[Nuôi đồ nhi đến tự ngược] Chương 52

Chương 52

10411131_814102918622799_7768066010873839479_n

Chuyển ngữ: Lệ Thiên

A Chiêu mơ một giấc mơ kì quái.

Nàng mơ thấy mình mặc một bộ đồ đen chạy theo một con đường dài vô tận. Nàng đi được một lúc thì gặp phải rất nhiều người, họ đều mặc đồ trắng, còn xì xào bàn tán gì đó. Dù không nghe ra bọn họ đang nói gì, nhưng nàng biết nàng chính là chủ đề bàn tàn của họ.

Nàng muốn đi nhưng tứ chi vô lực, vẫn không nhìn thấy điểm cuối như ban nãy.

Lòng nàng hơi hoảng sợ, theo bản năng lần tới Trầm Thủy kiếm, nhưng vừa cúi đầu nhìn thì thấy người nàng tối đen như mực, không có gì cả.

Nàng sợ hãi tột cùng.

Đúng lúc đó, đám người xung quanh im bặt, một tiếng nói xa xăm như vọng về.

Giọng nói ấy quá mơ hồ khiến nàng chỉ nghe được rằng có tiếng nói nhưng không nghe ra rốt cuộc là đang nói gì. Nhưng A Chiêu vẫn nhận ra được rằng đó là giọng của sư phụ.

“Sao còn chưa tỉnh?”

Bạch Đồ cũng bách tư bất đắc kỳ giải*. Hắn vuốt cằm, nói: “Mạch tượng của nàng không khác với người thường, đáng lẽ ra nàng đã phải tỉnh từ mấy hôm trước rồi. Đợi thử mấy ngày nữa xem, nếu như vẫn không tỉnh thì ta sẽ thử cách khác.”

*Bách tư bất đắc kỳ giải: dùng nhiều cách nhưng không giải đáp được.

Vệ Cẩn nhìn A Chiêu tựa quen thuộc tựa xa lạ nằm trên tháp, khẽ thở dài một tiếng.

Mấy ngày trước hắn tìm được tới nhà Bạch Đồ, dù A Chiêu đã được giải phong ấn nhưng hắn chỉ cần liếc qua cũng nhận ra đó là A Chiêu. Tuy vẻ ngoài có khác đi, nhưng trong lòng Vệ Cẩn, thực ra cũng chẳng có thay đổi gì.

A Chiêu là A Chiêu, là đồ nhi hắn nuôi lớn mất mười năm, cũng là cô nương hắn đem lòng yêu.

Đột nhiên, ngón tay A Chiêu khẽ cử động.

Vệ Cẩn vốn luôn để ý tới A Chiêu nên ngay lập tức phát hiện ra. Hắn như ngừng thở, sợ rằng đó chỉ là ảo giác. Hắn nhìn chằm chằm tay A Chiêu, không dám chớp mắt dù chỉ một chút.

Bạch Đồ cũng thấy được vẻ kì quái của Vệ Cẩn.

Hắn hỏi: “Sao thế?”

Vệ Cẩn nói: “Ngón tay A Chiêu mới động đậy.”

Một khắc sau, hắn thở dài nói: “Có lẽ là ảo giác rồi…” Đúng lúc đó, A Chiêu khẽ rên một tiếng, giọng nàng vô cùng yếu ớt. Nhưng đối với Vệ Cẩn, điều đó tuyệt đối như cảm giác của một người đang đói khát đi trên sa mạc thì gặp được ốc đảo.

“Nước…” A Chiêu hơi hé mắt, sau đó lại khép lại.

Vệ Cẩn lập tức rót lấy một chén nước ấm. Bạch Đồ nói: “Nàng mới tỉnh lại, đừng để nàng uống nhiều quá. Ngươi để ý nàng trước để ta tới phòng bếp xem thuốc sắc xong chưa.”

Vệ Cẩn gật đầu.

A Chiêu vẫn nhắm chặt hai mắt, đôi môi khô vẫn lẩm bẩm rằng muốn uống nước.

Vệ Cẩn dùng thìa từ từ đút nước cho A Chiêu, ánh mắt đầy dịu dàng yêu thương. Bạch Đồ vừa quay lại thì gặp phải cảnh này. Hắn ngẩn người, không thích ứng kịp nổi.

Hắn suy tư nhìn Vệ Cẩn rồi tới bên giường, nói: “Thuốc được rồi.” sau đó nhìn nước ấm trong chén, lại nói: “Cũng ổn rồi, đừng để nàng uống nữa.”

Vệ Cẩn cất chén đi.

Đúng lúc đó, A Chiêu từ từ mở mắt ra. Có lẽ đã lâu lắm rồi nàng không nhìn thấy ánh sáng nên đôi mắt cũng chỉ nhìn thấy hư vô. Nàng không nhìn về phía Vệ Cẩn mà chỉ chớp mắt, nói bằng giọng khàn khàn: “Đây là đâu?”

Bạch Đồ nói: “Ta là Bạch Đồ, là một đại phu. Con bị rơi từ trên xuống, ta thấy nên cứu con.”

A Chiêu đã nhớ ra.

Nàng và sư phụ cùng đi cứu Tu Nhi, sau đó nàng bất cẩn chạm phải cơ quan, rơi từ trên vách đá xuống. A Chiêu nói: “Đa tạ ân nhân đã cứu, tên ta là A Chiêu.”

Vệ Cẩn cảm thấy bất thường.

Vừa rồi A Chiêu nói chuyện chỉ nhìn chằm chằm vào một chỗ. Rõ ràng hắn đang ở bên người nàng, nhưng nàng lại không hề phát hiện ra.

Đột nhiên nhớ tới một chuyện, A Chiêu hoảng hốt.

Nàng nói: “Người là Bạch Đồ? Bạch Đồ đại sư?” Quế Phương mama đã nói Nguyệt phu nhân đã mời Bạch Đồ đại sư phong ấn dung mạo nàng, năm hạt châu trên lưng nàng chính là do vu thuật của Bạch Đồ tạo nên.

Nàng theo phản xạ sờ lên lưng mình. Bằng phẳng trơn mịn, không hề còn hạt châu nữa.

A Chiêu hít sâu một hơi.

“Người… người đã giúp con giải trừ phong ấn?”

Bạch Đồ nói: “Phải.”

A Chiêu nói: “Làm ơn cho con mượn cái gương!” Ngập ngừng một chút, A Chiêu lại nói: “Có thể thắp nến lên được không ạ? Nhà đại sư tối như vậy sao lại không đốt nến lên ạ?”

Bạch Đồ kinh hãi.

Hiện giờ bên ngoài đang vào lúc trời sáng, trong phòng cũng đầy ánh nắng chiếu vào.

Bạch Đồ quơ tay trước mắt A Chiêu. Ánh mắt nàng không hề động đậy, vẫn như trước, vô định và vô thần. Lòng Vệ Cẩn cũng rất căng thẳng, hắn nhìn Bạch Đồ.

Bạch Đồ nói: “A Chiêu, đừng động đậy.” Hắn kéo mí mắt A Chiêu lên một chút, sau khi xem một hồi lâu, hắn lại bỏ tay xuống. A Chiêu bấy giờ cũng đã phát hiện ra, nàng lo lắng hỏi: “Đại sư, mắt… mắt con sao vậy ạ?”

Dứt lời, A Chiêu nhận ra vấn đề mình vừa hỏi dường như thật buồn cười.

Đối với người bình thường mà nói, rơi từ trên cao như vậy thì chưa chết là đã mừng lắm rồi, chỉ mất có đôi mắt cũng là bình thường. A Chiêu bình tĩnh lại, nàng hỏi: “Có phải tại con không nhìn thấy không? Giờ là ban ngày phải không ạ?”

Vệ Cẩn nắm chặt tay, cảm giác trong lòng như có kim đâm vào.

Bạch Đồ còn đang không biết nên trả lời A Chiêu thế nào thì nàng đã nói tiếp: “Đại sư, người cứ nói cho con biết đi. Con có thể tiếp nhận được.” Bạch Đồ thở dài một tiếng, nói: “Nếu chỉ xem mạch tượng thì mắt con cũng không làm sao cả.”

“Vậy sao con lại không nhìn thấy ạ?”

Bạch Đồ nói: “Chuyện này… ta cũng chưa rõ lắm. Lúc con ngã xuống thì có một hạt châu đã rơi ra. Năm hạt châu đại diện cho ngũ quan của con, có lẽ chính khi đó đã xảy ra chuyện, để ta xem lại sách xem sao. Con cứ yên tâm, ta sẽ chữa khỏi mắt cho con.”

A Chiêu gật đầu, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh.

Nàng nói: “Vâng.”

Bạch Đồ nói tiếp: “Sư…”

Vệ Cẩn lắc đầu với hắn, vậy nên Bạch Đồ lại ngừng lại. A Chiêu hỏi: “Sư gì ạ?” Bạch Đồ khẽ ho, nói: “Con là A Chiêu phải không?”

A Chiêu “Vâng” một tiếng.

Đột nhiên, lông mày A Chiêu nhíu lại. Nàng cảm giác trong phòng này có hơi thở của một người khác, không phải Bạch Đồ. A Chiêu nói ra thắc mắc của mình: “Trong phòng này còn người khác ạ?”

A Chiêu vươn tay, chạm phải tay áo Vệ Cẩn.

“Ngươi… ngươi là ai?”

Vệ Cẩn lắc đầu với Bạch Đồ, Bạch Đồ nói: “Hắn… là bạn của ta.”

A Chiêu nói: “Sao lại không nói gì ạ?”

Bạch Đồ khẽ ho, nói: “Tại… hắn bị câm.” A Chiêu buông tay áo Vệ Cẩn ra, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, con không cố ý đâu.”

Bạch Đồ nói tiếp: “Con đừng để tâm, hắn vẫn luôn như vậy mà. Con cứ nghỉ ngơi đi, ta đi xem thuốc xong chưa.”

Bạch Đồ nháy mắt với Vệ Cẩn.

Lúc hai người rời khỏi gian nhà, Bạch Đồ mới hỏi: “Tử Khanh, ngươi làm trò gì thế?”

Vệ Cẩn nói: “Ngươi giúp ta một chuyện đi. Đừng nói cho A Chiêu biết ta là ai. Nguyên nhân thì… ta sẽ nói sau.”

Giờ đây ở căn phòng nhỏ dưới vách núi này, không có Tạ Niên, cũng không có Tu Ninh, chỉ có hai người bọn họ.

Vệ Cẩn biết rằng, thời cơ đã tới.

Hết chương 52.

Có thể hiểm hơn thế này được sao? =)))) Bố ấy chả lo cho mắt A Chiêu đi thì thôi còn tranh thủ =))))

Chương sau set pass các tình yêu nhé hihihihi :”> Ai chưa biết gì ra trang chủ đọc thông báo nhé ^^

Khách quen tự động cmt email nhận pass ạ. Chấp nhận cmt tại chương này và post thông báo :))

Để lại bình luận

29 phản hồi

  1. Mẹ ơi chap mới, mừng quá (^O^)

    Trả lời
  2. Wind Catcher

     /  07/02/2016

    Sao chờ bao lâu mà đọc xíu đã hết rồi vậy. Huhu.
    Chương sau gửi pass cho ta nha nàng
    Vuthuhuong.svg@gmail.com

    Trả lời
  3. Hự T.T có gợi ý pass ko người ơi, hoặc khi nào mở pass, hic

    Trả lời
  4. Cũng dô bon chen xin pass tí, ta nằm vùng truyện này nhà nàng từ hồi ta chưa mua đt cảm ứng cơ, giờ lâu quá cũng ko nhớ hồi đó có la liếm đòi ngược chết Vệ Cẩn ko nữa, thế nên ta để lại mail để xin “xét duyệt”, ko được thì ta chờ hi hi.
    trinhlinhlanlinh@gmail.com

    Trả lời
    • bạn chịu khó chờ hén cũng lâu lắm rồi tớ chỉ nhớ những người rất quen thuộc thôi =))

      chờ ebook lên thì down cả về mà đọc đỡ phải chờ từng chương :)) lúc đó nhớ cảm ơn bạn edit một câu cho bạn í mát lòng là bạn í vui lắm :3

      Trả lời
  5. Vệ Cẩn chắc là nam 9 tỉnh nhất năm luôn :v

    Trả lời
  6. hú~~ thank bạn nhiều nha~~

    Trả lời
  7. ynt

     /  11/04/2016

    thuha.a3.namly.2012@gmail.com. cảm ơn Lệ Thiên

    Trả lời
  8. cho em xin pass truyện đi ạ email của em là kembebe001@gmail.com ☺️ Cảm ơn chị editor nhìu 😘😊☺️

    Trả lời
  9. Big Gấu

     /  10/05/2016

    Em ơi, chị đọc một lèo đến chương này, chưa kịp comment câu nào vì mải mê đọc quá🙂 Em dịch rất nuột, chuyện rất hay và lạ, tình cảm, nhẹ nhàng hài hước và rất cuốn hút. Biết em mới học lớp 11 thôi thì thấy quá phục đấy🙂 Giờ mới comment mà vẫn muốn xin pass các chương sau😉 Thanks em giúp chi già nha!

    Trả lời
    • em 1 tháng nữa thi đh r e già hơn 1 tuội so vs chị tưởng r ạ :(((((

      e định sau thi trg 1 tuần edit xong luôn độ giữa tháng 7 có eb nhé c :3

      Trả lời
  10. Quỷ quỷ

     /  13/06/2016

    Truyện hay quá. Cám ơn các bạn đã edit, may mà gặp cuối tuần đọc 2 ngày liên tục tới 4h sáng. chúc bạn thi tốt nhé

    Trả lời
    • Quỷ quỷ

       /  13/06/2016

      Trong lúc chờ đợi truyện, nàng có thể cho tỷ xin cái pass ngoại truyện dc ko ” gặm nhấm trong lúc chờ đợi” mail của tỷ vuifueco@gmail.com đa tạ nhiều

      Trả lời
      • Quỷ quỷ

         /  13/06/2016

        Đã thấy pass rồi. Cảm ơn nhiều

  11. Truyện thật hấp dẫn, cảm ơn cả nhà luynhlinhcoc.wordpress.com đã edit nha. nhưng mình không thấy chương 53. Làm sao đọc tiếp được vậy bạn?

    Trả lời
  12. Minh Ngọc

     /  07/07/2016

    Cho mình xin pass chuyện đi. Mình chờ mong hồi âm của Nàng đó. Cảm ơn các Nàng đã edit bộ truyện này. minhngoc8006@gmail.com. Bộ truyện này quá hay

    Trả lời
  13. T. Hạnh

     /  03/08/2016

    chị ơi cho e xin pass đc ko ạ, e mới đọc truyện 3 hôm nay, đọc liền một lúc tới đây thì chương sau khóa pass, e cũng ko biết bao giờ mới có ebook nữa mà cũng ko biết tìm kiểu gì, c cho e pass để e đọc nốt ạ. dothiendi1510@gmail.com

    Trả lời
  14. mình mong quá đi>>

    Trả lời
  15. Lyly

     /  11/08/2016

    Hi bạn, cho mình xin pass các chap tiếp theo với nhé. Đang đọc hay quá hix. Cám ơn bạn nhiều vì đã edit bộ này🙂. Email: tplvo2405@gmail.com

    Trả lời
  16. cho mình pass chap 56 trở đi với :(( huhu sắp hết r mà😦 email :ngnhudieuquynh@gmail.com nhá

    Trả lời

Come on babe ~xD

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: