[Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi] Chương 9.2

Chương 9.2

Edit: Thiên Thiên

Beta: Hoa Sơn Trà

***

Đào Tâm Nha ngủ một giấc đến tận chiều mới tỉnh dậy, khi cô mở mắt thì thấy mình đang nằm ở trên giường của Nguyên Duật Nhượng. Trên người cô, quần áo đã được mặc vào, chỉ là trên da đây đó vẫn còn dấu hôn và vết cắn làm bằng chứng, mà nơi giữa hai chân cũng còn cảm giác đau.

Cô chậm rãi ngồi dậy, lật chăn bông ra, chợt thấy ngón áp út bên tay trái mang chiếc nhẫn. Cô sững sờ nhìn kia chiếc nhẫn cưới, lại nhận ra mình đeo lại chiếc nhẫn này không ngoài ý muốn.

“Tỉnh rồi.” Giọng nói đàn ông từ đằng sau truyền tới.

Đào Tâm Nha quay đầu, nhìn anh đang ngồi ở ghế.

Mặc vào áo lông mềm màu lam nhạt cùng quần dài, anh vẫn tuấn tú tao nhã như vậy, nhưng ánh mắt nhìn cô lại thâm trầm khó nói.

Trong nháy mắt, Đào Tâm Nha hiểu được. Cô nuốt nước bọt, nhẹ giọng hỏi, “Anh đã biết?”

Thật ra không phải cô không nghi ngờ, nhưng cô không dám vạch trần. Cô tự gạt mình, tự nhủ rằng anh không phát hiện ra, từ đó… Cô mới có thể dùng lý do này, kìm nén cảm xúc sợ hãi cùng áy náy của mình mà ở bên cạnh anh.

Nguyên Duật Nhượng thành thực trả lời. “Đêm đó em uống say.”

Đào Tâm Nha rốt cục hiểu được. “Rượu kia không phải hương tân.” Cô luôn luôn hoài nghi vì sao mình chỉ uống rượu hương tân mà say được, thì ra khi đó anh đã sớm nghi ngờ.

“Đúng, là rượu nặng, tửu lượng của em vẫn kém như vậy.” Nguyên Duật Nhượng nhếch khóe miệng, giọng nói mềm mại nhẹ nhàng vô cùng thân, nhưng trong mắt vẫn là nỗi buồn không đáy.

Khi tỉnh lại, anh nhìn cô ngủ say, thân mình bé bỏng nằm gọn trong lòng anh. Rõ ràng hai người gần nhau như vậy, lại xa đến thế.

Anh biết, cô vẫn muốn rời xa anh.

Cả hai người bọn họ đều tự lừa mình. Anh cho rằng làm bộ như không phát hiện ra, cô sẽ ở lại; Cô cho rằng không vạch trần, sẽ tiếp tục duy trì được vẻ bình tĩnh.

Anh hiểu cô, như cô hiểu anh.

Bọn họ đều đang trốn tránh, không dám đối mặt với thực tế.

Quan hệ ràng buộc giữa hai người như tấm băng mỏng, làm cho anh ngày càng sợ, sợ ngày nào đó cô lại biến mất, và anh không thể tìm được cô.

Anh chưa từng quên cô lúc trước buông tay, cô cũng chưa từng quên, năm đó rời đi, cô đã tự nói với mình, không bao giờ nữa yêu nữa.

Một lần cố chấp yêu say đắm, làm cho cô sợ, sợ những ngày đếm ngược tịch mịch, làm cho cô mất sức, cứ coi như đó là trừng phạt cũng đúng tội, cô cũng phải nếm quả đắng.

Cô sợ, cũng mệt mỏi, cho nên, cô buông tay.

“Vậy thì sao? Anh định làm gì? Trả thủ tôi sao?” Nhẹ nhàng nắm chặt ga trải giường, ngăn chặn cảm giác không yên trong lòng, cô cúi mắt hỏi anh.

“Trả thù?” Nguyên Duật Nhượng thì thầm hai chữ này, muốn cười lại không cười nổi. “Thì ra, em nghĩ rằng tôi đang định trả thù em?”

Hoa ra, mấy ngày nay anh tiếp xúc với cô, dè dặt cẩn trọng, sợ dọa cô chạy, sợ cô chính là chỉ là giấc mộng… Anh sợ hãi hèn mọn như vậy, mà trong mắt cô, đây lại chính là sự trả thù.

Hoa ra, cô có cách nhìn về anh như thế.

Nguyên Duật Nhượng cảm thấy buồn cười, đau đớn co rút đạp đổ sự kiểu ngạo của anh, mà kiêu ngạo của anh ở trước mặt cô lại không bao giờ còn sót một mảnh.

“Đào Tâm Nha, sự tàn nhẫn của em có lúc làm tôi thống hận.”

Giọng nói lạnh băng của anh làm cô chột dạ, cô biết lời cô nói có chút quá đáng, nhưng cô không biết chính mình nên làm gì.

Lúc trước, cô quả thật đã làm nhiều lắm chuyện sai. Anh hận cô, muốn trả thù cô cũng là chuyện đương nhiên.

“Không đúng, là lỗi của tôi, đã chiều chuộng em đến vậy.” Nguyên Duật Nhượng lạnh lùng nhếch môi, trong mắt bão tố nổi lên.

“Vì vậy, em luôn tùy hứng làm bậy, cho tới bây giờ vẫn không hiểu được tâm trạng người khác. Em nói yêu tôi, cho nên đặt bẫy tôi, ép tôi cưới em. Sau đó, lại tự ý quyết định buông tay, chỉ để lại đơn ly hôn, cũng không quay đầu lại mà rời đi luôn. Em chưa từng hỏi xem tôi muốn thế nào. Em đi tiêu sái như vậy, cho rằng chết rồi mọi chuyện sẽ xong sao?”

Không, cô không nghĩ như vậy —

Đào Tâm Nha cắn môi há miệng, lại không tìm ra rời biện giải.

“Không đúng, em không chết. Em trở lại trong thân xác này, nhưng em xem hai năm nay em ở đâu? Em cũng biết Haier vì cái chết của em mà đau đớn tự trách. Hắn ta cảm thấy hắn ấy là một người anh không biết bảo vệ em gái thật tốt. Em làm cho cha mẹ tôi đau lòng vô cùng, phải nếm cảm giác người đầu bạc tiễn người đầu xanh. Em làm cho tôi phải thừa nhận sự trách cứ từ mọi người, còn có nỗi đau không thể nói nên lời… Đào Tâm Nha, em cho rằng, em đã chết, em đi rồi, chúng tôi sẽ vui vẻ mà sống sao?”

Đào Tâm Nha lắc đầu, “Không phải… Tôi không có…”

“Vậy em sống ở đâu?” Anh chất vấn, trừng mắt nhìn cô, bức bách truy vấn. “Hai năm nay em ở đâu? Tại sao không trở lại?”

Đào Tâm Nha há miệng, lại không biết nên nói cái gì, vì lời trách móc của anh mà mắt đỏ lên, nước mắt ở hốc mắt đọng lại, cũng không dám rơi xuống.

Nguyên Duật Nhượng nhìn chăm chú nước mắt cô, khuôn mặt lạnh như băng không thương tiếc, “Đào Tâm Nha, em khóc cái gì? Em dựa vào đâu mà khóc? Một người trốn chạy như em có tư cách gì để khóc?”

Đào Tâm Nha cố kìm nước mắt. Cô biết anh nói rất đúng, cô không có tư cách, đã tổn thương mọi người như vậy, cô nào có tư cách rơi lệ?

Cô gục đầu xuống, thanh âm run run. “Em biết em làm sai rất nhiều việc, em chỉ muốn bù đắp…”

“Bù đắp? Bù đắp thế nào? Tác hợp tôi với Elena sao?” Nguyên Duật Nhượng nở nụ cười, đứng dậy đi ra phía trường, nâng mặt cô lên, “Đào Tâm Nha, em đã từng hỏi qua của ý kiến của tôi?”

“Em…” Cô không hỏi, nhưng… Cô hoảng hốt nói: “Nhưng không phải anh yêu Elena sao? Lúc trước nếu không vì em, anh đã sớm cùng Elena kết hôn, cho nên…”

“Cho nên,” Anh nói tiếp, chăm chú nhìn cô, một câu lại một câu phát ra: “Em biết rằng tôi không thành đôi cùng Elena, em nghĩ rằng tôi áy náy vì cái chết của em, cho nên em muốn bù đắp cho tôi, vì vậy em cuối cùng cũng xuất hiện, chính là vì lý do này sao?”

Đào Tâm Nha sợ hãi gật đầu.

Nguyên Duật Nhượng hỏi lại: “Vậy nên, nếu em không bao giờ biết tôi và Elena không thành, em sẽ không bao giờ trở về?”

Hơi do dự, Đào Tâm Nha lại gật đầu.

Cho dù sớm biết rằng đây là đáp án, nhưng thấy chính cô tự thừa nhận, Nguyên Duật Nhượng vẫn đau lòng không kìm được. Anh buông cô ra, cười thành tiếng.

Tiếng cười kia, tràn ngập thống khổ cùng thất vọng.

“Duật ca ca…” Anh như vậy làm cô thấy sợ.

Nguyên Duật Nhượng lưng quá thân, không nhìn cô, đi ra khỏi phòng. Đến gần cửa, lạnh lùng ném lại một câu.

“Đào Tâm Nha, em không thay đổi gì dù chỉ một chút, vẫn ích kỷ như vậy.”

Đào Tâm Nha, em không thay đổi gì dù chỉ một chút, vẫn ích kỷ như vậy–

Cô, dường như mọi việc cô làm đều sai lầm.

Nhưng, thực sự cô sai lầm rồi sao?

Lời nói của Nguyên Duật Nhượng không ngừng vọng lại trong đầu Đào Tâm Nha, mỗi câu mỗi từ cô đều không thể bác bỏ. Quả thật cô chưa từng để ý đến ý nguyện của anh.

Lấy danh nghĩa tình yêu, cô trói buộc anh.

Lấy lý do muốn bù đắp, thực ra chính là muốn giảm bớt cảm giác tội lỗi trong lòng, chính là muốn tìm lý do tiếp cận anh.

Cô tự nhủ, không yêu anh nữa. Tự nhủ rằng, buông tay đi. Tự nhủ rằng, làm cho anh hạnh phúc, chúc phúc cũng là một loại yêu. Nhưng anh muốn gì? Cô chưa từng nghĩ tới.

Cô cho rằng mình đã trường thành, hiểu chuyện, nhưng hóa ra trong tình yêu, cô vẫn ngây thơ như vậy, tự cho là đúng quyết định tất cả.

Anh nóiđúng, cô vẫn ích kỷ như vậy.

Nhưng cô nên làm như thế nào bây giờ? Làm gì cũng sai, cô phải làm gì đây?

“Này, cô bé, cô đứng đây làm gì?” Haier đang định ra khỏi nhà, lại thấy Đào Tâm Nha đứng ở trước cửa, hắn ta kinh ngạc nhướn mày.

Ánh mắt cô bé hồng hồng, vẻ mặt bất lực.

“Làm sao vậy? Cãi nhau với A Nhượng?” Không thể nào, hai người này ngày hôm qua không phải còn ngọt ngào với nhau sao?

Đào Tâm Nha ngẩng đầu lắc lắc. Thì ra cô luôn ở trước cửa nhà, cho dù mọi khó khăn đã trải qua, nhưng mỗi lúc bị thương, khổ sở, cô vẫn thầm nghĩ đến ngôi nhà, nghĩ đến anh trai mình.

Trong nháy mắt, nước mắt kìm nén đã lâu tuôn ra.

“Ê? Sao lại khóc?” Haier phát hoảng, vội vàng lấy khăn tay. “Đừng khóc, cô khóc trước cửa nhà tôi như vậy, người khác nhìn lại tưởng rằng tôi bắt nạt cô.”

Chính xác là hắn đang nói đùa, xem có thể khiến cô bé kia cười không, ai ngờ cô bé ấy khóc càng lớn tiếng.

“Ô oa –”

A… Trời đất!

Haier không có cách nào, đành phải xuống xe kéo cô. “Ừm… bây giờ cô vào nhà tôi ngồi chút đi.”

Đào Tâm Nha khóc, bị anh trai kéo đi, nhìn tay anh, nước mắt cô rơi vào càng nhiều. Đã lâu không bị anh kéo đi như vậy rồi.

Hồi nhỏ, anh sẽ kéo tay cô như thế, cùng cô chơi đùa, mà Duật ca ca cũng sẽ đi theo bên cạnh, cười chiếu cố cô.

Khi cha còn sống, Duật ca ca liền cùng cha nuôi mẹ nuôi đứng một bên, nhìn bọn họ chơi đùa.

Cô lớn lên trong sự chiều chuộng như vậy, nhưng cô đã làm cái gì?

Cô làm cho bọn họ đau lòng khổ sở, thậm chí ích kỷ quyết định mọi thứ. Rõ ràng vẫn sống trên đời, cũng không tìm đến bọn họ.

Đào Tâm Nha, mày thật sự khốn nạn!

“Rồi.” Haier mang cô vào nhà, để cô ngồi trên sofa, hắn đưa hộp giấy ăn cho cô, quan tâm hỏi: “Đã có chuyện gì xảy ra? Có phải A Nhượng bắt nạt cô?”

Đào Tâm Nha lắc đầu, Haier gãi đầu. Đối với cô gái trước mặt, hắn chẳng có cách nào.

“Ai, cô đừng khóc nữa… Có muốn ăn đường hay không?” Hắn lấy từ bàn thủy tinh ra mấy hộp sữa đường.

Đào Tâm Nha nhìn sữa đường.

Haier ngượng ngùng sờ mũi, “Cô cảm thấy tôi như đang dỗ em bé đúng không? Trước kia em gái tôi khóc, tôi cũng dùng sữa đường dỗ em ấy, sau đó em ấy sẽ nói…”

“Một viên không đủ, em muốn hai viên, em còn muốn kem ốc quế, còn muốn bánh dâu tây, còn muốn hoa nhài, hơn nữa phải có mãn tinh… Như vậy, em sẽ không khóc nữa.”

Cứ một câu nói ra, ánh mắt Haier càng mở lớn, hắn kinh ngạc nhìn Đào Tâm Nha, “Cô, cô làm sao có thể…”

Đào Tâm Nha run môi, cười gượng, nói với anh trai mình: “Anh, em là Tâm Tâm.”

Hết chương 9.

 

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

11 phản hồi

  1. madi

     /  29/03/2013

    ho.to muon doc nua…to muon doc nua…huhuh…cam on cac nang….l*lai ngoi hong tiep…*

    Phản hồi
  2. thanks nang gan hoan roi nang post cho het lun nha iu cac nang nhiu

    Phản hồi
  3. Ngoc

     /  30/03/2013

    thank

    Phản hồi
  4. nguoitinhmuadong

     /  31/03/2013

    Cảm ơn bạn, lâu rồi mình mới được đọc tiếp truyện này. Giờ đã đến chương 9, chắc sắp đến hồi kết rồi phải không bạn? Mình rất muốn biết khúc mắc giữa Nha – Nhượng sẽ được giải quyết thế nào, hội hộp thật!

    Phản hồi
  5. ban oi sao lau ra chuong moi vay minh cho moi co lun roi huhu……..

    Phản hồi
  6. banhmikhet

     /  06/04/2013

    thanks các bạn nha

    Phản hồi
  7. hay là anh làm khổ nhục kế để giữ chị lại, ép chị đối mặt với hiện tại?

    Phản hồi
  1. [Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi] Chương 9.2 | Sơn Trà Đỏ Thắm

Come on babe ~xD

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: