[Tỷ tỷ ta yêu ngươi] Chương 5.1

Edit: Phiên Phiên

Trước cửa xe chở tân sinh viên

“Chị Nguyệt –” Đứng ở ngoài cửa xe, Sở Hạo vẻ mặt ai oán, lòng chua xót.

“Lên xe đi!” Lâm Nhật Nguyệt có chút chịu không nổi cậu.

“Chị Nguyệt –” Lôi kéo tay Lâm Nhật Nguyệt , Sở Hạo như thế nào cũng không chịu lên xe.

“Bíp bíp!”

“Nghe tôi nói này bạn sinh viên kia, cậu nhanh chút được không?” Chú lái xe bấm còi ý bảo Sở Hạo nhanh chút lên xe.

“Đi lên đi!”

“Em…… em……” Sở Hạo vẫn còn lắp bắp không muốn lên xe.

“Bíp bíp!” Chú lái xe lại không kiên nhẫn bấm còi.

Thật sự là chịu không nổi! Chú lái xe đối với đỉnh xe đảo cặp mắt trắng dã. Từ lúc ông lái xe đi đến đây, tiểu tử này đã tới rồi, sau đó cứ đứng ngoài cửa từ lúc đó cũng không lên xe, lôi kéo cô gái kia không biết ở nơi nào đến diễn mười mấy màn đưa tiễn rồi. (=3= ??)

“Thúc giục cái gì chứ! Chờ thêm hai giây nữa sẽ chết à ?” Sở Hạo hỏa lớn quay đầu lại quát chú lái xe.

“Hắc! Cậu tiểu tử này, có định lên xe không đây? Không lên thì tôi đi đây a!”

“Hạo Hạo, nhanh lên xe, em xem mọi người trên xe đều đang chờ mình em đó!” Lâm Nhật Nguyệt bất đắc dĩ nhìn những cái đầu đang vươn ngoài của sổ xe, nhóm sinh viên mới chính là đang hứng trí dạt dào nhìn bọn họ.

“Chị Nguyệt, em sẽ gọi điện thoại cho chị.”

“Được rồi”

“Chị Nguyệt, khi không phải học em sẽ đến thăm chị.”

“Biết rồi.”

“Chị Nguyệt, em đi đây!”

“Đi nhanh đi.”

“Chị Nguyệt, chị cho em ôm một cái được không?” Một chân sải bước xe Sở Hạo xoay người đáng thương hề hề nói.

“Được rồi!” Lâm Nhật Nguyệt nhịn xuống xúc động mắt trợn trắng, cũng không phải sinh ly tử biệt nha!

“Chị Nguyệt –” Sở Hạo gắt gao ôm lấy Lâm Nhật Nguyệt, còn không quên diễn thêm một màn nữa.

Chú lái xe trên xe không khỏi rùng mình một cái, tiểu tử không cần buồn nôn như vậy chứ?

“Được rồi được rồi, đi lên đi!” Lâm Nhật Nguyệt tránh ra Sở Hạo đang ôm ấp, đem cậu lôi lên xe, đồng thời nói với chú lái xe,“Chú à, đóng cửa, lái xe!”

“Được!”

“Rầm!” Cửa xe đóng lại, xe cũng lập tức khởi động.

“Haizz!” Cuối cùng tiễn bước , Lâm Nhật Nguyệt nhẹ nhàng thở ra, xoay người hướng phòng ngủ đi đến.

Khi đi qua giảng đường, Lâm Nhật Nguyệt dừng bước.

Trước cửa giảng đường có 4 cây bạch quả, tuy rằng niên đại không phải rất dài, nhưng đã được trồng cách đây khá lâu . Khi đến tháng 9 hàng năm, lá cây lại bắt đầu thay đổi.

Nhìn nhìn, Lâm Nhật Nguyệt không khỏi nhớ tới hai năm trước ở nông thôn, trước cây bạch quả đã xảy ra một chuyện.

Lúc ấy Sở Hạo che ở trước mặt cô nói với người bắt nạt cô– ai còn dám bắt nạt chị Nguyệt của tôi, tôi liền cùng hắn liều mạng! Khẩu khí quyết đoán kia cho đến nay cô cảm thấy ký ức này hãy còn mới mẻ.

Lúc Giang Ưu cầm dao hướng về phía cậu, cậu không né ngược lại xoay người ôm lấy cô, cô biết cậu không né là vì không để cô bị thương.

Sở Hạo a! Lâm Nhật Nguyệt trên mặt nổi lên một tầng ôn nhu sáng bóng.

“Nguyệt Nguyệt, sao lại ở một mình trong này a?” Đột nhiên một thanh âm nam nhân cắt ngang Lâm Nhật Nguyệt trầm tư.

Nhìn về phía người tới, là An Trạch – học trưởng sinh viên năm thứ ba

“Học trưởng.” Vẻ mặt không tự giác về tới nguyên bản lạnh nhạt.

An Trạch nhìn cô nháy mắt biến hóa biểu tình, hoài nghi chính mình vừa rồi có phải hay không nhìn lầm rồi? Anh vừa nhìn thấy trên mặt Lâm Nhật Nguyệt một chút ôn nhu, một chút ôn nhu anh chưa bao giờ nhìn thấy, là nhìn lầm rồi sao? Anh hỏi chính mình.

Khi ánh mắt lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Nhật Nguyệt, An Trạch liền cảm thấy cô rất đặc biệt, trên người cô có loại khí chất im lặng lạnh nhạt khiến anh bị hấp dẫn thật sâu .

Sau khi cùng cô tiếp xúc, anh phát hiện Lâm Nhật Nguyệt là một cô gái có thể làm cho người ta yên ổn. Cô chỉ cười nhạt một cái sẽ làm người khác có loại cảm giác tâm hồn yên ổn, trên người cô có một cỗ hương vị bình yên giữa thế tục và siêu thế tục đan xen.

An Trạch biết cô chính là người con gái anh cần tìm. Nhưng là muốn đến được với cô gái như vậy thì anh không thể nóng vội . Cho nên một năm này anh vẫn lấy thân phận học trưởng yên lặng canh giữ ở bên người cô, muốn cô có thói quen luôn có anh bên người, muốn cô sẽ thích anh.

Nhưng là, loại ý tưởng này cùng thực hiện tựa hồ là sai , bởi vì một năm này thái độ của Lâm Nhật Nguyệt đối với anh thủy chung đều là thản nhiên , không lạnh cũng không nóng, ở trong mắt cô anh bất quá là một học trưởng mà thôi.

Điều này làm cho An Trạch thực thất bại, nghĩ rằng nên thay đổi một chút loại phương thức  tiếp xúc này.

“Nguyệt Nguyệt, đêm nay rảnh không? Chúng ta cùng đi xem phim đi!” Nên chủ động nói ra , An Trạch nghĩ.

“À, đêm nay em muốn lên thư viện kiểm số tư liệu.”

“Vậy à? Vậy anh đi cùng em nha! Dù sao anh cũng không có việc gì, có thể giúp em.”

“Không cần, em tự mình tìm là được rồi .”

“Vậy được rồi!” An Trạch hiểu biết Lâm Nhật Nguyệt, nếu anh nhất định phải nói những câu làm cho cô đồng ý để anh đi cùng cô, chỉ làm cho cô càng phản cảm, cho nên anh không miễn cưỡng.

Nhưng là không ai quy định An Trạch anh không thể cũng lên thư viện tìm tư liệu nhỉ?

Đêm đó, Lâm Nhật Nguyệt đi thư viện thật sớm . Cô muốn sớm một chút tra xong rồi về phòng ngủ.

Trong thư viện, Lâm Nhật Nguyệt kiễng mũi chân vươn tay lên để lấy quyển sách ở giá cao nhất trên kia, nhưng là cô như thế nào cũng với không tới.

Lúc này, có người vươn tay lên lấy quyển sách kia, Lâm Nhật Nguyệt quay đầu vừa thấy, là An Trạch.

An Trạch đối cô cười cười, đem sách đưa cho cô.

“Cám ơn học trưởng.” Lâm Nhật Nguyệt tiếp nhận sách, sau khi nói cảm ơn với An Trạch thì bắt đầu mở quyển sách kia ra xem có tư liệu cô muốn hay không. Đối với lý do vì sao An Trạch lại ở trong thư viện, cô một chút cũng không có cảm thấy kinh ngạc hoặc là nghi hoặc.

An Trạch nhẹ nhàng mà thở dài, cô chính là như vậy, cũng không hỏi việc của người khác bao giờ. Nếu mình nói cho cô, cô sẽ thật sự nghe, nếu mình không nói cho cô, cô cũng không bao giờ chủ động hỏi.

Lâm Nhật Nguyệt chuyên tâm nhìn sách, An Trạch cũng không phải không biết xấu hổ quấy rầy cô, chỉ có thể ở một bên lẳng lặng cùng cô.

Ước chừng qua nửa giờ, Lâm Nhật Nguyệt rốt cục theo quyển sách dày kia ngẩng đầu lên, rốt cục tra xong rồi!

“Tra xong chưa?”

“Ách, học trưởng?” Lâm Nhật Nguyệt không nghĩ tới anh còn ở nơi này,“Ừ, tra xong rồi.”

“Vậy đi thôi, anh đưa em về phòng ngủ!”

Lâm Nhật Nguyệt cùng An Trạch một đường không nói gì đi tới cửa ký túc xá nữ.

“Đến rồi, hẹn gặp lại” Lâm Nhật Nguyệt xoay người chuẩn bị về phòng ngủ .

“Nguyệt Nguyệt!” An Trạch ở phía sau gọi cô lại.

“Còn việc gì sao?”

“Nguyệt Nguyệt, anh có chút chuyện muốn nói với em!” An Trạch yên lặng nhìn Lâm Nhật Nguyệt, ngọn đèn mờ nhạt chiếu xuống cô càng thêm động lòng người.

“Ừm” Lâm Nhật Nguyệt tùy ý ứng thanh, sau đó nhìn An Trạch, chờ anh nói tiếp.

“Nguyệt Nguyệt!” Hai tay đặt tại trên vai Lâm Nhật Nguyệt, An Trạch còn thật sự nhìn cô.

“Học trưởng, có chuyện gì thì nói đi!” Lâm Nhật Nguyệt nhẹ nhàng mà đẩy ra tay An Trạch đặt ở trên vai cô, cô không thích như vậy.

Hành động của Lâm Nhật Nguyệt làm cho An Trạch có chút bị thương, nhưng đây là cô gái anh muốn, anh sẽ không khinh địch mà bỏ cuộc như vậy .

“Nguyệt Nguyệt, lời nói kế tiếp anh hy vọng em có thể thật sự nghe!” An Trạch vươn tay cầm lấy tay Lâm Nhật Nguyệt, lần này anh nắm thật sự nhanh.

“Nguyệt Nguyệt, anh……” An Trạch muốn thổ lộ với Lâm Nhật Nguyệt.

“Chị Nguyệt!” Đột nhiên trong lúc đó toát ra thanh âm cắt ngang An Trạch thổ lộ với Lâm Nhật Nguyệt, An Trạch có chút tức giận nhìn về phía người tới.

“Hạo Hạo?” Một bên Lâm Nhật Nguyệt nguyên bản đang muốn rút tay mình trong tay An Trạch, sau khi nghe được thanh âm Sở Hạo liền đình chỉ động tác, kinh ngạc nhìn Sở Hạo giờ phút này cậu là ở khu nhà mới của đại học.

“Em làm sao có thể ở trong này?”

Sở Hạo cũng không lập tức trả lời Lâm Nhật Nguyệt, giờ phút này lực chú ý của cậu toàn bộ đặt ở chỗ tay Lâm Nhật Nguyệt đang bị An Trạch cầm, ở xa cậu đã nhìn thấy chị Nguyệt cùng người kia đứng thật lâu trước cửa ký túc xá .

“Chị Nguyệt, người này là ai vậy a?” Đi đến bên cạnh hai người, một phen kéo qua tay Lâm Nhật Nguyệt đem nắm vào trong tay mình, tràn ngập địch ý nhìn người trước mắt dám can đản nắm tay chị Nguyệt của cậu, chiều cao cũng tương đương với cậu, tên chướng mắt này so với cậu còn đẹp hơn.

“Anh ấy là học trưởng sinh viên năm thứ ba, An Trạch.”

Sở Hạo cũng không cùng An Trạch chào hỏi, chính là trừng mắt nhìn anh liếc mắt một cái.

“Hạo Hạo, em vì sao lại ở chỗ này?”

“Em đến thăm chị a!” Sở Hạo nói thản nhiên.

“Em…… em đến bằng cách nào?”

“Người hói đầu kia lái xe đưa em đến.”

“Em nói là chú lái xe buổi chiều đưa các em đi khu nhà mới?”

“Đúng vậy, trừ bỏ chú ấy còn có ai a?” Nhìn Lâm Nhật Nguyệt, Sở Hạo nhớ tới buổi chiều sau khi cậu lên xe đã xảy ra một chuyện, đây cũng là nguyên nhân hắn tới tìm Lâm Nhật Nguyệt.

Buổi chiều sau khi Sở Hạo lên xe,“Tôi nói này tiểu tử a, cậu với bạn gái cậu cũng đâu phải sinh ly tử biệt, cần phải buồn nôn như vậy sao? Hại tôi nổi hết cả da gà!” Chú lái xe cười nhạo nói với Sở Hạo.

Những người khác trên xe cũng đồng cảm đều gật đầu.

“Nhưng mà bạn gái cậu trông cũng được đấy.” Chú lái xe còn nói thêm.

“Đúng vậy, là thuộc loại khí chất , rất hương vị.Này, cậu làm thế nào mà có người bạn gái tốt như vậy ?” Trên xe không biết ai thốt ra một câu.

“Các người….. Các người đang nói cái gì nha? Bạn gái cái gì a?” Sở Hạo không thể tin nổi hỏi.

“Hắc, tiểu tửc cậu giả ngốc làm gì nha? Không phải là người con gái vừa rồi ở ngoài xe cậu lưu luyến không rời, còn ôm ấp đó sao? Cô ấy không phải bạn gái cậu sao?”

“Nói cái gì vậy! Đó là chị Nguyệt của tôi!” Sở Hạo bây giờ mới nghe hiểu được bọn họ nói là Lâm Nhật Nguyệt.

“Cái gì? Là chị cậu? Không phải bạn gái cậu sao?” Toàn bộ mọi người trên xe kinh ngạc nhìn Sở Hạo, bao gồm cả chú lái xe.

“Này, chú lái xe! Cầu xin chú nhìn phía trước được không? Chú muốn tạo ra tai nạn thảm khốc đấy à?” Mọi người quắc mắt hô.

“À, đúng đúng đúng! Nhìn phía trước!”

“Đó là chị ruột của cậu sao?” Có một nữ sinh hỏi.

“Không phải chị ruột.”

“Này, cậu tên là gì?” Có một nam sinh chỉ vào Sở Hạo hỏi.

“Sở Hạo.”

“Sở lão đệ, nếu đó là chị cậu mà không phải bạn gái cậu, vậy cậu giới thiệu cô ấy làm bạn gái tôi đi!” nam sinh kia nói.

“Không được!” Sở Hạo phản ứng thực kịch liệt.

“Vì sao nha? Cô ấy cũng không phải bạn gái cậu!”

“Dù sao không được chính là không được!” Sở Hạo không chút nghĩ ngợi, trực giác chính là không được.

“Ai! Tôi nói cậu thật đúng là một tiểu tử ngốc a!” Chú lái xe nhịn không được xen mồm nói.

“Sao lại nói tôi ngốc?”

“Cậu thích chị cậu mà cậu không biết sao?” Đoàn người tất cả đều lấy ánh mắt coi thường nhìn Sở Hạo.

Vừa rồi ở tình cảnh ngoài xe của bọn họ tất cả mọi người trên xe đều nhìn thấy hết, trừ bỏ người mù không ai lại không nhìn ra được tình cảm của Sở Hạo đối với Lâm Nhật Nguyệt, không phải tình cảm chị em, rõ ràng là tình cảm nam nữ.

“Tôi biết a! Tôi từ nhỏ đã thích chị Nguyệt!” Này sao lại bảo hắn ngốc nha?

“Chúng ta nói thích không phải kiểu thích mà cậu nói!”

“Thích chính là thích, còn phân chủng loại sao?” (hô hô, ngây thơ hết chỗ nói, bất quá ta thích *3*)

“Hơ–” Bọn họ muốn hôn mê.

“Chúng tôi nói thích là một nam nhân với một nữ nhân, không phải là thích của một em trai với chị gái, hiểu không?” Nam sinh vừa mới nói kia giống như đang dạy tiểu bằng hữu chính là Sở Hạo.

“Này có khác nhau sao?” Sở Hạo ngơ ngác hỏi.

“Hơ –” Ai tới cứu cứu bọn họ?

“Đương nhiên là có khác nhau ! Phải nói nam nhân với nữ nhân là thích,  thích là yêu, yêu! Cậu hiểu hay không? Nói cách khác cậu yêu chị cậu!”

“Mọi người nói tôi yêu chị Nguyệt?”

“Đúng!” Tập thể gật đầu, bao gồm chú lái xe.

“Này, chú, chú chuyên tâm lái xe được không?”

“Được được được!”

“Này, Sở Hạo tôi hỏi cậu, vì sao cậu không muốn giới thiệu chị cậu cho tôi làm bạn gái a?”

“Không muốn sẽ không nguyện ý, nào có cái gì vì sao?”

“Trời ạ! Trên đời này làm sao có thể có như vậy…… Sao có người ngu ngốc như vậy?”

Hiện tại mọi người trên xe có một ý tưởng chung, đó là tiểu tử này nhìn ngoài mặt thì thông minh nhưng trong óc kỳ thật là một đống cỏ.

“Ngay cả yêu và thích cũng không phân biệt được! Cậu sao vậy nha? Sống đến ngần này không thấy uổng phí sao?” Mọi người trên xe giống như bắt đầu nổi lên quở trách Sở Hạo.

“Có lẽ chúng ta hiểu lầm , nói không chừng bọn họ trong lúc đó thật sự không có tình cảm nam nữ? Chính là tình cảm tốt một chút mà thôi !”

“Này, Sở Hạo, cậu kể một chút chuyện của cậu và chị cậu đi.”

“Có chuyện gì đâu mà kể ?” Sở Hạo không rõ những người này đang tò mò cái gì nữa?

“Dù sao thời gian còn sớm, cậu nói một chút, chúng ta giúp cậu phân tích xem rút cậu thích hay là yêu chị cậu.”

“Đúng vậy a, nhanh chút nói a!”

“Tiểu tử a, đây chính là hạnh phúc chung thân của cậu nha! Nói mau a!” Chú lái xe lại nhịn không được .

“Chú!”

“Biết biết!”

“Sở Hạo, nói đi nha!”

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Come on babe ~xD

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: