[Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi] Chương 7.1

Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi

Chương 7

~ Part 1 ~

Editor: Thiên Thiên [Đoạn hot: Đa tạ Bẻm thúc *vái lạy*] [Trà: Bẻm ca biến thái =))]

Beta: Hoa Sơn Trà (Lần 1)

Warning: Chương này có cảnh miêu tả quan hệ thể xác giữa hai nhân vật chính. Hãy suy nghĩ kĩ trước khi đọc

*

Một ngàn ba trăm sáu mươi lăm ngày.

Hôm nay, mình hai mươi bốn tuổi. Chắp tay lại, mỉm cười nhắm mắt, mình lặng lẽ cầu nguyện.

Nguyện vọng thứ nhất, hy vọng cha mẹ nuôi thật khoẻ mạnh, vĩnh viễn hạnh phúc ân ái.

Nguyệt vọng thứ hai, hy vọng Duật ca ca sống tốt, có thể tìm một người vợ tốt chăm sóc mình.

Nguyện vọng cuối cùng, hy vọng rằng… mình sẽ không lại yêu anh nữa.

.

.

.

Đó là nụ hôn của người đàn ông dành cho phụ nữ.

Đầu lưỡi người đàn ông xâm chiếm cái miệng nhỏ ngày một sâu, không cho cô cơ hội thoát ra mà cắn cắn, khéo léo đảo qua đảo lại lưỡi. Bàn tay ôm chặt lấy cô, hơi thở đàn ông nóng rực bức ép cô, làm cho cô không thở nổi, mà cũng không thể cự tuyệt.

Đào Tâm Nha chỉ có thể yếu đuối thần phục, bàn tay nhỏ bé không tự chủ mà tóm lấy quần áo của anh, hơi thở gấp gáp, thân thể mềm nhũn dán chặt vào ngực anh, cái miệng nhỏ nhắn bị anh hôn đến nỗi gần như tê dại.

Thiếu nữ mềm mại cùng ngọt ngào lập tức khiến gợi lên trong anh dục vọng muốn nhúng chàm. Hơn nữa, tiếng ‘ưm’ lí nhí phát ra trong lúc lơ đãng thật giống như một con mèo nhỏ điềm đạm đáng yêu, thế nên lại càng làm cho người ta muốn hung hăng khi dễ cô.

Nguyên Duật Nhượng không muốn đè nén dục vọng trong lòng nữa. Anh khao khát cô đã lâu. Một khắc kia anh đã biết Nha Nha chính là của mình, anh liền đem cô ôm chặt vào lồng ngực, chứng minh đây không phải là mình đang mơ, rồi quấn quýt hôn càng lúc càng kịch liệt, gần như muốn nuốt gọn cô

Đào Tâm Nha căn bản không thể phản kháng. Ngay từ thời điểm bị ép hôn, cô liền lâm vào kinh ngạc. Rồi trong khi hôn, bị sự thành thục của anh cuốn lấy nên đã liên tiếp bại lui. Cô chỉ có thể gắng gượng hít thở, tránh cho bản thân bị mê muội.

Nhưng cô không biết rằng, cách ứng phó thân mật như vậy đã chạm vào ngọn lửa trong lòng anh. Anh mạnh mẽ nút lấy đầu lưỡi của cô, không cho cự tuyệt mà chiếm đoạt tất cả. Thiếu nữ ngây ngô, non nớt  thân thể khẽ run rẩy, căn bản không thể chống cự.

Nguyên Duật Nhượng đem thiếu nữ kéo vào trong lòng, đặt cô ngồi lên trên đầu gối, gần sát với thân thể, để anh có thể ngửi được mùi hương thơm ngát ở trên người cô. Mùi thơm thuần khiết như vậy làm cho người ta muốn phá hư, tiêm nhiễm vào hương vị nam nhân.

Anh khẽ cắn cái miệng nhỏ nhắn đến sưng tấy, bàn tay to luồn xuống phía dưới áo lông, từ từ thăm dò lên bên trên, rồi nắm giữ bộ ngực sữa được ngăn cách bằng một lớp áo ngực.

Bộ ngực của cô rất nhỏ nhắn, phong doanh (*) mềm mại vừa vặn để đàn ông có thể nắm giữ bằng một tay. Nguyên Duật Nhượng thích loại cảm giác như vậy, đặc biệt là da thịt của cô còn trắng bóng như sữa, chỉ cần dùng một chút lực thì sẽ để lại dấu tích.

Lần trước giúp cô thay đồ ngủ thì anh đã vuốt ve những nơi thơm tho mềm mịn trên người cô. Đúng…! Ngày đó, chính anh đã lập kế cho cô uống say. Giúp cô thay áo ngủ không phải nữ giúp việc, mà là anh.

Khi đó anh đã xác định, anh muốn khắp nơi trên thân thể của cô có dấu vết của mình. Anh sẽ không để cho cô rời đi nữa. Sự tồn tại của cô tuyệt đối không phải là một hồi mộng tưởng xa vời đối với anh.

Phát hiện ngực của mình bị đụng chạm, Đào Tâm Nha liền giật mình, có chút thanh tỉnh trong cơn mê loạn. Cô tóm lấy cánh tay anh: “Đừng…!”

“Xuỵt! Đừng sợ.” Anh hôn cô, nhẹ nhàng dụ dỗ: “Anh sẽ không làm thương tổn em đâu!”

Nói xong, đầu lưỡi lại quấn lấy lưỡi cô, từ từ thăm dò vào cái miệng nhỏ rồi khẽ tăng thêm lực đạo liếm láp, luồn lách trong đó, không cho cô cơ hội nào để  kháng cự.

Khi đang dụ hoặc hôn môi, thấy bàn tay của cô khẽ buông lỏng, Nguyên Duật Nhượng liền thừa cơ hướng lên trên, lột ngay cái áo ngực của cô ra, bàn tay ấm áp trực tiếp nắm lấy khuôn ngực mềm mại, xinh xắn.

Anh nhào nắn nhũ thịt non mịn, ngón tay cái vân vê xung quanh hồng mai (*), cọ xát từng điểm từng điểm một, mãi cho đến khi hồng mai nhô lên. Hai ngón tay của anh kẹp lấy nó rồi day nhè nhẹ, bàn tay không quên giày vò những vùng xung quanh, tỏ ra hết sức yêu thích làn da thịt mềm mại ở dưới tay.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ, bởi anh còn muốn thưởng thức toàn bộ thân thể cô.

Buông cái miệng nhỏ nhắn có vài sợi chỉ bạc vương ở trên môi,  khuôn mặt nhỏ nhắn dễ thương đang ửng đỏ, con ngươi thanh khiết  ẩn ẩn sương mờ khiến cô có một loại quyến rũ không nói nên lời. Đôi mắt màu hổ phách của anh đã chuyển thành đen thẫm, mơ hồ toát ra ánh lửa.

Anh kéo áo lông của cô lên, do trong xe có máy sưởi nên anh không lo cô sẽ bị lạnh. Nhìn bộ ngực mềm mại, anh liền cúi đầu ngậm lấy bên trái.

Đầu lưỡi liếm nhũ thịt trắng như tuyết, thỉnh thoảng anh khẽ cắn một cái, liền nghe thấy cô phát ra tiếng rên nhè nhẹ như đang làm nũng, khiến anh càng đắc chí trêu ghẹo.

Anh ngậm lấy hồng mai, đầu lưỡi tà ác gảy nhẹ lên đỉnh, hàm răng khẽ cắn,  rồi lại dùng lực mút chùn chụt.

Cả hai vú đều được anh dùng phương thức đối đãi giống nhau, bầu vú in lại dấu hôn và dấu răng màu đỏ, còn phần đầu vú sau khi bị anh thỏa sức du ngoạn thì càng tươi đẹp như hoa, thấm đầy dâm mĩ.

Đào Tâm Nha cắn chặt môi, nhưng cũng không ngăn được tiếng rên rỉ. Cô biết là mình nên đẩy anh ra, nhưng cả người cô lại mềm nhũn, không còn chút khí lực nào.

Cô hoàn toàn cảm nhận được đầu lưỡi ẩm nóng của anh, một loại cảm giác nói không nên lời từ dưới hạ phúc lan tỏa khắp toàn thân, làm cho cô sợ hãi bất an.

Bàn tay của anh đưa dần xuống, nhẹ nhàng sờ mó cái quần lót ôm sát cặp đùi quyến rũ của cô. Chỉ có điều, anh không thích cái cảm giác tiếp xúc qua lớp vải này, bàn tay bèn kéo mạnh một cái, theo đó, chiếc quần lót mỏng manh gần như bị anh xé rách.

“A! Làm sao anh…. Ối!”

Cái miệng nhỏ nhắn lại bị ngăn chặn. Anh lấy phương thức như lúc trước để dụ dỗ cô trước khi cô kịp phản kháng, thân thể  đang căng thẳng một lần nữa lại trở nên mềm mại, mà bàn tay của anh thì vẫn tiếp tục  men theo bắp đùi, vuốt dần lên trên, rồi bao phủ lấy hoa khẩu mỹ lệ.

Luồn qua lớp quần lót mỏng manh, đầu ngón tay liền đụng chạm đến nơi thâm sơn cùng cốc của cô.

Hoa khẩu nhạy cảm sớm đã động tình, quần lót thấm đẫm nước.

Phát hiện này làm cho Nguyên Duật Nhượng vô cùng thích thú, bàn tay anh từ từ thâm nhập vào trong quần lót, xoa nhẹ nhúm lông tơ đã được cắt tỉa gọn gàng. Anh không ngừng dùng ngón tay mơn trớn nơi cửa động  ẩm ướt, dùng sức cọ xát hai cánh hoa mềm.

“Ư…ư…!” Đào Tâm Nha đưa hai tay túm chặt vào quần áo của anh, ngượng ngùng khép chân lại. Nhưng cô không hề biết, làm như vậy chỉ càng làm cho anh kích thích hơn.

Anh không ngừng dùng tay miết hai cánh hoa,đôi lúc lại vuốt dọc hai bên mép động nộn thịt đó, đầu ngón tay nhiều lần như vô tình cọ vào hạt châu làm cho cô thở gấp liên tục.

Ngón tay anh cũng không có thừa sức tiến vào mà chỉ vuốt nhẹ hai mép hoa đó, khi thì miết nhẹ khi thì cọ xát mạnh, đôi lúc mạnh bạo vo vê hạt châu, đôi lúc lại nhẹ nhàng mơn trớn động khẩu… Không cho cô được thỏa mãn triệt để nhưng lại vừa đủ để  cô cảm thấy sự sung sướng của tình dục.

Thân thể non nớt của cô làm sao chịu đựng nổi sự kích thích của anh? Hạt châu đỏ tươi đang được ngón tay anh trêu ghẹo nhất thời trở nên cương cứng, cả người Đào Tâm Nha cũng theo đó mà run rẩy, một dòng nước chảy ra cửa động, làm cho trong xe tràn ngập một mùi hương mị hoặc.

Lần đầu được hưởng thụ cảm giác cao trào khiến trong lòng Đào Tâm Nha tràn ngập dư vị còn đọng lại. Cô mệt mỏi thả lỏng thân thể, đôi má động tình kiều diễm, khóe mắt ướt át, như vẫn còn đó cảm giác kích thích vừa rồi.

“Có sao không?” Nguyên Duật Nhượng nhẹ lau nước mắt rơi xuống của cô, giọng nói khàn khàn gợi cảm.

Đào Tâm Nha cuối cùng cũng bình tĩnh lại, phát hiện áo lông mình bị đổ lên bầu vú phía trên, mà cô ngồi ở trên người anh, đôi tay nhỏ bé còn nắm chặt quần áo của anh, nhớ lại chuyện vừa xảy ra… Trời đất, tay anh đang ở trong váy cô.

Cô mặt đỏ tai hồng hét, nhanh chóng kéo áo lông lại, vội vàng rời khỏi đùi của anh, nhưng thân thể của cô vẫn vì  cao trào vừa xong mà mềm oặt, càng cố lại càng hoảng.

“Đừng nhúc nhích.” Nguyên Duật Nhượng ôm chặt eo cô, khẽ cắn lỗ tai cô. “Em còn động đậy, tôi coi như em muốn tôi tiếp tục.”

Đào Tâm Nha cứng đờ, cô ngu ngốc đến mấy cũng cảm nhận được lửa nóng đang ở dưới mình. Điều này làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn càng hồng, nhưng cũng không dám lại nhúc nhích, chỉ sợ kích thích anh.

“Anh, tay anh…” Tay anh vẫn ở trong váy không chịu buông ra.

“Yên tâm, tôi sẽ không làm gì em.” Lời tuy nói như vậy, nhưng bàn tay ở giữa lưng lại di chuyển trong áo lông, rồi phủ lên cái bụng mềm mại.

Đào Tâm Nha kích động tóm lấy tay anh. Bụng của cô có chút thịt đấy! Không phải, đây không phải trọng điểm… Mắt tròn hơi giận, càng giống vẻ thẹn thùng, như con thỏ nhỏ bị bắt nạt, đáng thương nhìn anh.

Nhưng cô lại không biết như vậy chính là làm cho người ta càng muốn có được cô, khi dễ cô.

Nguyên Duật Nhượng âm thầm hít sâu, cố gắng áp chế dục hoả đang dâng trào, rút tay ra khỏi váy ngắn, lấy mấy tờ giấy ăn giúp cô lau mặt.

“Làm sao giờ? Quần lót của em đã ẩm ướt hết rồi, còn muốn mặc không?” Anh sờ bị thoát đến đại chân, nhìn quần lót dâu tây. Vừa mới mật dịch từ cô trào ra hơn một nữa đều dính ở chiếc quần này.

Đào Tâm Nha đỏ bừng mặt, nhanh chóng mặc lại quần. Tuy rằng vải dệt ẩm ướt mặc vào sẽ không thoải mái, nhưng có còn hơn không. Lại nhớ tới nguyên nhân khiến chiếc quần bị như thế này, cô cảm thấy nhục nhã không dám ngẩng đầu.

Trời ạ! Tại sao chuyện lại thành ra thế này… Duật ca ca sao có thể làm loại chuyện này với cô?

“Anh, anh sao lại…” Cô cắn môi, định trách cứ anh, nhưng lại nghĩ đến mình cũng không hề phản kháng, thậm chí còn đạt cao trào trên tay anh, liền lo lắng vô cùng. “Anh, anh đã có bạn gái……”

Nguyên Duật Nhượng nhướn mày, “Ai nói với em tôi có bạn gái?” Anh hỏi, bàn tay khẽ vuốt trên cặp đùi trắng noãn, legging bị anh xé bỏ không thể cứu vãn được.

“Em ám chỉ Elena?” Anh đoán, thấy cô không phủ nhận, anh nhếch môi, đầu lưỡi khẽ liếm lỗ tai nhỏ.

Cảm giác ngưa ngứa làm cho Đào Tâm Nha không nhịn được run người.

“Ai nói với em Elena là bạn gái tôi? Elena là thư ký của tôi, cũng chính là bạn bè của tôi.”

Đào Tâm Nha không hiểu ý của anh, không phải anh thích Elena sao?

Nguyên Duật Nhượng dùng tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn. Anh nhìn cô, nghiêm túc nói với cô: “Tôi cùng Elena chia tay xong cũng chỉ là bạn bè, không có gì mờ ám. Cô ta chưa từng là bạn gái tôi.”

Trong năm năm kia, anh cùng Elena cùng vào cùng ra, nhưng đó là vì công việc. Elena là thư ký của anh, đương nhiên phải đi theo anh. Anh biết trên truyền thông, tạp chí viết gì nói gì, nhưng đối với mấy việc nhàm chán này anh không có hứng thú, hơn nữa khi đó anh cũng không cảm thấy nên giải thích gì với cô.

Dù sao lúc ấy, anh vô cùng căm hận cuộc hôn nhân kia.

Mà bây giờ anh lại hối hận. Nếu khi đó anh đối xử tốt với cô là được rồi, anh sẽ không mất đi cô. Còn giờ, cho dù cô đã trở lại, nhưng trong lòng vẫn cho rằng anh yêu Elena, thậm chí còn muốn tác thành cho anh cùng Elena.

Cô của ngày xưa đâu? Thực sự bây giờ không cần anh nữa sao?

Nếu không phải cô cho rằng anh vẫn áy náy với cô, có phải cô sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh? Tựa như hai năm nay, cô tách biệt cuộc sống có anh mà đi tiếp. Không còn giàu có, vất vả tiết kiệm sống qua ngày, nhưng lại rất vui vẻ, như là đối với tất cả những gì trong quá khứ đều không còn gì để lưu luyến, cũng không hề lưu luyến anh.

Nghĩ vậy, ánh mắt anh tối sầm lại, anh đột nhiên phẫn nộ hôn cô. Nụ hôn thô bạo làm cho cô không kịp phản ứng, miệng lưỡi bị dùng sức cắn nuốt. Cô nhẹ giọng nức nở, lại bị anh chặn lại, cuối cùng chỉ có thể vô lực yếu đuối ở trong lòng anh, mặc anh hôn.

Hồi lâu, anh mới buông cô ra, mà cô đã sớm bị hôn đến toàn thân như nhũn ra, không cảm nhận được chút lực nàc trên người.

“Buổi sáng ngày kia tôi sang đón em.”

Đào Tâm Nha kinh ngạc, hô hấp vẫn chưa ổn định. Cô sợ hãi nhìn anh, không biết tại sao, chỉ cảm thấy dường như anh đang tức giận. “Làm… Để làm gì?”

“Tới nhà tôi trang trí cây thông Noel, tiện thể đón Giáng Sinh.” Từ khi cô rời đi, hàng năm tới lễ Giáng sinh, cây thông Noel kia không được bày biện gì, bởi không có người động vào nó, vì nó mà treo những vật trang trí xinh xinh lên trên cây.

Đào Tâm Nha im lặng. Nghĩ đến lễ giáng sinh trước kia, cây thông Noel luôn do cô phụ trách. Cô sẽ treo lên ấy những đồ trang trí lấp lánh màu sắc, làm cho cây thông Noel lấp lánh toả sáng. Ở phía dưới sẽ là những hộp quà, túi kẹo được đóng gói. Trên giấy bọc sẽ viết tên những người giúp việc trong nhà, mà mà quà của người cô yêu nhất, ở trên bàn cơm cô sẽ tự tay tặng.

Rõ ràng là quá khứ đẹp đã xa vời, nhưng lại có cảm giác như mới ngày hôm qua…

Đào Tâm Nha yên lặng gục đầu xuống, không dám nhìn anh. “Không được, ngày đó trường có tiệc Noel vào buổi tối.” Kỳ thực cô chẳng có hứng thú gì với bữa tiệc này, năm trước chỉ do bị Nia kéo đi.

Thật ra, cô không muốn cùng anh thân thiết quá mức. Chuyện phát sinh hôm nay đã như là chệch khỏi đường ray, anh còn nói Elena không phải bạn gái anh… Đào Tâm Nha cảm thấy trong lòng vô cùng rối loạn.

“Thật à? Vậy cũng được!” Nguyên Duật Nhượng cũng không miễn cưỡng, nhưng vẫn thở dài. “Mẹ tôi nhất định sẽ thất vọng. Bà rất quý cô. Từ khi Nha Nha rời cõi đời này, lễ Noel nhà tôi rất hiu quạnh. Tôi nghĩ có sự xuất hiện của em, mẹ nhất định sẽ vui vẻ.”

Lời nói này làm cho Đào Tâm Nha áy náy vô cùng. “Được… Ngày kia anh đến nhà đón tôi đi!”

“Được?” Nguyên Duật Nhượng kinh ngạc. “Không phải em muốn đi tiệc Noel sao?”

“Không có gì, đối với bữa tiệc đó tôi không có hứng.”

Nguyên Duật Nhượng nhếch khóe môi, che giấu tươi cười chiến thắng, hôn đôi môi non mềm, hôn má. “Ngày mai tôi có việc, không đến trường tìm em được. Nếu có người hỏi em, phải nói là có bạn trai rồi, nghe chưa?” Anh biết rõ ở Scott Will cô có được hoan nghênh như thế nào. Chắc chắn có một đống thằng nhóc muốn làm bạn trai đêm vũ hội Noel của cô.

“Bạn trai?” Đào Tâm Nha kinh ngạc ngẩng đầu, bạn trai của cô từ đâu ra vậy?

Mà Nguyên Duật Nhượng không để ý giải trừ nghi hoặc của cô. “Tôi nói muốn theo đuổi em, sờ cũng đã sờ, mà em lại không hề cự tuyệt, điều này chẳng phải tỏ ý em đã đồng ý với tôi hay sao?”

“A?” Đào Tâm Nha sửng sốt.

“Nói sau, tôi cũng đã giải thích, tôi và Elena chỉ là bạn.” Anh cười, rất dịu dàng vuốt sợi tóc vương trên má cô. “Cô bé ngốc, tôi đã có bạn gái, tại sao lại còn muốn theo đuổi em? Chẳng nhẽ tôi lại là cái loại đàn ông này sao?”

Ánh mắt anh nhìn cô rất yêu chiều, nhưng Đào Tâm Nha lại có thể cảm nhận được một tia nguy hiểm, cô lắc đầu theo bản năng.

Nguyên Duật Nhượng vừa lòng mỉm cười, hôn cái miệng nhỏ nhắn một cái, “Cô bé ngoan, bây giờ hiểu lầm đã được sáng tỏ, có lẽ em nên yên tâm thôi? Sáng ngày kia ra đứng trước cửa chờ tôi, nhớ chưa?”

Đào Tâm Nha ngoan ngoãn gật đầu, mà của cô nhu thuận rước lấy nam nhân vài hạ trác hôn, cô bị hôn đến mơ mơ màng màng, căn bản không kịp nhìn ra người đàn ông này chỉ tốt ở vẻ bề ngoài.

Tình huống này là sao đây? Đào Tâm Nha toàn bộ mờ mịt.

Chờ đến khi Đào Tâm Nha tỉnh táo lại, cô đã thành bạn gái Nguyên Duật Nhượng. Không đến một ngày, toàn bộ Scott Will truyền nhau tin ấy, ồn ào huyên náo.

Đào Tâm Nha không biết tin tức này lấy từ đâu ra, cô bất ngờ trở thành nữ nhân vật chính, các thiên kim trong trường đều nghiến răng oán hận, mà các nam sinh cõi lòng tan nát.

Cô gái Phương Đông của bọn họ bị đoạt đi rồi, tuy rằng đối phương là người đàn ông già kia, nhưng điều kiện của hắn ta thạt tốt quá. Không bàn đến gia thế tôn quý, chỉ có vẻ tuấn mĩ quý khí kia cũng đã khiến bọn họ thua. [Thiên: Nha Nha trong thân xác này chỉ có mười tám, còn anh Nhượng hình như là ba mấy, nên tụi nam sinh mới kêu là già =))]

Sau đó, theo trường học truyền đến giới thượng lưu, cuối cùng ngay cả mấy tạp chí lá cải cũng đã biết chuyện.

*

(*) Phong doanh: Bộ ngực của con gái.

(*) Hồng mai: Núm vú…

Mấy từ này tượng hình thôi. Viết ra thì có vẻ nó hơi thô nên đổi hết đi cho mờ ám (í hị hị…)

P/S: Chưa beta kĩ đâu, Trà biết là còn nhiều lỗi lắm nhưng mà ko có thời gian. Đợi mấy bữa nữa xong xuôi rồi Trà lại beta nhé. Mọi người xài tạm ạ *che mặt chạy đi*

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

23 phản hồi

  1. thuy duong

     /  04/01/2013

    Troi oi ngay nao to cung vao xem co chap moi khong

    Phản hồi
  2. Lee ah eun

     /  05/01/2013

    mong la 1 tuan 1 chap do duoc ko vay edjt va beta oj ,

    Phản hồi
  3. ms đọc xong 1 câu ns rất hay của An Tư Nguyên, nên cảm thấy thằng Nhượng này bỉ vl :))
    ko có ý gì đâu =))

    Phản hồi
  4. mysunshine.htt

     /  21/01/2013

    Truyện rất hay! bạn ơi khi nào có chap mới vậy,xấu hổ khi hỏi điều này nhưng truyện rất hay và tò mò quá.

    Phản hồi
  5. mysunshine.htt

     /  21/01/2013

    Cảm ơn bạn đã edit truyện này ha!

    Phản hồi
  6. uây ^^
    cám ơn bạn ^^ đã edit truyện ^^
    truyện hay qá sức ^^
    mình đọc chậm, ko dám đọc nhanh vì sợ hết T^T
    hiu hiu T_T mong anh Duật với chị Nha mau chóng thành đôi lại.
    Chị Nha đang bị trở ngại tâm lý rồi T_T hiu hiu

    Phản hồi
  7. Thạnks! Chương này mình đọc phụt máu mũi *Ái muội XD*

    PS: Trà ui, cho mình xin mấy cái ảnh ở Widget được không? Rất đẹp, mà mình mò hoài không có T^T.

    email: mieubeolovely@gmail.com

    Phản hồi
  8. banhmikhet

     /  06/04/2013

    Thanks các bạn rất nhiều

    Phản hồi
  9. Nha Nha 20, anh Duật 32, cũng tính là già chứ nhỉ

    Phản hồi
  10. chị chưa gì đã bị dụ dỗ, suýt bị ăn rồi. hihi, thích thịt,cảm ơn nàng

    Phản hồi
  11. Nha nha 20 chủ thớt. Còn a duật 32

    Phản hồi
  1. [Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi] Chương 7.1 « Sơn Trà Đỏ Thắm

Come on babe ~xD

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: