[Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi] Chương 9.1

Chương 9

Editor: Thiên Thiên

Beta: Hoa Sơn Trà

Warning: Rating 18+

Ngày thứ một ngàn bảy trăm chín mươi lăm.

Nhìn đơn ly hôn, tay run run cầm bút, mắt nhắm chặt, thả chiếc bút trên tay xuống, mình tự nhủ với bản thân.

Còn một tháng nữa…

Anh Duật, làm thế nào bây giờ? Buông tay quả thực khó quá…..

~~~

Đào Tâm Nha không thể đẩy anh ra, lúc anh hôn cô, cô cảm giác được người anh run lên, mà ánh mắt anh nhìn cô dường như tràn đầy sợ hãi cùng đau thường, điều này làm cho lòng cô nhất thời mềm đi.

Có lẽ phụ nữ luôn không thể kháng cự được dáng vẻ bi thương yêu ớt của đàn ông, mà cô lại chưa từng thấy anh như thế này. Anh ở trong mắt cô luôn tao nhã trầm ổn, không có việc gì có thể làm khó anh, vậy chuyện gì đã xảy ra, khiến cho anh lộ vẻ mặt như vậy?

“Tâm Nha, Tâm Nha…” Anh thì thầm tên cô. Lướt nhẹ qua cánh môi, đầu lưỡi anh khẽ liếm qua liếm lại, sau đó tham lam tỉ mỉ bắt đầu khai phá cái miệng nhỏ nhắn, từ nụ hôn nhẹ trở thành cuồng nhiệt, tìm được chiếc lưỡi đinh hương, bá đạo chiếm lấy.

Nụ hôn bất chợt chuyển sang lịch liệt khiến cho Đào Tâm Nha kêu, lưỡi của cô bị anh gắt gao mút, anh mãnh liệt cướp đi của hô hấp của cô, mà cô chỉ có thể bị anh bắt nuốt vào hương vị của anh, đôi tay nhỏ bé không khỏi qua lớp áo ngủ nhéo một phát trên người anh, chóp mũi nhẹ thở ra một tiếng ưm tinh tế.

Tiếng than nhẹ nhàng mềm mại giống như một khúc nhạc dạo mê hoặc, mà sự ngọt ngào của cô chính là quả táo trên tay phù thủy, cho dù có độc, anh vẫn muốn một mình chiếm lấy, không cho người khác dù chỉ một phần nhỏ nhất.

Cô là Nha Nha của anh, cô không phải ảo ảnh, cô đang yêu kiều ở trong lòng anh, mùi hương chỉ thuộc về cô tỏa ra khiến cho lòng anh càng thêm khát vọng.

Bàn tay thô lỗ kéo áo ngủ của cô ra, quần áo vì vậy mà bay mất. Sau lớp áo ngủ là nhũ hoa trần chuồng không lớp bảo vệ.

Anh xoa bóp bộ ngực trắng nộn, năm ngón tay hưởng thụ cảm giác, cẩn thận đẩy qua đẩy lại, chỉ chốc lát sau, làm da trắng như sữa kia bị anh vo vê tạo thành dấu vết. Thân thể cô đẹp tuyệt, anh có thể từ trên người cô làm ra những dấu vết biểu thị cho từng chỗ trên người cô đều là của anh.

Ngón cái cùng ngón trỏ kẹp lấy nhũ hoa, ma sát qua lại, nhũ hoa mẫn cảm ở trong bàn tay anh. Anh lần tay đến đầu ngực, dùng ngón tay gẩy gẩy đầu nhũ hoa, cái miệng nhỏ nhắn bị anh hôn lập tức phát ra tiếng ngâm mê người.

Tiếng rên rỉ tuyệt vời, anh muốn nghe càng nhiều.

Buông cái miệng nhỏ nhắn, anh đem mặt vùi vào bầu vú, giữa hai bầu ngựa trắng liếm liếm, ngón tay đẩy đẩy, đầu lưỡi mút lấy nhũ hoa, anh cắn nhẹ vài phát, phun ra, rồi lại ngậm vào, khiến nhũ hoa trở nên ẩm ướt hồng hào, lưu lại ấn ký của anh.

Đào Tâm Nha bị trêu trọc khiến cho hơi thở hỗn loạn, nhìn ngực mình bị anh trêu chọc, trong lòng tràn ngập nhục nhã, nhưng thân thể lại như có lửa đốt, nơi riêng tư từ từ chảy ra dịch ướt át quen thuộc mà lại xa lạ.

Quần ngủ của cô bị kéo xuống, tay anh cố tình chạm vào quần lót ẩm ướt. “Tiểu quỷ, anh mới thưởng thức bộ ngực vậy đã ướt rồi.” Anh cắn nhũ hoa xinh đẹp, gian trá nhìn cô.

Đào Tâm Nha xấu hổ giãy giụa nhắm chặt mắt, định đẩy anh ra, anh lại ôm cô càng chặt.

“Hư… Đừng trốn, anh thích em vì anh mà ướt át.” Anh nói nhỏ, thanh âm khêu gợi tựa như ác ma mê hoặc, ngón tay cách mỏng manh quần lót xoa nhẹ hoa tâm.

Nguyên Duật Nhượng khẽ hôn cái miệng nhỏ nhắn, liếm lưỡi đinh hương, ôn nhu dụ dỗ cô. “Ngoan, dang chân ra, để cho anh yêu em.”

Đào Tâm Nha mặt hồng, thân thể nhục nhã run run, hai chân thuận theo lời anh mở ra.

“Cô bé ngoan.” Anh hôn cô, ngón trỏ để để tại chỗ quần lót trước cửa hoa tâm, nhẹ nhàng chọc chọc, khiến cho vải dệt ướt át hơi hơi chà xát vào tiểu huyệt.

Hoa khẩu mềm mại không chịu nổi sự thô ráp do vải dệt tạo ra, lông mày tinh tế không khỏi nhíu lại.

Nguyên Duật Nhượng kia thấy bảo bối trong lòng khó chịu, dùng tay kéo quần lọt xuống, đầu ngón tay trực tiếp chạm vào hoa tâm mềm mại, khiến cho chỗ đó lại càng ẩm ướt.

Anh chậm rãi chuyển động tay, đầu ngón tay dụ dỗ hoa khẩu yếu ớt, không tiến vào, chỉ ma sát ở bên ngoài, thỉnh thoảng lại chọc chọc, được một chút lại buông ra.

Bị anh quyễn rũ như vậy, Đào Tâm Nha ngây ngô sao chịu được? Cô không nhịn được cọ vào anh, cái miệng nhỏ nhắn phát ra tiếng ngâm hơi khó chịu. Mà dịch do sự khát khao của cô mà dần chảy ra, dính hết vào tay anh.

Cô nhóc nhiệt tình!

“Làm sao vậy? Không thích anh chạm vào nơi này sao?” Hắn hỏi, lòng bàn tay chà xát vùng kín, sau đó nhẹ ấn ấn.

“A!” Kích thích bất ngờ làm cho cô rên rỉ. “Có, có thích…”

Nhưng cô vừa nói xong, anh lại bỏ tay ra.

“Không…” Đào Tâm Nha vội vàng tóm lấy tay anh, không cho anh rời đi.

Nguyên Duật Nhượng cười khẽ, anh cắn đôi tai trắng nõn, hỏi nhỏ : “Muốn anh nhẹ nhàng, hay là mạnh tay một chút? Hả?”

Đào Tâm Nha cắn môi do dự, rốt cuộc cũng không chống cự được khát vọng của cơ thể. “Mạnh, mạnh lên chút nữa…” Nói xong, liền nhục nhã nhắm mắt lại.

“Cô gái thật thà.” Thưởng cho sự thành thực của cô, Nguyên Duật Nhượng lại chạm vào cô, ngón tay mân mê hoa tâm. Anh nhẹ nhàng âu yếm, ngón tay dài đến hoa tâm, liền đâm thẳng vào.

“Ưm…” Cô khẽ ngâm, phía dưới do có dị vật tiến vào mà co rút, nhưng lại không khó chịu, mà một cảm giác kỳ quái lại dâng lên.

Hoa huyệt ẩm ướt khít chặt làm cho đôi mắt anh tối sầm lại. Anh co ngón tay dài, chuyển động bên trong hoa tâm, ngón cái không quên khinh bạc vùng kín.

Bị hai phía kích thích làm cho phía dưới của cô đỏ hồng, tiếng rên rỉ tinh tế ngày cái dồn dập. Mới đâm vài cái, Đào Tâm Nha nắm chặt lấy áo tắm của gã đàn ông, gương mặt đỏ ửng lại đỏ thêm, lộ ra vẻ kiều diễm của phụ nữ, ái dịch dồi dào tuôn ra từ nơi riêng tư, cô yếu đuối ngã vào trong lòng anh.

Khẽ hôn lên trán trắng mịn đang hiện ra mồ hôi, Nguyên Duật rút ngón tay ra, ôm lấy cô, đem cô đặt ở trên bàn học. Anh nhấc hai chân lên, chỗ trung tâm giữa hai chân bị vặn bung ra, cánh hoa liền chảy ra mật lộ.

Dưới lông màu đen, khe hoa hơi mở ra, cánh thịt run rẩy, coi như là hưng phấn mà đợi bị tiến vào, mà hoa lộ còn lại là tỏa ra mùi hương dụ dỗ.

Nguyên Duật kéo xuống dây lưng áo tắm, dục vọng ở bụng dưới đã bốc lên từ lâu, muốn hung hăng tiến vào cô, anh giữ lấy cánh mông, để cho thứ thô dài nhọn kia lên múi thịt đang mở ra.

Cảm thụ được thứ cứng rắn nóng rực kia, nhưng Đào Tâm Nha đang bị vây trong cao trào nghi hoặc cúi đầu xuống, thì trong nháy mắ thân thể đã bị xỏ xuyên qua. “A!” Đau đớn làm cho cô kinh hãi kêu lên, huyệt hoa bó chặt, toàn bộ sự sung sướng biến mất, chỉ còn lại có thống khổ.

“Đừng mà… Đau…” Cô đẩy ngực anh ra, đau đớn làm cho nước mắt liên tục chảy xuống.

Lại không biết sự thắt chặt và khước từ của cô chỉ làm anh nổi lên ý niệm thâm nhập càng sâu trong đầu, thứ thô dài kia không có rời khỏi, trái lại xâm nhập càng sâu, đâm thủng tầng lá mỏng thuần khiết kia, tiến vào chỗ sâu nhất.

“Ô…” Máu xử nữ tuôn ra, đau đớn làm cho Đào Tâm Nha ủy khuất khóc lên. Sự đau nhức như vậy không phải chưa từng trải qua. Sâu trong trí óc, cô cũng từng bị đàn ông xỏ xuyên qua thô lỗ như vậy, khi đó cô cũng khóc, nhưng lại không hối hận, bởi vì cô chiếm được anh.

“Nha Nha, Nha Nha, đừng khóc, Nha Nha…” Anh hôn lên giọt lệ trên mặt cô, yêu thương gọi cô.

Cô kinh ngạc nhìn anh, liền thấy mắt anh mờ mờ, như là say.

Đúng rồi, cô nhớ tới bình Whisky bình bị uống phân nửa kia. Đào Tâm Nha thở ra, lúc này lại thấy ánh kim lóe lên trên cổ anh.

Dây chuyền trên cỗ anh có vòng một cái nhẫn, Đào Tâm Nha nhìn chiếc nhẫn kia, cùng chiếc nhẫn trên tay anh là một đôi — đó là nhẫn cưới cô đã để lại.

Anh lại đeo trên tay… Đào Tâm Nha đưa tay run rẩy, cầm cái nhẫn kia, nước mắt rơi xuống càng nhiều.

Đồ ngốc! Vì sao phải ràng buộc chính mình như thế, cô không đáng để anh làm như vậy!

Toàn bộ lòng Đào Tâm Nha đau đớn, nhìn người đàn ông trước mắt, cô cũng không nhịn được nữa, cũng vô pháp đè nén chính mình.

“Duật… Duật ca ca.” Cô khóc, ôm lấy, gọi anh. “Duật ca ca… Duật ca ca…”

“Nha Nha…” Anh hôn lấy cô, bắt đầu xâm nhập cô, một chút rồi một chút, từ mềm nhẹ biến thành cuồng liệt, lần lượt tiến vào, rút ra, lại tiến vào.

“A ưm…” Môi lưỡi hai người nóng bỏng cuốn lấy nhau, liều lĩnh nuốt vào nướt bọt cùng hơi thở của đối phương, Đào Tâm Nha vì anh mở ra thân thể, giơ lên mông tròn, nghênh đón anh chạy nước rút.

Hoa thịt non nớt vì anh mà thít chặt lại, chảy ra hỗn hợp mật hoa cùng tơ máu, đó là trinh trắng cô kính dâng cho anh, cũng như trong trí nhớ kia, cô không hối hận.

Cô có, chỉ có yêu thương, yêu thương đối với anh.

Cô ôm lấy anh, dùng chỗ ẩm ướt của mình bao lấy anh, cô muốn an ủi sự đau xót của anh, làm cho anh không thống khổ nữa, làm cho anh khôi phục lại sự tự tin kiêu ngạo kia.

Duật ca ca…

Cô mặc cho anh lần lượt chiếm hữu, thân thể yêu kiều in đầy dấu vết của anh, tất cả trên người đều là mùi của anh.

“A…” Đào Tâm Nha cắn môi, ghé vào trên bàn học, đàn ông đứng ở sau người lại xỏ xuyên qua huyệt hoa, bàn tay đi về phía trước cầm lấy tuyết nhũ, thúc đẩy thân thể mềm nhũn trắng mịn.

Ngực anh đầy mồ hôi dán lên lưng trắng như tuyết, anh khẽ cắn lên bờ vai nhỏ, giống như con thú tham lam chẳng biết đủ, dùng dịch của anh lấp đầy kiều hoa dưới người. Anh bẻ gãy cô, chiếm hữu cô, ái dịch sền sệt kia dính đầy thân thể hai người tương liên, mỗi một cái ra vào đều bức ra chất lỏng đặc hơn.

Anh nhào nặn cuống thịt từ lâu đã sung huyết đỏ tươi trên hoa khẩu, để cho trong người cô phát ra yêu kiều, sau đó bạo phát, làm cho thứ nóng rực vẩy ra, sau đó lần thứ hai xâm nhập.

Không đủ… Anh muốn cô vẫn chưa đủ.

Hôn lên đôi môi nức nở, cho dù cô có khóc, cầu xin anh cũng không buông tha.

Nha Nha… Anh lưu luyến gọi tên cô.

Cô, không phải là ảo ảnh.

To be cont…

P/s: Mai tớ post 9.2 nhé!

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

5 phản hồi

  1. doi dai ca co hihi thanks nang nhiu

    Phản hồi
  2. edit xong chị có làm ebook k ạ

    Phản hồi
  3. banhmikhet

     /  06/04/2013

    thanks các bạn nha

    Phản hồi
  4. hí hí, like H, thanks nàng nhé

    Phản hồi

Come on babe ~xD

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: