lễ vật: nhẫn bạch ngọc, hai cây trâm khắc hình hoa mai, vòng Nam Châu. Phúc vương phi cười nói: “Mấy tỷ muội các con đừng chê, giữ lại cho mấy nha đầu cũng được.” Hai người cảm tạ bà. (more…)

[Danh môn quý thê] Chương 3

Chương 3: Ngày hè – III

0011dp0

Chuyển ngữ: Lệ Thiên

“Tỷ tỷ.” Rèm cửa được nhấc lên, bước vào trong là một nữ tử mặc bộ đồ bằng lụa mỏng màu vàng, bên ngoài có khoác áo choàng tím hồng, mĩ lệ như hoa, mắt như nước mùa thu. Đây là lần đầu Thẩm Tử Ngôn gặp trực tiếp Yến di nương nên nhìn thêm vài lần. Từ lần nhìn Yến di nương vào cửa từ xa đến giờ đã được gần nửa năm. Thẩm phu nhân khẽ ngẩng lên, cười nói: “Muội muội nay là người mang thai, sao không nghỉ ngơi đi. Liệu có phải có chuyện gì không hay không?”

Vừa dứt lời, vành mắt Yến di nương đã ngập nước rồi thút thít khóc òa lên, trông tựa lê hoa đái vũ*, ai gặp cũng thương. Thẩm Tử Ngôn ngẩn ra, từ lúc vào cửa tới giờ mẫu thân nàng cũng mới nói có một câu thôi, người nào không biết nhìn còn tưởng nàng ta bị ủy khuất gì lắm!

(more…)

[Danh môn quý thê] Chương 1

Chương 1: Ngày hè – I

1969201_1388090948078334_324630110_n

Chuyển ngữ: Lệ Thiên

Beta: Lệ Thiên

Tháng ba tại thành Kim Lăng, vừa kết thúc một cơn mưa xuân, trên đá vẫn còn ẩm hơi nước. Sắc trời đã nhá nhem, người qua đường lác đác nhàn nhã vừa bước vừa hát một khúc không đề: “Nghìn năm trôi qua, lại một ngày vô ích. Chỉ có gió đêm thổi bay tro tiền giấy. Chỉ có chim quyên hót ra máu trên cây, gọi mãi không về giấc mộng thoáng qua.”

“Nghe chưa? Người bị chém đầu lần này là một nữ nhân đó!” Đoàn người rộn ràng nơi tảng đá cuối ngã tư đường, không ít người chen lấn ngó lên đài như muốn nhìn thấy người kia.

(more…)

[Nuôi đồ nhi đến tự ngược] Chương 59 [End]

Chương 59

1959711_1388090091411753_1036319800_n.jpg

Chuyển ngữ: Lệ Thiên

(Chương này tên của Tu Ninh vì đã về thân phận thật nên đổi thành Minh Ninh, Tạ Niên thành Minh Niên nhé, không thấy tác giả nhắc gì mà đã đổi tên nên t đành phải tự giải thích)

Vệ Cẩn tuy là bị trọng thương, nhưng may mà có y thuật cao siêu của Bạch Đồ nên đã kéo lại được cái mạng vốn đã bước một chân qua cửa điện Diêm La. Sau khi tỉnh lại, Vệ Cẩn vô cùng yếu ớt, vừa mở mắt ra thì câu đầu tiên đã hỏi là: “A Chiêu sao rồi?”

Bạch Đồ nói: “Sau khi ngươi quay lại được hai ngày, ta đã cho A Chiêu uống thuốc rồi.” Ngừng lại một chút, Bạch Đồ xoa cằm, nói: “Mà đang ra hẳn bây giờ đã khỏi rồi, cơ mà cuốn sách trúc đó cũng có nói về tính bất thường của quả Hồi Tâm, chắc phải đợi thêm vài ngày nữa.”

Vệ Cẩn còn định mở miệng hỏi tiếp thì Bạch Đồ đã nói: “Ngươi muốn hỏi xem A Chiêu biết chuyện không đúng không?”

(more…)

Bảo vệ: [Nuôi đồ nhi đến tự ngược] Chương 57 (Rating H)

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Bảo vệ: [Nuôi đồ nhi đến tự ngược] Chương 56 [Rating H]

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

[Xí, đồ hạ lưu] Chương 37

Chương 37

4ec0a5d497f209133b671b6cb48647561d34960aeda0-gskrsq

Chuyển ngữ ♥ Mỉm Cười Rạng Rỡ

Beta ♥ Mỹ Linh, Đặng Trà My

Thẩm Mặc Hiên hồi kinh.

Thiệu Tịch Ngôn nghe tin tức này lại càng hoảng sợ, thầm nghĩ mặc kệ là do hắn ta không chịu nổi nỗi khổ tương tư, hay là nghe tin Vương thừa tướng có ý chọn mình là con rể, lần hồi kinh này chắc chắn là để nghĩ cách gặp Vương tiểu thư.

Hắn sợ Như Ngọc không lo liệu được, lập tức nhờ Phượng Nhi đi trước dặn dò Như Ngọc, dù có chuyện gì đi nữa cũng hãy cứ ngoan ngoãn ở trong nhà, Thẩm Mặc Hiên sẽ không xông vào phủ Thừa Tướng để gặp nàng. Không ngờ bên này hắn còn chưa truyền tin đi, bên kia Như Ngọc đã nói muốn gặp hắn. Thiệu Tịch Ngôn kinh ngạc, hỏi Phượng Nhi là chuyện gì, Phượng Nhi quả thật không biết, chỉ nói thấy sắc mặt Như Ngọc có vẻ không tốt. Thiệu Tịch Ngôn nghe xong,  chỉ sợ là Thẩm Mặc Hiên đã tìm đến Như Ngọc trước hắn một bước, cũng bất chấp có thể bị Vương thừa tướng phát hiện khiển trách hay không, hắn vội hẹn gặp Như Ngọc tại Hoa An Tự.

(more…)

[Xí, đồ hạ lưu] Chương 36

Chương 36

10891528_887269917972765_2770368907487967637_n

Chuyển ngữ: Mỉm Cười Rạng Rỡ

Beta: Mỹ Linh, Đặng Trà My

Những ngày tiếp theo, hầu như mỗi tối Phượng Nhi và Nhị Ngưu đều làm bạn với Như Ngọc, giúp nàng và Thiệu Tịch Ngôn truyền lời. Như Ngọc nói những gì nàng nhìn thấy nghe được trong phủ cho Thiệu Tịch Ngôn, Thiệu Tịch Ngôn liền dạy nàng nên nói những gì với người nào, làm chuyện gì, thêm nữa Như Ngọc vốn là người ngây thơ thuần hậu, thời gian dài sống cùng với những người trong phủ ngày càng hòa hợp.

(more…)