[Nuôi đồ nhi để tự ngược] Chương 26

Chương 26

10003041_592493164180789_1688982804_n

Chuyển ngữ: Lệ Thiên

Đến khi hoàng hôn buông xuống thì Vệ Cẩn mới về phủ.

Trên tay hắn là một bao hạt dẻ rang đường được mua lúc hắn đi ngang qua quán nhỏ. Vệ Cẩn lúc đó nhìn thấy thì nhớ tới A Chiêu, sau rồi hắn nửa muốn lại nửa không muốn xuống xe.

Đến khi hồi hồn thì trong tay hắn đã là một bao hạt dẻ rang đường.

Vệ Cẩn đi Thiên các. Như thường ngày thì A Chiêu sẽ ở đây, không ngờ nay lại chẳng thấy bóng đâu. Vệ Cẩn giật mình. Đúng lúc đó Thải Thanh vào Thiên các, hai tay dâng lên một phong thư.

“Công tử, A Chiêu tiểu thư để lại. Tiểu thư dặn nô tì nhất định phải tận tay đưa cho công tử.”

Vệ Cẩn nhíu mày: “A Chiêu đi đâu à?”

Thải Thanh trả lời: “Sáng tay A Chiêu tiểu thư có nói là muốn đến Tạ phủ.” Hơi ngập ngừng một chút, Thải Thanh lộ vẻ lo lắng, nàng nói: “A Chiêu tiểu thư hình như không ổn lắm, sắc mặt trắng bệch, nói không ra hơi, hơn nữa cũng không cho phép ai vào phòng.”

Vẻ mặt Vệ Cẩn trở nên căng thẳng

Hắn mở bức thư ra.

Lát sau, sắc mặt Vệ Cẩn biến đổi hẳn.

Hắn bước nhanh như bay khỏi Thiên các, vào phòng A Chiêu. Hắn nhìn quanh, thấy trong phòng có vẻ rất lộn xộn, trên mặt đất còn có một chén trà đã vỡ. Chợt, Vệ Cẩn để ý tới cái chăn có vết máu khô bên giường.

Hắn bước nhanh về phía đó, lật áo ngủ bằng gấm lên.

Đập vào mắt hắn là vết máu sẫm. Nhớ lời tỏ vẻ bình thường trong thư của A Chiêu, lòng Vệ Cẩn đột nhiên gấp gáp, bức thư trong tay bị vò lại. Hắn hỏi: “A Chiêu đi Tạ phủ rồi à?”

Thải Thanh vội nói: “Vâng ạ.”

Thấy vết máu trên giường, mặt Thải Thanh đỏ lừ, hai chữ “quỳ thủy” thực sự khó có thể mở miệng nói ra. Thải Thanh do dự một lúc, vừa định nói thì Vệ Cẩn đã như một cơn gió bay đi mất ngay trước mắt.

*Quỳ thủy: kinh nguyệt.

.

A Chiêu khổ sở mãi mới tìm được một khách điếm. Nàng nằm trên giường, đau đến nỗi lưng toát đầy mồ hôi, quần áo ướt sũng. A Chiêu vốn định tìm một vị đại phu tới xem cho mình, nhưng giờ nàng chẳng thể nhúc nhích chút nào, cái đau ở bụng khiến cả người A Chiêu rét run, trong đầu cũng không còn nghĩ được gì.

A Chiêu đột nhiên  thấy hối hận.

Nếu đã biết mạng mình chẳng còn được bao lâu nữa, nàng phải thẳng thắn thừa nhận lòng mình với sư phụ mới phải. Dù sư phụ có thấy mình đê tiện thì nàng cũng không muốn rời khỏi nhân thế mà kéo theo tiếc nuối như vậy.

*rời khỏi nhân thế = chết.

Cảm giác giữa hai đùi ướt ướt, A Chiêu biết mình lại tiếp tục chảy máu.

Máu chảy càng nhiều, nàng chết càng nhanh.

A Chiêu sụt sịt mũi. Nàng bắt đầu hối hận trước đã cố chấp cãi nhau với sư phụ, nếu nàng sớm đồng ý với sư phụ là sẽ đi trải nghiệm thì đã được ở chung với sư phụ mấy ngày này.

Nàng chỉ muốn một tấc cũng không rời, ở bên cạnh sư phụ.

Đáng tiếc… đời người trước nay vẫn không thể quay lại.

Lòng A Chiêu vô cùng đau buồn.

Cũng không biết đã được bao lâu, đột nhiên tiếng bước chân vội vã vang lên.

Tiểu nhị lo lắng nói: “Khách quan, người không thể tự ý vào…”

Vệ Cẩn lạnh lẽo nhìn hắn.

“Thôi đi.”

Tiểu nhị bị ánh mắt của Vệ Cẩn khiến cho khiếp sợ, không dám mở miệng nói gì. Vệ Cẩn ném một thỏi bạc qua, nói: “Ta bao cả khách điếm này. Giờ nói ta biết, nàng ở đâu?”

Tiểu nhị chỉ tay, “Ở gian phòng xa nhất.”

Đêm đã khuya.

Xung quanh yên ắng, Vệ Cẩn cứ vậy bước nhanh tới. Cửa phòng mở ra, Vệ Cẩn nhìn thấy một bóng người cuộn tròn lại trên giường, dù quay lưng về phía hắn, dù năm ngón tay có giơ ra cũng không thấy được trong đêm tối nhưng Vệ Cẩn chỉ liếc mắt qua cũng đã nhận ra A Chiêu.

“A Chiêu!”

A Chiêu giật mình tỉnh dậy, vừa mở mắt đã nhìn thấy bóng hình Vệ Cẩn.

Hốc mắt nàng dần đỏ, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Nhìn thấy khuôn mặt không chút huyết sắc, lòng Vệ Cẩn càng gấp gáp, “A Chiêu, vi sư đưa con tới chỗ đại phu.”

*huyết sắc: màu máu, giống kiểu mặt cắt không còn giọt máu.

A Chiêu nức nở nói: “Sư phụ, A Chiêu sắp chết rồi.”

“Vớ vẩn!” Vệ Cẩn lạnh lùng nói, “Con sẽ không chết, đang khỏe mạnh sao lại chết được.”

“Nhưng A Chiêu chảy rất nhiều máu, A Chiêu đau quá…” Nàng vươn tay từ trong chăn ra. Vệ Cẩn cầm lấy, hắn không kiếm chế được mà run người, tay A Chiêu thật mát. Vệ Cẩn nắm chặt tay, hắn nói: “A Chiêu đừng sợ, vi sư ở đây.”

Vệ Cẩn bế A Chiêu lên, “Vi sư đưa con đi gặp đại phu.”

Lời còn chưa dưng, Vệ Cẩn đã thấy máu trên quần áo A Chiêu, trên đệm đệm cũng có, quả thực nhìn mà hãi hùng. Cả người Vệ Cẩn thấy thật lạnh, hắn càng ôm chặt lấy A Chiêu.

“Sư phụ…” A Chiêu khẽ gọi, nàng nói: “Sư phụ có ân trọng như núi với A Chiêu, đời này A Chiêu không thể báo đáp được, đành kiếp sau..”

“Không được nói nữa.”

A Chiêu theo phản xạ mà im lặng.

Từ khi bái Vệ Cẩn làm sư, cứ lúc Vệ Cẩn bảo hai chữ “không được”, A Chiêu nhất định sẽ nghe theo.

Vệ Cẩn nói: “Chúng ta tìm đại phu, dù phải dùng đến kỳ dược Thiên Sơn vi sư cũng sẽ chữa khỏi cho con. Không được nói tới kiếp sau, có báo* thì kiếp này phải báo.”

*báo trong báo đáp, báo ân.

Vệ Cẩn ôm chặt lấy A Chiêu, ra khỏi khách điếm.

Trong xe, A Chiêu ngồi trong lòng Vệ Cẩn, nãy có cơn gió lạnh thổi qua, giờ bụng nàng hình như còn đau hơn trước. A Chiêu sợ Vệ Cẩn lo lắng nên không thể hiện nỗi đau, đành im lặng cố gắng chịu đựng.

Vệ Cẩn nói: “Đau thì đừng nhịn, đừng cắn răng.”

Vệ Cẩn vương tay ra, “Cắn tay vi sư cũng được.”

Ngắm bàn tay gia ra trước mắt, A Chiêu chợt há miệng cắn lấy, nhưng cũng chỉ cắn khẽ.

Vệ Cẩn nhíu mày.

A Chiêu nhả tay ra.

Vệ Cẩn nói: “Sao không cắn?”

A Chiêu nhìn Vệ Cẩn, khoảng cách giữa hai người quá gần, thậm chí nàng còn cảm thấy hơi thở của sư phụ. A Chiêu nắm tay tay lại, nói: “A Chiêu… A Chiêu… có tình cảm nam nữ với sư phụ, A Chiêu thích sư phụ.”

Vệ Cẩn ngẩn người.

A Chiêu nói tiếp: “Hôm đó A Chiêu trộm hôn sư phụ, A Chiêu biết sư phụ đã biết, vậy nên sau mới đối xử như vậy với A Chiêu. A Chiêu cũng biết sư phụ coi A Chiêu là đồ nhi, cũng biết sư phụ đã buồn lòng vì tâm địa đê hèn của A Chiêu đã lâu, nhưng giờ… A Chiêu sắp chết, sau này sư phụ sẽ không phải buồn lòng nữa rồi.”

Đau đớn lại dậy lên lần này khiến nàng đau như lục phủ ngũ tạng bị bóp nát.

*lục phủ ngũ tạng: – Lục phủ gồm có : Đỏm (mật), Vị (dạ dày), bàng quang, tiểu trường (ruột non), Đại trường (ruột già), tam tiêu (bao ngoài của tạng-phủ).
– Ngũ tạng gồm : Tâm (tim) can (gan), tỳ (lá lách), phế (phổi), thận.
 

Cả người A Chiêu run lên.

Tuy vậy nàng vẫn cắn chặt môi, mở mắt nhìn Vệ Cẩn.

Vệ Cẩn nói: “Chuyện này đến khi con khỏe thì nói sau.”

Dù biết sư phụ sẽ không thích mình như đến khi tận mắt thấy phản ứng của sư phụ, A Chiêu vẫn rất đau lòng, còn đau hơn nỗi đau trên bụng bây giờ rất nhiều. A Chiêu nhắm mắt, khẽ gật đầu.

Nước mắt A Chiêu từ nơi khóe mắt tràn ra.

Vệ Cẩn thở dài, đưa tay lau đi giọt lệ trên khóe mắt A Chiêu.

Hắn nói: “A Chiêu, đùng suy nghĩ lung tung nữa!”

.

Lâm đại phu thấy người A Chiêu đầy máu thì hoảng hồn, nhất là khi còn thấy vẻ mặt luống cuống của Vệ Cẩn. Không ngờ sau khi Lâm đại phu bắt mạch xong, ông bắt đầu dở khóc dở cười.

Ông nói với Vệ Cẩn: “Không phải bệnh không trị được, cũng chẳng phải bệnh nặng gì, chẳng qua là quỳ thủy thôi. Đây hẳn là lần đầu tiên hả? Lệnh đồ* có phải đã ngâm nước lạnh trong khoảng thời gian dài không?”

*Lệnh đồ: đồ nhi nhà 1 người ( ở đây là Vệ Cẩn), cách nói giống: Lệnh tỷ, gia phụ,…

Vệ Cẩn ngẩn ra.

A Chiêu vốn đang đau đến chết đi sống lại nghe thấy lời này thì sợ run người.

Lúc lâu sau, Vệ Cẩn mới nhớ A Chiêu quả thật từng ngâm mình trong nước lạnh. Để luyện lực ở cánh tay, khi ở trong núi sâu A Chiêu từng luyện mộc kiếm trong hồ nước khoảng một năm.

Vệ Cẩn gật đầu.

Lâm đại phu nói: “Vậy được rồi. Thường thì các cô nương mười một mười hai tuổi sẽ có thôi. Lệnh đồ sắp được mười lăm, người bị lạnh nên bị chậm hơi người bình thường, cũng vì vậy nên mới đau như vậy. Ta sẽ kê vài thang thuốc, uống nửa tháng là được rồi. Trong nhà công tử có nữ quyến* không?” Lại nhớ tới bộ dạng vừa rồi của hai người, Lâm đại phu sửa lời: “Có thị nữ không?”

*nữ quyến: người trong gia đình là nữ.

“Có.”

Lâm đại phu nói: “Vậy thì tốt, những việc còn lại công tử hỏi thị nữ trong nhà là được. Lão phu xin phép đi kê thuốc, xin hai vị chờ một lát.”

Lâm đại phu vừa đi, ánh mắt A Chiêu và Vệ Cẩn chạm nhau, A Chiêu chợt thấy hai má nóng bừng.

Lúc này…

Mắc cỡ quá!

.

Thải Thanh nói rõ cho A Chiêu những chuyện về quỳ thủy, A Chiêu nghe xong thì bừng tỉnh ra. Nhớ những ngày vừa rồi làm loạn lên, A Chiêu chỉ hận không có một cái lỗ để chui vào.

Nhất là khi nhớ tới lúc mình thổ lộ với sư phụ…

Mặt A Chiêu lại nóng bừng. Mấy ngày liền, A Chiêu không biết nên cư xử với Vệ Cẩn thế nào, mắt cũng không dám ngước lên nhìn Vệ Cẩn.

Mấy ngày sau, Tạ Niên và Tạ Kiều tới thăm A Chiêu.

Tạ Kiều biết chuyện của A Chiêu thì cười lăn lộn, cười đến nỗi nước mắt cũng chảy ra. A Chiêu trừng mắt nhìn Tạ Kiều. Tạ Kiều chùi nước mắt, nói: “Ta còn tưởng cô bị làm sao, thì ra là vì chuyện này.”

Dường như nhớ tới chuyện gì, Tạ Kiều cũng liếc xéo A Chiêu một cái, “Cũng tại cô, nói về Huyền công tử với ca, để cho ca giờ đã biết chuyện! Mấy ngày trước còn ngầm khiến Huyền công tử chịu thiệt một phen!”

A Chiêu cười cười, “A Niên cũng chỉ lo cho muội muội thôi mà.” Ngừng một lát, nàng nói: “Chuyện này, nhớ đừng nói với A Niên nhé.”

Thật sự quá mất mặt.

Tạ Kiều nói : “Được.”

Tạ Niên vào Thiên các, nói: “A Chiêu, nãy tôi thấy sư phụ cậu đứng ngoài cửa, hình như muốn vào, vậy mà ngay sau đấy đã đi ra rồi.” A Chiêu nhếch môi cười, không nói gì.

Quả nhiên chọc thủng tờ giấy kia* sẽ không thể trở lại cuộc sống trước đây nữa.

*Ý là A Chiêu là đã thổ lộ với Vệ Cẩn.

A Chiêu nghĩ nghĩ, thôi đau dài chẳng bằng đau ngắn.

Nếu đã không được thoải mái như trước, vậy chẳng bằng cứ nói thẳng cho rồi.

Hết chương 26.

Có trên 10 cmt [tính theo số người cmt, không tính mình] thì mình post 27, 28, 29 liền nhau trong tối nay😀

Xì poi chương 29:

Vệ Cẩn nhìn chằm chằm thanh kiếm trên tay A Chiêu, chỉ sợ nàng không cẩn thận mà tự làm mình bị thương. Bỗng chợt A Chiêu kiễng chân lên, hôn vào môi Vệ Cẩn.

Nàng vươn đầu lưỡi, liếm liếm một chút, nhìn đôi môi mềm mại, đẹp đẽ trước mắt giống như thưởng thức món hoàng lê mà nàng yêu thích nhất. Đầu tiên nhẹ nhàng cắn một ngụm, rồi gắng sức hút lấy nước lê ngọt mát.

Trong mắt nàng chỉ có cánh môi của Vệ Cẩn.

Từ trên xuống dưới, trái qua phải, không muốn bỏ qua bất cứ chỗ nào. Giống như đói khát đã lâu trên sa mạc rồi gặp được ốc đảo vậy.

Để lại bình luận

30 phản hồi

  1. yiyi

     /  28/05/2014

    truyện hay lắm.mau tung chap mớj nha nàng.đang hóng lắm lắm lun a

    Trả lời
  2. Nhi

     /  28/05/2014

    Thanks nang nhieu.

    Trả lời
  3. “Ngắm bàn tay gia ra trước mắt” – giơ/ đưa
    câu cmt qá trắng trợn =))))))))

    Trả lời
    • có câu cx phải có nghệ thuật =))))))) tùy mn thôi, đủ 10 cmt như đk thì post cả 3c, còn k đủ thì 2 ngày 1c như bt, cx có phải k post đến khi đủ 10 đâu =)))))

      Trả lời
      • cô mà dám làm thế là dân tình ném dép ngập đấy :3

      • có dép ném vào đủ để ngập tôi đã sung sướng =))

      • tôi đang băn khoăn là người ta sẽ ném dép hay cà chua =))))))))))

      • chả có dép hay cà chua mà ném tôi ấy =))))))

        cô kêu gọi các bạn ấy ném thử xem, tôi làm bia đứng cho mà ném =))))

      • liều lĩnh ghê nhờ =)))))
        đáng tiếc chẳng ai thấy bộ mẹt thật của cô, tôi mà nói thì thành châm ngòi ly gián qá =)))))))))

      • bọn mình đang nói chuyện công khai đấy, k ai biết bộ mặt thật của tôi là dư lào? =)))))) bộ mặt thật của tôi bàn dân thiên hạ đều biết, ngoan ngoãn, hiền lành, tốt bụng, “chăm chỉ”, “cần cù”, yêu thương mọi người =))

        mà tôi sắp post 27, ngồi đó chờ luôn đi :v

      • sau bộ mặt thật của cô là câu chuyện đầy mồ hôi và công sức, k chỉ 2, 3 câu tóm gọn là đc nên dù cta nói chuyện công khai mọi ng cũng k biết đâu =)))))
        bh cô còn thêm yy nữa
        đủ số lượng cmt r à =)))))

      • chân thật thế này mà dám bảo ngta yy :))))

        đc 8 rồi nên làm hàng làm hàng thôi =))))) 28, 29 chưa post đâu =))))

      • cô cứ ngại ngùng, yy cũng là chuyện thường tình, chỉ là yy như cô mới hiếm có =)))))))))))))))))
        tóm lại là còn phải chờ chờ chờ………………

      • ừ =))) hiếm thật :))

        27 post r đấy, cô vào đọc đi :)) 28, 29 thì gắng chờ tiếp thôi :))

      • tôi thấy rồi :3

  4. vian

     /  28/05/2014

    Chờ mãi lượn ra lượn vào thấy chap mới sướng điên🙂 đúng là lần đầu của 2 người, ngây thơ trong sáng chết đi đc

    Trả lời
  5. Vivian

     /  28/05/2014

    ôi giời ơi, chờ mãi mới thấy chap mới mà nàng còn giật tít giật gân chờ 10 cmt :((
    thế một mình mình cmt 10 lần có tính không thế :v
    cơ mà chap này mình thật ngại thay cho A Chiêu nha, quỳ thủ … sắp chết… bày tỏ
    haha, để xem cặp thầy trò này có nhanh chóng phát triển JQ hay không đây :v :v :v

    Trả lời
    • mình cx rất muốn cho bạn cmt 10 lần, nhưng mình lỡ đặt luật rồi =))))))

      JQ á? tính theo thời gian trg truyện thì cũng lâu ra phết :v nhưng theo số chương thì cx bt thôi :v

      Trả lời
  6. Oa,hóng chập mới dài cả cổ,*ngóng chươg sau* sao mà gay cấn thế k pít.Tks ad nhá.

    Trả lời
  7. Truyện rất hay.Cố gắng post truyện nha b.Tks.

    Trả lời
  8. Wind Catcher

     /  28/05/2014

    Á, cốc chủ cực gian manh nhá. Tiết lộ như thế thì ta chịu làm sao nổi. Cẩn ca sắp bị A Chiêu ăn sạch rầu. hehehe

    Trả lời
  9. linh

     /  28/05/2014

    ô mắc cười A Chiêu wá.típ đj nàng.hay wá

    Trả lời
  10. sakura

     /  28/05/2014

    nàng vất vả rồj.cảm ơn nàng nhé

    Trả lời
  11. Doc chuong nay thay nguong thay cho A Chieu =)) gia dinh k nguoi phu nu la the day =))
    cai spoil to mo qua :v

    Trả lời
  12. Đếm qua cũng thấy hơn mười rồi, nhưng đông vui thế này, mình không chen vào một chân thì quá là có lỗi với bản thân^^’
    Lại đúng vụ vui thế này nữa chứ =)))
    Hôm trước tôi còn đang nghĩ, sao sắp chết rồi mà không thổ lộ luôn, thì đến hôm nay ẻm thổ lộ thật. Hầy, mỗi tội, đầu của Cẩn ca còn chưa được nâng cấp, còn chưa biết bây giờ sư-đồ phụ-nữ hot thế nào đâu =)))))))

    Trả lời
  13. chờ chương 28 29

    Trả lời
  14. Khánh Hòa

     /  11/08/2014

    Thật xin lỗi vì đọc ké đến đây mới comment, truyện thật sự rất rất hay , ta mê nhất là kiểu sư đồ luyến như này. cảm ơn bạn nhé :3

    Trả lời
  15. đọc chap tự dưng thấy buồn cười thế nào ak heheh

    Trả lời
  16. hay óa. thanks nàng@@

    Trả lời

Come on babe ~xD

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: