[Tỷ tỷ ta yêu ngươi] Chương 9

Edit: Phiên Phiên

Sau đó Lâm Nhật Nguyệt không chờ Sở Hạo cùng nhau về nhà. Bởi vì cô đợi được một lúc, đột nhiên nhớ tới ngày hôm qua cô đáp ứng với Ngô Mĩ Lâm là đi mua vài thứ ngoài phố với bà, cho nên cô đi về trước .

Thế nhưng trên đường Lâm Nhật Nguyệt về nhà không hề thuận lợi.

“Cô giáo Lâm phải không?” Chắn trước mặt Lâm Nhật Nguyệt là nữ lão đại trong trường học cùng với đàn em của cô ta.

“Các em có chuyện gì sao?”

“Đương nhiên có chuyện, bằng không tìm cô làm gì? Chúng tôi thừa thời gian lắm à a?” Nữ lão đại khẩu khí ác liệt.

“Chuyện gì vậy?” Lâm Nhật Nguyệt có chút không kiên nhẫn.

“Nghe nói Sở Hạo là vị hôn phu của cô?”

“Đúng”. Lâm Nhật Nguyệt gật gật đầu.

“Tôi đây, hôm nay là tới nói cho cô biết,tôi thích Sở Hạo , cho nên mời cô tự động biến mất bên người anh ấy!” Nữ lão đại rất giống như vậy hồi sự dường như đối Lâm Nhật Nguyệt nói.

Như thế nào bây giờ lại có chuyện như vậy sao? Nữ sinh bảo bạn gái của thầy giáo cút đi?

“Cô nghe rõ rồi chứ? Cô tốt nhất nên ngoan ngoãn nghe theo, bằng không tôi cũng không cam đoan sẽ xảy ra chuyện gì đâu!” Nữ lão đại uy hiếp Lâm Nhật Nguyệt.

Không đáp lời, Lâm Nhật Nguyệt theo thói quen cười cười.  Trẻ con bây giờ thật sự là càng lúc càng lớn mật.

“Cười cái gì mà cười? Không nghe thấy lời đại tỷ chúng tôi nói sao?”Một người nữ sinh nhìn thấy Lâm Nhật Nguyệt cười, cảm thấy cô hình như đang cười nhạo các cô.

“Tôi nghe thấy.”

“Vậy cô quyết định làm như thế nào?” Nữ lão đại lên tiếng muốn cô lựa chọn , là muốn mạng nhỏ hay là người yêu?

“Quyết định của tôi không cần nói cho em đi?” Lâm Nhật Nguyệt vẫn là thản nhiên cười.

“Cô có ý tứ gì?”

“Đại tỷ, em xem cô ta là muốn cùng đối nghịch với chị! Dạy dỗ cô ta một chút đi!” Một nữ sinh khác đối với nữ lão đại kề tai nói nhỏ.

“Được!” Nữ lão đại gật gật đầu, theo sau giơ lên vung tay lên.

Phía sau truyền đến thanh âm xe máy, Lâm Nhật Nguyệt nhìn lại, cách đó không xa có hai chiếc xe máy phóng tới hướng cô với tốc độ rất nhanh. Mấy người nữ lão đại lùi dần đến bên đường, xem ra bọn họ là có chuẩn bị mà đến .

Xe máy chạy nhanh đến bên người Lâm Nhật Nguyệt xẹt qua, Lâm Nhật Nguyệt tránh né không kịp bị ngã xuống, khuỷu tay đập vào hòn đá nhỏ bên đường, đổ máu .

“Bây giờ cô đã biết chúng tôi lợi hại chưa?” Nữ lão đại mang theo đàn em của cô ta trên cao nhìn xuống Lâm Nhật Nguyệt.

Lâm Nhật Nguyệt vẫn là cười cười không nói lời nào, bởi vì cô thật sự không biết nên cùng này đó đứa nhỏ nói cái gì cho phải.

“Cô vừa cười cái gì?” Nữ lão đại tức giận nói.

Lúc này hai chiếc xe máy kia lại quay trở về, theo trên xe xuống dưới bốn người. Tất cả đều là học sinh trường cô , có một người Lâm Nhật Nguyệt đang dạy.

“Như thế nào, cô ta vẫn không nghe lời? Muốn chúng tôi hỗ trợ không?” Một người trong đó nói.

“Các người đang làm cái gì?” Gầm lên giận dữ cùng với một trận cơn lốc vọt tiến vào — là Sở Hạo!

“Anh đã đến rồi?” Nữ lão đại nhìn thấy Sở Hạo đến cũng không cảm thấy sợ hãi, giống như là chào hỏi người quen vậy.

“Nguyệt Nguyệt!” Sở Hạo nâng Lâm Nhật Nguyệt dậy, lúc nhìn thấy khuỷa tay cô bị thương, nguyên bản mặt âm trầm thoáng chốc phong vân (bão tố) dầy đặc.

“Là ai làm cô ấy bị thương ?” Ngữ khí bình tĩnh tựa như bão táp tiến đến trước yên tĩnh.

“Hạo Hạo, em không sao.” Vừa thấy vẻ mặt hắn giống như về tới năm đó, Lâm Nhật Nguyệt dự cảm anh muốn đánh nhau .

“Là ai?” Sở Hạo cũng không để ý tới Lâm Nhật Nguyệt.

“Là chúng tôi.”

Có người đứng ra thừa nhận, Lâm Nhật Nguyệt vừa thấy, là mấy học sinh cô đang dạy

“Được!” Đem Lâm Nhật Nguyệt đến bên cạnh ngồi xuống, Sở Hạo chậm rãi đi hướng  bốn học sinh kia.

“Tôi từng nói qua, ai dám bắt nạt Nguyệt Nguyệt, tôi quyết không buông tha hắn! Hôm nay tôi còn là những lời này, cho dù các người là học sinh của tôi cũng giống nhau! Còn có các người hãy nghe cho rõ đây!” Sở Hạo nhìn về phía mấy nữ học sinh kia,“Hôm nay tạm thời niệm tình các người là nữ sinh nên bỏ qua một lần, nhưng mà đừng cho tôi biết có lần thứ hai!”

Sở Hạo khí thế bức người, nguyên bản nữ lão đại kiêu ngạo cùng đàn em của cô ta lập tức không dám phát ra tiếng .

“Nói được hãy làm được nha, cho chúng tôi xem quyền pháp của đai đen TaeKwonDo lợi hại như thế nào? Lên!” Bốn người cùng nhau đánh về phía Sở Hạo.

Nhất thời thanh âm nổi lên bốn phía, đương nhiên là của bốn học sinh kia , đai đen cấp 7 cũng không phải là giả .

Lâm Nhật Nguyệt nguyên bản là muốn ngăn cản Sở Hạo , nhưng là nhìn dáng vẻ của anh — khẳng định ngăn cản không được. Cho nên cô chỉ có thể nói:“Hạo Hạo, nhẹ tay một chút, chúng dù sao cũng là học sinh của anh!”

Không để ý tới cô.“Phanh! Bàng!”

“Ôi! Thầy ơi chúng em biết sai rồi! Ôi!”

“Hạo Hạo, làm giáo viên không thể đả thương học sinh của mình” Vẫn là không để ý tới cô!

Lúc này Sở Hạo đắm chìm ở Lâm Nhật Nguyệt bị thương anh lại không thể bảo vệ cô nên rất phẫn nộ, làm sao có thể nghe được tiếng khuyên can của  cô?

“Thầy ơi, tha cho chúng em đi! Chúng em biết sai rồi! Ôi!” Nhìn dáng vẻ của thầy giống như không đánh chết bọn họ thì không được, bọn họ không cần a! Bọn họ mới mười tám tuổi a!

“Ôi! Cô giáo Lâm cứu mạng a!” Bốn học sinh kia mắt thấy cầu Sở Hạo không có hiệu quả, vội vàng quay sang cầu Lâm Nhật Nguyệt.

“Thầy ơi, đừng…… đừng…… Đánh nữa!” Nữ lão đại và bọn đàn em đại khái chưa bao giờ gặp qua Sở Hạo đáng sợ như thế này, sợ tới mức ngay cả nói cũng nói không rõ lời . Nhưng mà coi như cũng nghĩa khí, còn biết thay đồng bạn cầu tình.

“Cô giáo Lâm, chúng em lần sau cũng không dám nữa ! Cô bảo thầy Sở dừng tay đi, bằng không bọn họ sẽ bị đánh chết !” Các cô vẫn là cầu Lâm Nhật Nguyệt đi.

Dù sao vẫn là mấy đửa trẻ con a!

“Hạo Hạo, tay của em rất đau a! Chảy rất nhiều máu! Em choáng váng đầu, anh có định đưa em đi bệnh viên không đấy a?” Lâm Nhật Nguyệt lớn tiếng ồn ào .

“Phanh!” Nghe được thanh âm Lâm Nhật Nguyệt gọi , Sở Hạo lập tức bỏ lại học sinh kia nguyên bản đại khái cũng bị anh đánh gãy mũi, khẩn trương hề hề vọt tới bên cạnh Lâm Nhật Nguyệt.

“Sao vậy? Choáng váng đầu sao? Chúng ta lập tức đi bệnh viện!” Sở Hạo ôn nhu ôm lấy Lâm Nhật Nguyệt, sau đó giống như trận gió lao đến hướng bệnh viện.

“Mọi người có sao không?” Mắt thấy Sở Hạo ôm Lâm Nhật Nguyệt chạy xa , nữ lão đại và đàn em của cô ta mới dám đi đến bên cạnh bốn nam sinh té trên mặt đất đã muốn vô cùng thê thảm.

“Cô xem bộ dạng chúng tôi giống không có việc gì sao?” Cậu ta ngay cả đứng cũng không đứng lên nổi.

“Các cô còn sững sờ ở nơi đó làm gì? Nhanh chút kêu xe cứu thương, muốn nhìn chúng tôi chết a?” Sớm biết thế này sẽ không đến giúp các cô ! Đen đủi a!

“Được, được!”

“Ngô Vĩ Đào, cậu không phải choáng váng chứ? Như thế nào mà thở cũng không ra hơi vậy?”

“Tôi ngay cả một chút khí lực cũng không có . Hoàn hảo Cô giáo Lâm ra tay cứu giúp, bằng không lão mẹ tôi về sau chỉ có thể đến trước mộ tôi mắng tôi !” Hóa ra cậu ta chính là Ngô Vĩ Đào a!

“Đúng vậy, thật sự nguy hiểm thật! Tôi nghĩ đến hôm nay khẳng định chết chắc rồi! Mọi người xem bộ dáng thầy Sở, so với ma vương còn kinh khủng hơn! Tôi về sau cũng không dám chọc thầy ấy !” Lòng còn sợ hãi!

“Ừ đúng, tôi về sau khẳng định trốn thầy ấy mười thước xa! Thầy ấy đi hướng đông tôi nhất định đi tây, thấy ấy hướng nam tôi nhất định hướng bắc!”

“Còn cả Cô giáo Lâm, cũng muốn lẫn mất rất xa!”

“Đúng đúng đúng!”

“Nhưng mà TaeKwonDo của thầy ấy thật là lợi hại!” Quỳ rạp trên mặt đất Ngô Vĩ Đào tựa tiếu phi tiếu( tựa tiếu phi tiếu = cười như không cười) giật nhẹ khóe miệng.

“Cậu muốn làm gì?”

“Tôi muốn theo học thầy ấy!”

“Cái gì?”

“Cậu không muốn sống nữa?” Bọn họ trốn thầy còn không kịp, cậu ta cư nhiên còn muốn chính mình đưa lên cửa?

“Thầy ấy sẽ dạy cậu sao?”

“Tôi sẽ làm cho thầy ấy phải dạy !” Ngô Vĩ Đào tin tưởng mười phần.

“Nhưng mà cho dù cậu muốn học đại khái phải hai tháng sau .”

“Vì sao?”

“Cậu nhìn vết thương của chúng ta đi! Tôi xem ít nhất cũng phải ở bệnh viện nghỉ ngơi một tháng!”

“Ô…… Chân của tôi động cũng không thể động, khẳng định là gãy xương !”

“mấy đứa con gái kia đang làm cái gì nha? Như thế nào đến bây giờ xe cứu thương còn chưa tới?”

……

“Hạo Hạo, dừng lại, đừng chạy !” Lâm Nhật Nguyệt vỗ vỗ vai Sở Hạo, ý bảo anh dừng lại.

“Làm sao vậy, làm sao không thoải mái ?” Sở Hạo khẩn trương nhìn cô đang trong lòng.

“Không có việc gì, chúng ta về nhà đi! Không cần đi bệnh viện .”

“Vì sao? Em không phải nói em choáng váng đầu lắm sao? Làm sao có thể không đi bệnh viện?”

“Em lừa anh, em không sao.”

“Gạt anh?” Sở Hạo mê hoặc nhìn cô.

“Nếu không lừa anh, anh hiện tại đại khái đã muốn đem chúng đánh chết !”

“Em giúp tử tiểu tử, về sau anh thấy một lần đánh một lần!” Nhắc tới bọn họ Sở Hạo liền nghiến răng ngứa.

“Được rồi, chúng cũng không làm gì em, chẳng qua hù dọa làm em sợ mà thôi.” Lâm Nhật Nguyệt trấn an hắn.

“Chúng vì sao lại làm khó dễ em?”

“Ách…… Bởi vì…… Em lần trước đem tội của chúng nói với giáo với chủ nhiệm .” Lâm Nhật Nguyệt không muốn nói cho anh lý do thực sự.

Nếu anh biết học sinh này là vì anh mới đến tìm cô phiền toái , anh nhất định sẽ cảm thấy áy náy , cô không muốn anh khổ sở.

“Vậy sao?” Sở Hạo hoài nghi, cô không phải là người hay cáo trạng (tố cáo tội trạng) a!

“Đúng vậy, như thế nào, anh không tin em?”

“Không phải, anh tin em. Chúng ta đi bệnh viện đi!”

“Không phải nói với anh không cần đi bệnh viện sao?” Anh như thế nào dễ quên như vậy?

“Em bị chảy máu , phải đi bệnh viện băng bó miệng vết thương!”

“Chỉ có một chút trầy da nhỏ, về nhà tiêu độc rồi dán băng cá nhân thì tốt rồi.” Vết thương nhỏ như vậy phải đi bệnh viện băng bó, không làm người ta cười chết mới là lạ!

“Không được!”

“Như thế nào không được?”

“Anh nói không được là không được!”

“Anh dù sao cũng phải nói một lý do đi!”

“Chính mình xử lý không tốt, vạn nhất miệng vết thương nhiễm trùng làm sao bây giờ?”

“Sẽ không ! Anh nhìn vết sẹo ở cằm anh này, không phải là em thay anh tiêu độc dán băng cá nhân sao? Anh có bị nhiễm trùng không?” Lâm Nhật Nguyệt chỉ chỉ cằm Sở Hạo.

“Nói đến vết sẹo này nha a! Em có nhớ nó từ đâu mà ra không?” Sở Hạo xấu xa xem xét cô.

“Từ đâu mà ra? Không phải là tự anh ngã sao?” Lâm Nhật Nguyệt có chút chột dạ tránh đi ánh mắt Sở Hạo.

“Đúng nha! Anh nhớ ra rồi, là khi anh năm tuổi ở cửa phòng em ngã !”

“Được rồi được rồi, không cần nói , mau đưa em về nhà.”

“Đi bệnh viện!”

“Về nhà.”

“Bệnh viện!”

“Về nhà.”

……

Cuối cùng là ai thắng? Đương nhiên là Lâm Nhật Nguyệt ! Bọn họ vẫn là trở về nhà.

Một tháng sau.

“Thầy ơi, thầy dạy em đi! Em thật sự rất muốn học!” Ngô Vĩ Đào đáng thương hề hề cầu xin Sở Hạo, hắn đã không nhớ rõ đây là lần thứ mấy cầu xin Sở Hạo .

“Dạy cậu? Tôi sao phải dạy cậu? Dạy cậu để cậu đi bắt nạt người khác chứ gì?” Sở Hạo cũng đã nhớ không rõ đây là lần thứ mấy cự tuyệt tiểu tử này .

“Thưa thầy, em cam đoan, em về sau không bao giờ bắt nạt người khác nữa!” Ngô Vĩ Đào vỗ vỗ bộ ngực.

“Hừ!” Sở Hạo hừ lạnh một tiếng, chính là không nói gì.

Lâm Nhật Nguyệt buồn cười nhìn hai thầy trò này, lần đó bốn người Ngô Vĩ Đào bị Sở Hạo đánh một chút sau thật sự ở trong bệnh viện ngây người suốt một tháng.

Nguyên bản Lâm Nhật Nguyệt rất lo lắng Sở Hạo sẽ bởi vì chuyện Sở Hạo đánh học sinh mà bị nhà trường truy cứu, nhưng mà không nghĩ tới mấy người Ngô Vĩ Đào đối với chuyện Sở Hạo đánh bọn họ một chữ cũng không nói, chỉ nói là cùng học sinh trường khác đánh nhau mới biến thành như vậy , cũng liền miễn đi phiền toái cho Sở Hạo.

Mà bốn người sau khi xuất viện nhìn thấy Sở Hạo tựa như con chuột nhìn thấy mèo, trừ bỏ Ngô Vĩ Đào. Chỉ có cậu ta còn dám chạy đến trước mặt Sở Hạo, hơn nữa quấn quít lấy Sở Hạo muốn dạy cậu ta học TaeKwonDo.

“Thầy ơi! Rốt cuộc muốn như thế nào thầy mới bằng lòng dạy em?”

Ngô Vĩ Đào thật sự là không nghĩ ra biện pháp gì , từ khi cậu ta xuất viện đến bây giờ đã muốn một tuần . Trong mỗi ngày này cậu ta mỗi ngày quấn quít lấy Sở Hạo, lời hay nói tẫn, nhưng Sở Hạo chính là không đáp ứng dạy cậu ta.

“Như thế nào cũng không chịu!” Sở Hạo vẫn là vẻ mặt kiên trì.

Chê cười! Anh làm sao có thể dạy hắn – người đã làm Nguyệt Nguyệt bị thương?

“Cô giáo Lâm, cô giúp em nói đi! Em cam đoan về sau không bao giờ bắt nạt người khác nữa còn chưa được sao?” Ngô Vĩ Đào cúi đầu chuyển sang cầu Lâm Nhật Nguyệt.

Lâm Nhật Nguyệt buồn cười nhìn Ngô Vĩ Đào, thật sự là không thể đem cậu ta bây giờ cùng cái học sinh trước kia gây sự với cô liên hệ với nhau.

“Cô giáo Lâm, cô giúo em đi mà! Em về sau cũng không ở tiết dạy của cô phá phách nữa được không?” Ngô Vĩ Đào tiếp tục cầu xin Lâm Nhật Nguyệt.

“Em còn không nói cho thầy Sở tên của em đi?”

Lâm Nhật Nguyệt dám khẳng định Sở Hạo còn không biết tiểu tử trước mắt này chính là Ngô Vĩ Đào, nếu anh biết được, sẽ không đối xử với cậu ta như vậy !

“Nha?” Ngô Vĩ Đào nhìn Lâm Nhật Nguyệt, tên của cậu cùng Sở Hạo có chịu hay không dạy cậu có cái gì quan hệ sao?

“Ai muốn biết tên của cậu ta!” Sở Hạo tính trẻ con nói.

“Ngô Vĩ Đào, tôi nghĩ em nên chết tâm đi! Thầy ấy sẽ không dạy em.” Lâm Nhật Nguyệt đối Ngô Vĩ Đào nháy nháy mắt.

“Nha?” Ngô Vĩ Đào cong cong đầu, không rõ Lâm Nhật Nguyệt nếu muốn cậu chết tâm thì sao lại nháy mắt với cậu.

“Cái gì? Cậu ta chính là Ngô Vĩ Đào?!” Sở Hạo vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lâm Nhật Nguyệt, lại nhìn Ngô Vĩ Đào.

“Đúng vậy, em là Ngô Vĩ Đào!” Đây là làm sao vậy?

“Cậu như thế nào không nói sớm?” Sở Hạo trừng mắt Ngô Vĩ Đào nói.

Khó trách anh vẫn tìm không thấy Ngô Vĩ Đào , hóa ra là bị anh đánh tiến bệnh viện .

“Thầy đâu có hỏi em!” Ngô Vĩ Đào có điểm ủy khuất.

“Không hỏi thì cậu không nói à? Cậu đúng là đồ ngốc!” Sở Hạo lại liếc trắng mắt.

“Em……” Tên của cậu lại quan trọng như vậy sao? Ngô Vĩ Đào mê hoặc ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời.

“Nguyệt Nguyệt, em cố ý đúng không?” Sở Hạo đem đầu mắt chỉ hướng về phía Lâm Nhật Nguyệt.

“Cố ý cái gì?” Lâm Nhật Nguyệt vô tội nói.

“Không cần giả bộ! Em cố ý không nói cho anh biết cậu ta chính là Ngô Vĩ Đào có phải không? Em muốn anh chờ hai năm mới kết hôn với em có phải không?” Sở Hạo vẻ mặt tức giận.

Cậu theo học Sở Hạo cùng bọn họ kết hôn có liên quan gì? Ngô Vĩ Đào  một bên càng nghe càng hồ đồ.

“Không có a, em tưởng rằng anh đã sớm biết.” Lâm Nhật Nguyệt thản nhiên vì chính mình biện giải.

“Nói dối!”

“Không có.”

“Em có!”

“Em không có.”

“Ách, thầy Sở, thầy có dạy em không?” Ngô Vĩ Đào cắt ngang hai người, thật cẩn thận hỏi.

“Dạy!”

“Cái gì?” Hắn là không phải nghe lầm chứ?

“Tôi nói dạy!”

“Thật sự? Thật sự dạy em?” Ngô Vĩ Đào quả thực không tin lỗ tai chính mình .

“Thật sự!” Sở Hạo tức giận nói.

“Ôi! Thật tốt quá!”

“Nhưng mà tôi có hai điều kiện!” Cậu mới không tiện nghi tiểu tử này đâu!

“Điều kiện gì? Thầy nói đi, em hoàn toàn đáp ứng !” Chỉ cần dạy cậu, làm gì đều được!

“Thứ nhất, cuộc thi vào đại học lần này tôi muốn cậu phải thi đậu và đứng thứ 15! À không, đứng thứ 10!” Sở Hạo nói ra điều kiện thứ nhất, chờ tiểu tử này thi đỗ đại học Lâm Nhật Nguyệt phải trước tiên gả cho anh !

“A?” Ngô Vĩ Đào nguyên bản mặt thần thái sáng láng lập tức biến thành mặt mướp đắng.

“Không đáp ứng?” Sở Hạo nhíu mày tà nghễ nhìn hắn.

“Em…… Đáp ứng! Nhưng mà em chờ đến cuộc thi đó thì lâu quá, ngày mai bắt đầu dạy em nha!” Ngô Vĩ Đào cắn răng một cái, không phải chỉ là đứng thứ 10 thôi!

Kỳ thật Ngô Vĩ Đào không biết, nếu cậu không đáp ứng, Sở Hạo chắc sẽ phải năn nì cậu, bởi vì Sở Hạo còn trông cậy vào cậu làm cho anh sớm một chút cưới được Lâm Nhật Nguyệt nha!

“Được! Điều kiện thứ hai là……” Sở Hạo thừa nước đục thả câu dừng.

“Thầy nói đi!”

“Đem xe máy của cậu vứt đi!” Sở Hạo nói ra điều kiện thứ hai.

“Cái gì?!” Ngô Vĩ Đào mở to hai mắt nhìn, kia nhưng là loại xe mới nhất !

“Có đáp ứng hay không?”

“Thầy ơi, không có xe máy em như thế nào đến trường a?” Ngô Vĩ Đào vẻ mặt đau khổ.

“Cưỡi xe đạp a!” Sở Hạo nhún nhún vai.

“Cái gì?!” Cưỡi xe đạp?

Ngô Vĩ Đào vẻ mặt hoảng sợ nhìn Sở Hạo, không thể tin được Sở Hạo cư nhiên làm cho cậu cưỡi xe đạp đến trường! Cưỡi cái loại xe cổ lỗ sĩ đó? Ngô Vĩ Đào tưởng tượng thấy chính mình “lạch bạch lạch bạch” cưỡi một chiếc xe đạp cổ, mà các anh em của cậu cưỡi xe máy đi bên người cậu gào thét mà qua, tình cảnh đó thật sự! Ngô Vĩ Đào nhịn không được rùng mình một cái! Thật đáng sợ a!

“Thầy ơi, không thể sửa một điều kiện sao a!” Ngô Vĩ Đào dùng ngữ khí thương lượng nói.

“Không thương lượng!” Sở Hạo dùng lỗ mũi nhìn hắn.

“Cô giáo Lâm!” Ngô Vĩ Đào chuyển hướng Lâm Nhật Nguyệt tìm kiếm viện trợ.

“Tôi cũng nghĩ là cậu nên vứt nó đi, bộ dạng cậu khi cưỡi nó xấu kinh khủng!” Lâm Nhật Nguyệt nhàn nhàn nói.

“A…… A?” Ngô Vĩ Đào hé ra mặt cương ở nơi nào, không biết là nên khóc đâu hay nên cười? Cậu cưỡi xe máy bộ dáng xấu…… Xấu kinh khủng?

“Thế nào? Không muốn đáp ứng chứ gì !” Sở Hạo ở bên thuận gió lạnh.

“Được…… Được rồi! Em đáp ứng!” Cậu đáp ứng bất cứ giá nào !

Cứ như vậy Sở Hạo nhận Ngô Vĩ Đào này làm đệ tử.

“Ôi! Thầy ơi thầy nhẹ chút !” Nằm ở trên sàn sân vận động, Ngô Vĩ Đào rên rỉ .

“Đứng lên! Ngươi không phải muốn học sao? Muốn học phải có thói quen bị ngã!” Sở Hạo đá đá Ngô Vĩ Đào.

“Cái gì muốn học phải có thói quen bị ngã! Em xem rõ ràng là thầy quan báo tư thù (quan báo tư thù = mượn việc công trả thù riêng)!” Ngô Vĩ Đào căm giận nói, mấy ngày nay cậu mỗi ngày bị ngã, ngã nhiều đến mức kêu cha kêu mẹ.

“Quan báo tư thù? Cậu có biết cậu đang nói cái gì không?” Sở Hạo nheo lại ánh mắt.

“Thầy chính là quan báo tư thù! Thầy còn nhớ chuyện ngày đó em hại cô giáo Lâm bị thương, cho nên nhân cơ hội quật ngã em đúng không?”

“Ha! Nguyên bản tôi đã sớm chuyện này , cậu đã có hảo tâm nhắc nhở tôi, tôi đây không nên làm cậu thất vọng đúng không?” Sở Hạo cười gian nắm bắt tay, còn cố ý đem các đốt tay kêu vang “Rắc rắc”.

“Thầy không cần xằng bậy a! Nếu cô giáo Lâm biết thầy đánh em, cô ấy sẽ không để ý tới thầy nữa!” Ngô Vĩ Đào dùng Lâm Nhật Nguyệt uy hiếp Sở Hạo.

Thông qua trong khoảng thời gian ở chung này, Ngô Vĩ Đào đã tinh tường đã biết nhược điểm của Sở Hạo — Lâm Nhật Nguyệt.

“Hảo tiểu tử! Dám giở thủ đoạn này ?” Sở Hạo thanh âm xót xa ngồi xổm xuống nhìn Ngô Vĩ Đào.

“Hắc…… Hắc hắc!” Giống như vô dụng nga!

“Như vậy được rồi, cậu nói cho tôi biết ngày đó vì sao tìm Nguyệt Nguyệt gây phiền toái, tôi sẽ bỏ qua cho cậu!”

“Nha?” Đơn giản như vậy bỏ qua cho cậu?

“Như thế nào, không cần cơ hội này?”

“Muốn muốn muốn! Đương nhiên muốn!” Ngô Vĩ Đào đầu gật xuống giống như con gà đang mổ thóc.

“Vậy còn không mau nói!”

“Dạ! Là Phương muội muội — chính là nữ đại tỷ hôm đó, nó thích thầy, nhưng là thầy yêu cô giáo Lâm. Cho nên nó tìm chúng ta để bảo chúng ta dọa cô giáo Lâm rời xa thầy.” Ngô Vĩ Đào đối với chuyện này thấy rất hối hận!

Nếu không phải bởi vì chuyện này cậu sẽ ở trong bệnh viện ngốc một tháng, cũng không phải vứt bỏ xe máy bảo bối của cậu ! Ô…… Nhớ tới xe máy của cậu cậu liền đau lòng!

“Ra là vậy a!” Sở Hạo thật không ngờ sẽ nghe được đáp án như vậy.

Nguyệt Nguyệt bị người ta gây phiền toái là bởi vì anh! Là anh hại cô bị thương ! Sở Hạo đối chuyện này thật khó có thể tiếp nhận, anh thậm chí hận vì sao mình lại đến trường này dạy học.

Nhưng là Nguyệt Nguyệt vì sao không nói thật với anh? Vì sao phải giấu giếm anh?

“Hai người luyện tập sao rồi ?” Lâm Nhật Nguyệt thò người ra đi vào sân vận động.

“Cô giáo Lâm, cô đã đến rồi?” Ngô Vĩ Đào khởi động nửa người trên, mặt mày nở hoa nhìn về phía Lâm Nhật Nguyệt, cô chính là cứu tinh của cậu!

Lúc cùng Sở Hạo học nếu không có Lâm Nhật Nguyệt ở một bên khuyên can, cậu Ngô Vĩ Đào đại khái đã muốn thiếu cánh tay thiếu đôi chân lại tiến bệnh viện .

“Nguyệt Nguyệt! Em lại đây!” Sở Hạo sắc mặt có chút khó coi đem Lâm Nhật Nguyệt kéo hướng một bên.

Hắn làm sao vậy? Lâm Nhật Nguyệt quay đầu dùng ánh mắt hỏi Ngô Vĩ Đào.

Em không biết! Ngô Vĩ Đào nhún nhún vai, dùng khẩu hình trả lời cô.

“Vì sao gạt anh?”

“Lừa anh cái gì?” Lâm Nhật Nguyệt không hiểu.

“Nguyên nhân thực sự ngày đó nữ học sinh đến gây phiền toái cho em!” Sở Hạo không vòng quanh, trực tiếp nói thẳng.

Anh đã biết! Nhất định là Ngô Vĩ Đào nói cho anh ! Lâm Nhật Nguyệt quay đầu nhìn xem Ngô Vĩ Đào, cậu chính nhếch môi hướng cô cười đến không thấy mặt trời!

“Nguyệt Nguyệt!” Sở Hạo quay đầu Lâm Nhật Nguyệt lại, nhìn tiểu tử kia làm gì?

“Hả?”

“Hả cái gì hả! Nói mau, vì sao gạt anh?”

“Không muốn anh khổ sở.” Lâm Nhật Nguyệt nhìn anh thản nhiên nói.

“Biết anh sẽ khổ sở thậm chí áy náy, cho nên không nói thật với anh?”

“Ừm.” Lâm Nhật Nguyệt gật gật đầu.

“Em đúng là đồ ngốc!” Ôm cô vào lòng, Sở Hạo ngoài miệng mắng Lâm Nhật Nguyệt, nội tâm lại tràn ngập cảm động.

Nguyệt Nguyệt của anh a! Trên đời lại không người có thể hiểu được anh giống như cô !

“Nguyệt Nguyệt……” Sở Hạo động tình hướng tới cái miệng nhỏ nhắn của Lâm Nhật Nguyệt.

“Khụ khụ khụ! Làm gương tốt cho mọi người a!” Có người không nhìn được thanh âm toát lên.

Không tình nguyện buông Lâm Nhật Nguyệt ra, Sở Hạo sắc mặt âm trầm đi hướng Ngô Vĩ Đào. Tiểu tử này bị ngã vẫn chưa đủ đúng không?

Ngô Vĩ Đào vừa thấy tình hình không đúng, đầu tiên lăn lông lốc ra cửa lớn của sân vận đổng rồi chạy.

“Thầy ơi, thầy cũng mệt mỏi  rồi, hôm nay luyện tới đây thôi! em đi trước! Em sẽ giúp thầy đóng cửa !” Chạy nhanh chuồn đi! Cậu cũng không muốn chết thật sự khó coi!

“Coi như cậu trốn nhanh! Xú tiểu tử!” Sở Hạo đối với bóng dáng cậu thối nói.

Lâm Nhật Nguyệt buồn cười lắc đầu.

“Nguyệt Nguyệt!” Sở Hạo lại quay trở lại ôm Lâm Nhật Nguyệt.

“Hử?”

“Chúng mình kết hôn được không? Không cần chờ đến khi tiểu tử Ngô Vĩ Đào kia thi xong đại học được không?”

“Không được.” Lâm Nhật Nguyệt đáp rõ ràng.

“Vì sao?” Sở Hạo thật sự là không rõ trong lòng Lâm Nhật Nguyệt nghĩ như thế nào .

Rõ ràng để ý anh như vậy, vì không cho anh khổ sở mà lừa anh, lại không chịu gả cho anh! Tâm của nữ nhân này thật là đáy biển khó dò sao?

“Dù sao anh cũng phải làm cho Ngô Vĩ Đào thi đậu đại học đi, em mới gả cho anh!” Lâm Nhật Nguyệt hình như là cố ý làm khó dễ anh nha!

“Anh…..”

“Ha ha ha……”

Ai a? Cười khó nghe như vậy? Sở Hạo quay đầu lại vừa thấy — là Ngô Vĩ Đào! Cậu ta không phải đi rồi sao?

Ngô Vĩ Đào nguyên bản là đã muốn đi rồi, nhưng là cậu quên lấy áo khoác , cho nên lại quay trở về. Không nghĩ tới…… Không nghĩ tới cư nhiên làm cho cậu nghe được Sở Hạo cùng Lâm Nhật Nguyệt nói chuyện.

Hóa ra cậu phải thi đậu đại học Sở Hạo mới có thể cưới cô giáo Lâm a! Tin tức này thật sự là làm cho cậu rất…… Hưng phấn !

“Ha ha ha……” Cậu nhịn không được lại bắt đầu cười như điên.

“Này! Tiểu tử cậu có phải hay không đầu hỏng rồi?” Sở Hạo nghe tiếng cười của  Ngô Vĩ Đào có điểm dọa người, nhịn không được run lên một chút.

Mà Lâm Nhật Nguyệt thì lại lo lắng bộ dạng Ngô Vĩ Đào ngửa mặt lên trời cười to có phải hay không tư thế ấy sẽ làm cho cậu “Ngã lộn nhào” trên mặt đất?

“Thầy Sở, hóa ra em phải thi đậu đại học thì thầy mới cưới được cô giáo Lâm a? Hắc! Hắc! Hắc!” Ngô Vĩ Đào đem tiếng cười đáng sợ của cậu chuyển thành cười gian làm cho người ta lạnh buốt.

“Hắc cái gì hắc! Cậu cho là đã nắm được cái đuôi của tôi sao?” Sở Hạo vẻ mặt không cần.

“Hắc! thầy Sở, thầy cũng đừng quên, không có em thì thầy không thể cưới được cô giáo Lâm !” Nên đến phiên thầy cầu em đi? Ngô Vĩ Đào ở trong lòng vui sướng hài lòng nghĩ.

“Hắc! bạn học Ngô, cậu thế nhưng đừng quên, không có tôi cậu không thể nào học thành công TaeKwonDo !” Sở Hạo học khẩu khí của cậu ta nói, muốn cho mình phải cầu cậu ta? Hạ hạ hạ…… Đi chết đi!

“Ách?!” Đúng nha, cậu như thế nào đã quên cậu còn muốn dựa vào Sở Hạo học TaeKwonDo? Ô…… Nhất định là cao hứng quá đã quên! Ngô Vĩ Đào mặt thay đổi nhanh như kênh truyền hình.

“Hắc hắc hắc! thầy Sở,  lời nói vừa rồi của em coi như em thúi lắm không cần ghi tạc trong lòng nga! Thầy yên tâm, em nhất định thi đậu đại học! Để một năm sau thầy thuận lợi lấy được cô giáo Lâm!” Chạy nhanh lấy lòng anh!

“Hừ! Coi như cậu thông minh! Còn không mau cút đi!” Sở Hạo đưa cậu ta một ánh mắt xem thường.

“À! Lập tức đi! Nhưng mà em còn có một câu, thầy Sở thầy nhất định phải nghe!” Ngô Vĩ Đào cười nịnh .

“Nói!”

“thầy ơi, cầu hôn không phải giống thầy đang làm đâu ! Cầu hôn cần phải có ba yếu tố: Hoa tươi, cảnh đẹp cùng với cái quan trọng nhất — nhẫn! Thầy ơi thầy xem xem, ba yếu tố này thầy đều không có, cầu hôn thành công mới lạ đó a!” Ngô Vĩ Đào nói giống như lão nhân đầy kinh nghiệm..

“Ách?!” Kinh ngạc Ngô Vĩ Đào một chút, đầu óc Sở Hạo giật mình phản ứng lại.

Trời ạ? Lâm Nhật Nguyệt chưa từng nói đến ba yếu tố này, cô nói là vì năm năm kia!

“Thế nào, thầy? Có phải hay không muốn cảm tạ em a?”

“Còn không đi?” Sở Hạo cho hắn một ánh mắt “Mau lăn nhanh”.

“Một chút cảm tạ cũng không có!” Ngô Vĩ Đào than thở đi ra sân vận động.

“Nguyệt Nguyệt?” Sở Hạo nhìn về phía Lâm Nhật Nguyệt.

“Anh cái gì cũng đừng nói, em cũng không phải vì ba yếu tố kia đâu! Em nói rồi là vì năm năm kia” Lâm Nhật Nguyệt vội vàng phủ nhận mối quan hệ với ba yếu tố kia.

“Em nói không phải thì là không phải!” Sở Hạo theo Lâm Nhật Nguyệt.

Nhưng là trong lòng anh cũng không phải cho rằng như vậy. Anh cho rằng Lâm Nhật Nguyệt khẳng định là vì không có ba yếu tố kia mới không đáp ứng anh cầu hôn . Cái gì năm năm với không năm năm nhất định là bởi vì cô thẹn thùng ngượng ngùng tìm lấy cớ mà thôi.

Ha ha! Anh phải chạy nhanh đi mua nhẫn!

PS: vì để tránh tình trạng truyện vừa mới hoàn hôm trước hôm sau đã bị bê đi, bợn quyết định set pass chương 10 trong vòng 3ngày. M.ng ko cần comt xin pass đâu nhá, hết 3ngày sẽ mở pass lại ngay ^^.

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

5 phản hồi

  1. lee_ah_eun

     /  24/11/2012

    nang oj vay trong 3 ngay * cho doj * co the , post Ngoaj Y Muon Da Yeu Laj duoc ko nang , thank nang truoc nha

    Phản hồi
    • ấy, bộ Ngoài ý muốn là do Thiên mụi ôm mừ, có j nàng qua hỏi Thiên mụi nhá ^^

      Phản hồi
    • Hỏi nhầm người rầu….Thiên chuẩn bị bế quan rầu *phe phẩy quạt* 2 tháng chăm chỉ ngồi học thi vào trường chuyên… :)) Cứ đòi con gái của Thiên ấy *mắt chớp chớp* nó giúp Thiên phần còn lại đấy =)) Nhớ kĩ tên nà: Qin ~~ =))

      Phản hồi
  2. lee_ah_eun

     /  25/11/2012

    3 ngay sau gap laj nang nha , vay truyen nay co PN ko nang

    Phản hồi
  3. Phien Phien

     /  25/11/2012

    Truyen nay ko co’ PN nag ak ^0^

    Phản hồi

Come on babe ~xD

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: