Chương 39 -> 48 – Băng Nữ Sủng Phu

Tât cả các chương sau đều được:

Edit bởi Phiên Phiên ( 39 – 41), Bee Bee (41-48).

Beta bởi Sunny Cà Chua (39-48)

 

Chương 39 – Tin tức làm cho người ta kinh ngạc

 

Bình thản cùng kích tình là có thể cùng nhau dung nhập vào cuộc sống.

Cuộc sống của Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên chính là như vậy, hai người cùng một chỗ thường nói rất ít, nhưng là, hai người lại đồng thời tản ra kích tình giống nhau, không khí yêu thương càng ngày càng quay xung quanh hai người, thế nhưng, có thể là ông trời còn cảm thấy hai người bọn họ ngẫu nhiên kích tình còn chưa đủ kích thích, cho nên, lại cho bọn họ một kinh hỉ lớn hơn nữa.

Vào một ngày, giữa tháng sáu, Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên ở cùng một chỗ vào ngày thứ hai……

Sáng sớm, Tử Uyên cảm giác được một trận khó chịu, không biết vì sao, đã nhiều ngày đến hắn đều có cảm giác như vậy, hơn nữa còn giống như càng ngày càng nghiêm trọng.

Tử Uyên là người luyện võ, đối thân thể của chính mình luôn luôn đều thực hiểu biết, từ nhỏ đến lớn, hắn bởi vì luyện võ nên rất ít khi bị bệnh, không biết lần này là làm sao vậy, nhưng mà, hắn không muốn mang phiền toái cho Mạnh Phí Vũ, cho nên, không có nói ra.

Nhưng là liên tục mấy ngày đầu, người thông minh như Mạnh Phi Vũ lại làm sao có thể không phát hiện ra.

“Làm sao vậy?” Vào một ngày, ở Tử Uyên lần thứ năm sáng sớm tỏ thái độ khó chịu, Mạnh Phi Vũ rốt cục lạnh lùng nói, hơn nữa là dị thường lãnh, nàng có chút tức giận!

Nàng là không thích phiền toái, nhưng là nàng cũng không cho rằng người hay bị bệnh là phiền toái a, nhưng là, Tử Uyên ngu ngốc thế nhưng vẫn sẽ không nói, xem ra, nàng hẳn là nên từ từ dạy dỗ hắn, cái gì là nên nói, cái gì là không nên nói.

“Ta không có việc gì, ta đi làm điểm tâm, nàng đi tắm rửa trước đi.” Tử Uyên cười có chút miễn cưỡng, nhưng là hắn vẫn là hết sức làm cho chính mình cười tự nhiên chút, hắn là thật sự không hy vọng để Mạnh Phi Vũ phát hiện.

“…… Lại đây.” Nhìn Tử Uyên, Mạnh Phi Vũ lạnh lùng nói.

Tử Uyên bị ngữ khí lạnh như băng của Mạnh Phi Vũ làm cho hoảng sợ, hắn thế này mới cảm giác được Mạnh Phi Vũ thay đổi, nàng tựa hồ tức giận…… Sao lại như vậy? Là phát hiện hắn bị bệnh sao?

Tử Uyên vừa nghĩ vừa nghe lời hướng Mạnh Phi Vũ đi rồi đi qua.

Mạnh Phi Vũ nhìn chằm chằm Tử Uyên một lúc, sau đó lại dùng tay sờ đầu Tử Uyên…… Hắn tựa hồ không có vấn đề gì , bộ dạng cũng không giống như là bị bệnh, như vậy, hắn là làm sao vậy?

Mạnh Phi Vũ mặt không chút thay đổi suy đoán vấn đề của Tử Uyên

“Phi Vũ……” Tử Uyên mang theo một ít đắn đo.

Mạnh Phi Vũ nhìn về phía hắn, bởi vì không biết thân thể hắn rốt cuộc có cái vấn đề gì, cho nên, mặt hơi hơi nhăn, điều này làm cho Tử Uyên nghĩ là Mạnh Phi Vũ là đang giận hắn.

“Phi Vũ, ta không phải cố ý bị bệnh, ta cũng không biết là mình bị làm sao, nhưng mà, không có vấn đề gì, không có cái gì phiền toái, nàng không cần tức giận được không?” Thanh âm Tử Uyên có chút kinh hoảng cùng ủy khuất, hắn thật sự không phải cố ý làm cho chính mình bị bệnh, mặt khác cái này tựa hồ cũng không phải bị bệnh!

Nghĩ đến đây, Tử Uyên đột nhiên nghĩ tới một ý nghĩ đáng sợ,  hắn kinh ngốc nhìn Mạnh Phi Vũ!

“Làm sao vậy?” Nhìn đến sắc mặt chưa từng có của Tử Uyên, Mạnh Phi Vũ mặt nhăn càng nhiều hơn một chút, Tử Uyên đây là làm sao vậy?

“Phi…… Phi Vũ, nếu, ta nói là nếu, nếu chúng ta có con thì nàng nghĩ sao?” Tử Uyên thực gian nan mới đem câu hỏi này nói xong, hắn có chút sợ hãi lại có chút chờ mong nhìn Mạnh Phi Vũ.

Mà Mạnh Phi Vũ lại bị vấn đề này này của hắn hỏi có chút phản ứng không kịp, bọn họ vừa mới nãy không phải đang nói đến bệnh của hắn sao, như thế nào hiện tại liền nhắc tới vấn đề có con.

“Ta tạm thời không muốn có con.” Mạnh Phi Vũ cau mày nói.

Nàng tuy rằng đã 29 tuổi, vừa vặn là thời kỳ sinh con đẻ cái, nhưng là nàng cũng không có tính muốn một đứa con, nàng nghĩ rằng vài năm nữa sẽ có mới tốt , cho nên, nàng vẫn thường xuyên dùng thuốc tránh thai.

“Không…… muốn!” Tử Uyên nghe xong đáp án của Mạnh Phi Vũ, mặt nháy mắt liền biến trắng bệch, cả đầu đều là thanh âm lạnh như bang và hai chữ KHÔNG MUỐN của Mạnh Phi Vũ……

Nàng không muốn, nàng không muốn có, kia hắn nên làm cái gì bây giờ? Tay hắn nhẹ nhàng đặt ở dưới bụng của hắn.

Có lẽ, ở trong này, đã muốn có một sinh mệnh bé nhỏ đang lớn dần…… (S: ôi mẹ ơi hahahah =))) Đã lâu không edit cảnh này nên ta có hơi sốc chút =))

Tuy rằng đây chỉ là phán đoán của hắn, nhưng là hắn đã xem nhẹ một vấn đề, hắn sẽ không phải không đi lựa chọn đối mặt.

Hắn không phải người của thế giới này, thân thể khác biệt so với người của thế giới này, nhất là, nam nhân nơi này không thể mang thai, mà hắn lại có thể!

Ở chỗ của hắn, việc mang thai sinh con đều là nam nhân làm, nam nhân cũng không cần làm một chuyện gì, chỉ cần cùng nữ nhân sinh hoạt vợ chồng còn có khả năng mang thai, nhưng là, không có sự cho phép của thê chủ, nam tử cũng là không thể mang thai, cho nên, bọn họ sau khi trải qua chuyện phòng the sẽ uống một chén thuốc tránh thai, chính là, ở nơi này, hắn lại xem nhẹ điều đó….

Như vậy, phản ứng dị thường của hắn hiện tại rất có khả năng là đã mang thai…… Mà Phi Vũ lại nói nàng không nghĩ muốn đứa nhỏ…… Không muốn?…… Như vậy, hắn nên làm cái gì bây giờ, đứa nhỏ trong bụng của hắn lại nên làm cái gì bây giờ?

“Anh rốt cuộc làm sao vậy?” Ngữ điệu lạnh như băng ẩn chứa sự tức giận, Mạnh Phi Vũ vốn là bởi vì Tử Uyên giấu diếm mà có chút tức giận, hiện tại lại đối Tử Uyên khác thường có chút bất mãn, trực giác Mạnh Phi Vũ nói cho nàng, có một việc gì đó nàng không biết đã xảy ra.

“Ta…… Ta……” Tử Uyên nhìn mặt càng nhăn càng sâu của Mạnh Phi Vũ, thật sự không biết nên nói cái gì cho tốt, hắn muốn nói cho Phi Vũ, có lẽ hắn đã mang thai…… Mà hắn nói rồi, Phi Vũ là có lẽ sẽ muốn xóa sạch đứa nhỏ này đi…… Hoặc là, Phi Vũ rõ ràng sẽ không muốn hắn nữa, bởi vì hắn thế nhưng phạm vào sai lầm như vậy!

Một mình mang thai! Đây là biểu hiện của một loại làm trái ý thê chủ, là sẽ bị trừng phạt. (S: anh ơi =( ai dám phạt anh chứ, anh cứ lo, haha, nhưng mà em thích =))))

“Nói!” Thật sự chịu không nổi Tử Uyên ấp a ấp úng, Mạnh Phi Vũ càng thêm lạnh như băng.

Tử Uyên thân thể chấn động, có chút đau thương nhìn Mạnh Phi Vũ, sau một lát, thản nhiên nở nụ cười……

Hắn có cái gì không thể nói, của hắn hết thảy đều là Mạnh Phi Vũ, nếu nàng thật sự không cần hắn, nhưng lại nguyện ý để hắn đem đứa nhỏ sinh ra, như vậy hắn sẽ tìm một chỗ, hảo hảo đem đứa nhỏ nuôi lớn, mấy ngày trước đây Nhạc lão sư cũng nói qua, lấy trình độ của hắn chắc là đi diễn tấu sẽ là không có vấn đề gì,  hắn có thể nuôi chính mình cùng cục cưng của mình.

Nhưng là, nếu Mạnh Phi Vũ không muốn hắn sinh đứa nhỏ, kia hắn cũng sẽ nghe lời đem đứa nhỏ này xoá sạch, tuy rằng hắn cũng sẽ đau lòng, nhưng là Phi Vũ ở trong lòng hắn vĩnh viễn đều là không thể thay thế, hắn đã nói qua hắn sẽ vĩnh viễn nghe lời Mạnh Phi Vũ…..

“Phi Vũ, ta cũng không xác định, nhưng là có lẽ là ta mang thai.” Thản nhiên, Tử Uyên ngữ khí thản nhiên, biểu tình tuy rằng cũng có chút khẩn trương cùng bất an, nhưng là so sánh với lúc nãy, Tử Uyên đã muốn bình tĩnh rất nhiều.

Hắn nói xong liền đứng ở nơi đó, cũng không nhìn Mạnh Phi Vũ, như là một tội nhân chờ phán xét.

Mà Mạnh Phi Vũ thật lâu không nói nên lời! Chính là dùng ánh mắt kinh ngạc không thể tin nổi nhìn Tử Uyên!

Hắn vừa mới nói gì đó? Hắn nói hắn có lẽ mang thai ? Mang thai…… Mang thai…… Này, làm sao có thể!

Mạnh Phi Vũ luôn luôn là bình tĩnh, cho dù là lúc lấy mạng người khác, nàng đều là bình tĩnh đến dọa người, nhưng là, lúc này đây, Mạnh Phi Vũ là thật đã bị dọa! (PP: có phải mình chị bị dọa đâu, e còn sốc hơn đây này T^T *lật đật uống thuốc trợ tim*)

Nàng tuy rằng biết Tử Uyên không phải người của thế giới này, màTử Uyên đến từ nơi rất khác so với nơi này, nhưng là nàng còn không thể tưởng tượng được, Tử Uyên sẽ mang thai, hơn nữa, càng không nghĩ đến là, Tử Uyên lại mang thai đứa nhỏ của nàng!

“……”

 

Chương 40 – Nam nhân của ta mang thai

 

 

“Tử Uyên, anh mang thai ?” Mạnh Phi Vũ biểu tình lạnh như băng tựa nhưng lại có vết rách, tựa hồ có thể nghe được thanh âm gì đó vỡ tan.

“Ta không xác định, nhưng là ta biết ta không có bị bệnh, hơn nữa dấu hiệu của ta cũng rất giống khi mang thai.”

“…… Đợi chút!” Mạnh Phi Vũ nói xong bấm một dãy số gọi một cuộc điện thoại..

……

“Phi Vũ à? Bạn có chuyện gì tìm ta sao?” Dường như người nào nhận được điện thoại của Mạnh Phi Vũ đều biết Mạnh Phi Vũ là có việc mới tìm các nàng.

“Bác sĩ, ta cần bác sĩ khoa sản.” Không có vô nghĩa, Mạnh Phi Vũ trực tiếp đi vào chủ đề.

“Bạn mang thai ?” Thanh âm trong điện thoại mang theo thản nhiên kinh ngạc, nhưng vẫn là có vẻ có chút bình tĩnh.

“Không phải!” Mạnh Phi Vũ nhìn nhìn Tử Uyên, sau đó nói.

“Bạn của bạn mang thai ?” Xử nữ Mặc Sĩ Tĩnh có một đặc điểm rất lớn là phải là người trong sạch, nhưng đồng thời nàng còn có một đặc điểm rất lớn khác, đó là dong dài, nàng vốn là người rất bình tĩnh, trên thực tế nàng đối với việc nhỏ cũng rất dong dài, thật sự làm cho người ta chịu không nổi.

“Cũng không hẳn như  vậy” Mạnh Phi Vũ lại nhìn nhìn Tử Uyên, sau đó nói.

Mạnh Phi Vũ nghĩ rằng, nàng cùng Tử Uyên hẳn là không phải quan hệ bạn bè đi.

“Không phải bạn bạn? Vậy đó là ai? Có thể làm Mạnh Phi Vũ gọi điện thoại tìm người hẳn là không phải người bình thường a.” Mặc Sĩ Tĩnh là bác sĩ, đối rất nhiều chuyện đều có giải thích độc đáo, nhưng là đối với hành vi như vậy của Mạnh Phi Vũ, nàng nghĩ không chỉ có là nàng sẽ nghĩ như vậy, chỉ cần là người quen biết Mạnh Phi Vũ liền đều đã nghĩ như vậy.

“…… Hẳn là nam nhân của ta.” Mạnh Phi Vũ lại nhìn về phía Tử Uyên, sau đó hồi đáp.

“……” Mặc Sĩ Tĩnh không nói gì, bởi vì nàng hoài nghi chính mình nghe lầm, bằng không chính là hiểu lầm.

Mặc Sĩ Tĩnh là con gái độc nhất của gia tộc Mặc Sĩ, mà gia tộc Mặc Sĩ còn lại là đứng đầu về y học, có được rất nhiều bệnh viện trên thế giới, nhưng là, Mặc Sĩ Tĩnh có thể cam đoan, lấy kỹ thuật hiện tại nói, nam nhân là không thể mang thai, tuy rằng, tương lai có thể có khả năng này, nhưng là hiện tại là thật không có khả năng !

“……” Mặc Sĩ Tĩnh không nói lời nào, Mạnh Phi Vũ cũng không có nói chuyện, hai người cầm điện thoại đều biết giây trầm mặc.

“Phi Vũ, bạn nói lại một lần nữa cho ta, là ai mang thai ?” Biết cùng Mạnh Phi Vũ giằng co nữa, cuối cùng thỏa hiệp vẫn sẽ là chính mình, cho nên, Mặc Sĩ Tĩnh trước mở miệng lại hỏi một lần.

“Ta nói là, nam nhân của ta mang thai.” Lần này Mạnh Phi Vũ không có nhìn về phía Tử Uyên, mà là thật sâu hít một hơi, gằn từng tiếng đối với điện thoại nói.

“Nam nhân của bạn mang thai? Nam nhân của bạn mang thai? Bạn chờ một chút…… Phi Vũ, không thể không nói cho bạn, hôm nay không phải ngày 1/4, cho nên, mời bạn không cần đùa giỡn với ta như vậy nha.” Nhìn một chút ngày trên lịch, Mặc Sĩ Tĩnh thực còn thật sự đối với điện thoại nói.

“…… Chuẩn bị một chút, ta bây giờ sẽ mang người qua.” Mạnh Phi Vũ không có tiếp tục giải thích, mà là nói một câu công đạo xong liền trực tiếp cúp điện thoại!

Đây mới là tính cách cya3 Mạnh Phi Vũ.

Mà Mặc Sĩ Tĩnh bị gác điện thoại có một lát trầm mặc, sau đó liên tục gọi hơn chục cú điện thoại…… Vô luận như thế nào, trước tiên cứ đem người tới đã……

……

“Theo ta đi.” Mạnh Phi Vũ đối với Tử Uyên nói một câu, sau đó hai người đi ra cửa, một đường chạy như bay, tới bệnh viện của Mặc Sĩ Tĩnh.

……

“Chuẩn bị tốt chưa?” Mạnh Phi Vũ nhìn Mặc Sĩ Tĩnh hỏi, mà Mặc Sĩ Tĩnh còn lại là gắt gao nhìn chằm chằm Tử Uyên.

“Bạn thật sự định cho hắn làm kiểm tra sao? Phi Vũ, bạn hẳn là biết, nam nhân là không thể mang thai, bạn là không phải bị mắc chứng ảo tưởng đi chứ, ta là bác sĩ, bạn muốn hay không để cho ta xem.” Thu hồi ánh mắt, Mặc Sĩ Tĩnh có chút lo lắng nhìn Mạnh Phi Vũ.

“Cho hắn kiểm tra!” Mạnh Phi Vũ thanh âm bắt đầu rớt xuống mấy độ!

“……” Mặc Sĩ Tĩnh lần này không có nhiều lời, mang theo Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên đến một phòng kiểm tra. (S: Ai cũng sợ Vũ cả =))

……

“Ta không cần!” Tử Uyên thanh âm kiên trì cự tuyệt.

“Vì sao?” Mạnh Phi Vũ thanh âm lạnh như băng hỏi.

“…… Ta không cần nữ nhân nhìn ta.” Mang theo ngượng ngùng quật cường trả lời.

Mạnh Phi Vũ liền hiểu rõ, Mặc Sĩ Tĩnh ngạc nhiên!

“Đổi bác sĩ.” Mạnh Phi Vũ nói với Mặc Sĩ Tĩnh.

“……” (S: hahahaha anh dễ thương quá à=))))

……

20 phút sau, một nam bác sĩ đến đây, hoàn hảo hiện tại có rất nhiều nam nhân lựa chọn khoa phụ sản.

Một loạt kiểm tra qua đi……

“Kỳ tích a, thật là kỳ tích a……” Nam bác sĩ không thể tin thốt ra thanh âm kinh ngạc.

“Thật sự mang thai sao?” Mặc Sĩ Tĩnh cũng là biểu tình không thể tin được.

“Thật sự, lấy trạng thái mang thai của nữ giới đối chiếu, vị tiên sinh này đã muốn mang thai một tháng, hơn nữa, các phương diện đều thực bình thường, điều này sao có thể đâu, viện trưởng, này quả thực chính là kỳ tích a……” Nam bác sĩ càng nói càng kích động.

“Ta đã biết, ngươi có thể đi ra ngoài, nhưng là phải nhớ kỹ, chuyện này không cho phép ngươi nói với ai, bằng không…… Ngươi mắc tội thì sẽ biết hậu quả xử phạt của tập đoàn Mặc Sĩ.” Mặc Sĩ Tĩnh thanh âm thản nhiên, nhưng là uy hiếp ý cũng rất rõ ràng, cái nam bác sĩ kia bỗng nhiên cảm giác một trận gió lạnh thổi tới, vừa mới kích động đều bị đông lại.

“Được được được, ta biết, ta sẽ không nói ra.”

……

Theo sau, Mặc Sĩ Tĩnh mang theo Mạnh Phi Vũ lại tới văn phòng của nàng.

“Phi Vũ, bạn định làm gì?” Mặc Sĩ Tĩnh rất là tò mò, Phi Vũ rốt cuộc sẽ làm thế nào, nàng tuy rằng biết Tử Uyên khác biệt, nhưng là khác biệt như vậy không biết Mạnh Phi Vũ suy nghĩ như thế nào.

Mạnh Phi Vũ nhìn về phía Tử Uyên, mà Tử Uyên cũng là vẻ mặt khẩn trương nhìn Mạnh Phi Vũ, như là phạm nhân đang chờ tuyên án.

“Về nhà.” Không có trả lời câu hỏi của Mặc Sĩ Tĩnh, Mạnh Phi Vũ kéo qua Tử Uyên, nói hai chữ bước đi ra ngoài.

Lưu lại Mặc Sĩ Tĩnh với mặt cười quỷ dị.

 Mặc Sĩ Tĩnh hiểu biết bạn tốt nên có thể cam đoan nói, Mạnh Phi Vũ đối Tử Uyên là thực khác biệt, đứa nhỏ kia…… Nàng thật chờ mong một tiểu sinh mệnh được sinh ra……

 

Chương 41 – Không cho phép xóa sạch con của chúng ta

 

Hai người về tới nhà.

Mạnh Phi Vũ ngồi ở trên sô pha, mà Tử Uyên có chút lo lắng đứng ở một bên, không dám ngồi xuống.

“Ngồi xuống.” Mạnh Phi Vũ nhìn bộ dáng của Tử Uyên giống như là con dâu nhỏ bị khinh bỉ, có chút bất đắc dĩ thản nhiên nói.

Tử Uyên sợ nàng, Mạnh Phi Vũ là biết đến, nhưng là miệt mài suy nghĩ một chút, Mạnh Phi Vũ kỳ thật cũng không có đối Tử Uyên làm cái gì.

Tử Uyên theo lời ngồi xuống, bất quá là ngồi ở nơi cách Mạnh Phi Vũ xa nhất, sau đó cúi đầu, không biết suy nghĩ cái gì.

Mạnh Phi Vũ mắt hơi hơi nâng lên, để lộ ra một tia hơi thở nguy hiểm……

Nàng không thích, thực không thích, Tử Uyên cách nàng xa như vậy, Tử Uyên hết thảy đều phải là của nàng!

“Lại đây, ngồi ở đây!” Lại một lần nữa mở miệng, Mạnh Phi Vũ biểu tình làm cho Tử Uyên có chút sợ hãi, hắn biết Mạnh Phi Vũ là tức giận, là vì đứa nhỏ sao? Bởi vì không có trải qua sự cho phép của nàng, hắn liền mang thai đứa nhỏ…… Nhưng là, hắn là thật sự là quên……

Tử Uyên nhẹ nhàng đứng dậy, đi rồi đi qua, ngồi ở bên người Mạnh Phi Vũ, không dám ngẩng đầu.

……

“Suy nghĩ cái gì?” Một tay nâng lên cằm Tử Uyên, Mạnh Phi Vũ lạnh lùng hỏi.

“…… Thực xin lỗi.” Tử Uyên không biết nên nói cái gì, nhưng đây nhất định là sai, cho nên, trước hết phải nói thực xin lỗi.

Mạnh Phi Vũ nhíu mày.

“Anh làm sai cái gì?” Ngữ khí lạnh như băng không có lay động, làm cho người ta không biết nàng suy nghĩ cái gì.

“Ta không có trải qua sự cho phép của nàng liền mang thai con của nàng, ta thật sự không phải cố ý, ta chỉ là nhất thời quên không có uống thuốc, ta biết nàng không muốn đứa nhỏ này, ta chính mình sẽ xử lý !” Nói xong câu cuối cùng, Tử Uyên như là hạ quyết định gì đó, cắn răng một cái ,vẻ mặt kiên quyết nhìn Mạnh Phi Vũ.

“Xử lý?” Mạnh Phi Vũ lặp lại hai chữ này, sau đó, nhìn Tử Uyên kiên quyết, ánh mắt càng ngày càng lạnh!

“Anh muốn xử lý con của chúng ta như thế nào?”

Mạnh Phi Vũ dùng tầm mắt nguy hiểm nhìn chăm chú vào Tử Uyên, chẳng qua Tử Uyên bởi vì thương tâm không có ngẩng đầu, cho nên không có nhìn đến.

“Ta…… Ta sẽ đi xoá sạch, sẽ không để cho đứa nhỏ này ảnh hưởng đến nàng.” Tử Uyên có chút gian nan khi nói ra những lời này, là một người cha, là một người cha sinh đẻ nuôi dưỡng đứa nhỏ, hắn là thật sự luyến tiếc tiểu sinh mệnh trong bụng, nhưng là……

Đứa nhỏ, không phải ba ba không cần ngươi, thật sự không phải……

“Xoá sạch? Anh muốn vứt bỏ con của chúng ta?” Thanh âm càng ngày càng lạnh, Tử Uyên rốt cục phát hiện chỗ không thích hợp, ngẩng đầu nhìn về phía Mạnh Phi Vũ……

“Phi Vũ, nàng còn tức giận sao? Ta về sau sẽ chú ý, nếu không muốn…. nếu không muốn ta sẽ……”

 

“Không cho phép!” Thanh âm Mạnh Phi Vũ lạnh như băng , trong giọng nói mang theo tức giận, cắt ngang lời hối hận của Tử Uyên.

Tử Uyên kinh ngạc nhìn Mạnh Phi Vũ, không biết lời của nàng rốt cuộc có ý gì…..

“Ta không cho phép anh xoá sạch con của chúng ta.”

“…… Phi Vũ, nnàng là muốn ta sinh hạ đứa nhỏ này sao?” ánh mắt của Tử Uyên trong phút chốc liền lộ ra kinh hỉ, tựa hồ toàn bộ phòng đều bị chiếu sáng!

Mà Mạnh Phi Vũ vẫn quan sát Tử Uyên bị ánh mắt của hắn hấp dẫn v.

Mạnh Phi Vũ cúi người, ôm lấy Tử Uyên, cho hắn một cái hôn thật sâu.

“Phi Vũ, Phi Vũ, nói cho ta biết, ý của nàng là để cho ta sinh đứa nhỏ này sao? Phi Vũ.” Mang theo bức thiết cầu xin, Tử Uyên trong thanh âm tràn đầy kỳ vọng.

Mà thanh âm như vậy nghe vào trong lòng Mạnh Phi Vũ lại cảm giác được có chút lòng chua xót.

Lần đầu tiên, Mạnh Phi Vũ bởi vì ý thức của người như Tử Uyên mà cảm thấy chua xót cùng đau lòng.

“Sinh ra đi.” Thản nhiên, Mạnh Phi Vũ ôm lấy Tử Uyên, nam nhân này đáng giá để cho chính mình yêu.

……

Mặc dù có Mạnh Phi Vũ đáp ứng, nhưng là đối với chuyện chính mình mang thai, Tử Uyên vẫn là cảm giác được thực áy náy, thực có lỗi, cho nên, vẫn thật cẩn thận làm việc như cũ.

Đối với điểm này Mạnh Phi Vũ cũng là đã nhận ra, nhưng mà, nàng cũng không có nói thêm cái gì, đối với thái độ Tử Uyên như vậy, Mạnh Phi Vũ chỉ là yên lặng chú ý nhiều một chút thân thể Tử Uyên.

Tử Uyên mang thai chỉ có một tháng, thân thể trừ bỏ một ít nho nhỏ không khoẻ bên ngoài, cũng không có bệnh trạng khác, cho nên, vẫn là mỗi ngày cứ theo lẽ thường đi đến trường, thế nhưng, Mạnh Phi Vũ đều săn sóc hắn rất chu đáo, mỗi ngày đi đón hắn, làm cho Tử Uyên mỗi ngày đều cảm giác được chính mình thực hạnh phúc.

Như vậy ngày qua ngày hơn nửa tháng, thời gian cũng đi tới tháng 7.

……

Vào một ngày, Mạnh Phi Vũ lại ở bên ngoài cổng trường chờ Tử Uyên, sau đó nghe được có tiếng bước chân hướng xe của nàng tới gần, làm một sát thủ, Mạnh Phi Vũ cảm giác cùng thính giác đều là sâu sắc làm cho người ta sợ hãi.

Mạnh Phi Vũ nhìn lại, một nam nhân quen thuộc đứng ở nơi đó.

Mạnh Phi Vũ không xuống xe, mà là mở cửa kính xe ra.

“Mạnh tiểu thư, thật cao hứng lại nhìn thấy cô.” Đông Phương Dật Văn cười ôn hòa, nhưng là trong mắt mặt nhưng cũng để lộ ra một tia nóng bỏng.

Trong thời gian ngắn này hắn sở dĩ chưa có tới tìm nàng, là vì một bệnh viện nước ngoài mời hắn đi làm chỉ đạo, hơn nữa viện trưởng của bệnh viện kia là bạn tốt của hắn, cho nên, không có cách nào cự tuyệt.

Mà hắn hôm nay sáng sớm vừa xuống máy bay, liền khẩn cấp đi tới trường học, tuy rằng không có tiết của hắn, nhưng là hắn như cũ ở trường học ngây người một ngày, liền vì có thể ở phía sau nhìn thấy nàng, nhìn thấy nữ nhân làm cho hắn mong nhớ hai tháng này.

……

Mạnh Phi Vũ nhìn Đông Phương Dật Văn, nàng gặp nam nhân này là lần thứ tư, Mạnh Phi Vũ biết nam nhân này đối nàng có hứng thú, nhưng là nàng lại đối nam nhân này không có chút hứng thú, thế nhưng, nam nhân này tựa hồ không hiểu chính mình đã bị trầm mặc cự tuyệt, mà nhiều lần xuất hiện lặp đi lặp lại trước mặt mình.

Mạnh Phi Vũ nghĩ,  nam nhân này nhất định là chờ ở nơi này là vì thấy nàng, bằng không làm sao có thể khéo như vậy.

Nghĩ xong, Mạnh Phi Vũ nhẹ nhàng nhíu mày.

“Mạnh tiểu thư, cô tựa hồ có phải không thích nhìn thấy ta không?” Đông Phương Dật Văn nhìn thấy bộ dạng này của Mạnh Phi Vũ, cũng là có chút thương tâm, nhưng mà, hắn không phải người dễ dàng bỏ cuộc.

“Đúng” Mạnh Phi Vũ thực thành thực cho hắn đáp án, điều này làm cho Đông Phương Dật Văn kinh ngạc cười cười.

Nữ nhân này thật đúng là thành thực a, nhưng là, không biết hắn vì sao chính là thích nàng như vậy.

“Kỳ thật, ta cũng không muốn làm cho cô chán ghét, nhưng là, ta thật sự rất muốn nhìn thấy cô, cô không thể cho ta một cơ hội sao?” Mang theo ngữ khí tự giễu, Đông Phương Dật Văn thật sự là không có cách nào với Mạnh Phi Vũ, nữ nhân này tựa hồ cứng mềm không ăn, lạnh như băng mà lại rất thuần thục.

“Phiền!” Mạnh Phi Vũ lạnh lùng phun ra một chữ, sau đó đi ra cửa xe, túm lấy Tử Uyên đang ở một bên nhìn một hồi, sau đó lên xe, nghênh ngang mà đi, lưu lại Đông Phương Dật Văn một mặt mất mát.

……

“Về sau, gặp được tình huống như vậy, anh không được không nói lời nào đứng ở một bên!” Thanh âm thực nghiêm túc lạnh như băng, sau khi về nhà, Mạnh Phi Vũ đối với Tử Uyên nói!

Tử Uyên có chút mờ mịt, hắn lại làm sai sao?

“Phi Vũ, ta đây phải làm cái gì?” Hắn là thật sự không biết nên làm như thế nào, cho nên mới hỏi ra miệng, trong tư tưởng của Tử Uyên, khi thê chủ của mình cùng nam nhân khác nói chuyện, chính mình là không thể xen mồm.

“Muốn làm cái gì thì làm cái đó!” Mạnh Phi Vũ kỳ thật cũng không biết nên để cho Tử Uyên làm cái gì, nhưng là chỉ khi nàng nghĩ đến cái biểu tình nhẫn nhục chịu đựng này của Tử Uyên, nàng liền nhịn không được muốn tức giận.

“Ta… Phi Vũ, nàng thích hắn sao? Nếu nàng thích hắn là không cần băn khoăn đến ta, hơn nữa, ta đang mang thai, qua đoạn thời gian này sẽ không có thể hầu hạ nàng, nàng nếu tìm nam nhân khác, ta sẽ không để ý !” Tử Uyên trầm trầm nói xong, ngữ khí bình tĩnh nhìn không ra đến hắn rốt cuộc suy nghĩ cái gì.

Mà nghe được những lời này của Tử Uyên,  Mạnh Phi Vũ lại cực kỳ khó chịu nhìn Tử Uyên!

Nam nhân chết tiệt này!

 

[ băng nữ sủng phu: Chương 42: Chương Nhạc tới chơi ]

“…… Ngoan đem đứa nhỏ sinh ra, không cần phải suy nghĩ linh tinh”. Đây xem như là Mạnh Phi Vũ nói ra lời an ủi đi.

“Ta biết.” Tử Uyên gật gật đầu, hắn cố gắng đem cục cưng sinh ra thật tốt, đối với chuyện tình của Mạnh Phi Vũ, hắn là sẽ không quản nhiều, hắn là một người có tri thức và hiểu lễ nghĩa, là một nam nhân tốt, hắn muốn học tập giống phụ thân của hắn  , hắn muốn khoan dung  rộng lượng, muốn ôn nhu ngoan ngoãn, hắn sẽ dựa vào Mạnh Phi Vũ làm hy vọng cho bản thân.

Aiz, nhận thức của Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên vẫn là khác biệt nhau, không biết phải bao lâu về sau mới có thể  có chung một cách nghĩ đây?

………

Một lát sau  .

Mạnh Phi Vũ nhìn  Tử Uyên vẫn như cũ là bộ dáng đang bị giáo huấn, có chút bất đắc dĩ.

Nàng nhẹ nhàng ôm lấy Tử Uyên, cho hắn một cái  hôn khẽ.

“…… Phi Vũ, nàng muốn sao? Ta, ta có thể.” Tử Uyên có chút ngượng ngùng hỏi ra nói như vậy, đã phải vài ngày Phi Vũ không có chạm qua hắn, mà Phi Vũ không chủ động, hắn cũng là ngượng ngùng không dám .

Mạnh Phi Vũ kinh ngạc nhìn Tử Uyên, không nghĩ tới hắn sẽ nói ra  như vậy, Tử Uyên ở trên giường luôn luôn là ngượng ngùng, trừ bỏ lúc làm, bình thường là sẽ không nói gì.

Bất quá, hắn đã rất khó khăn mới nói ra được, nàng  làm sao lại có thể cự tuyệt đây……

……

 Cuối tháng 7 , Tử Uyên mang thai đã hơn hai tháng, vừa vặn là thời điểm được nghỉ hè, cho nên, Tử Uyên  cái gì cũng không làm mà  ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi.

Mà thời điểm hai người đang cùng nhau xem Tivi,  không lâu sau thì điện thoại của Tử Uyên liền vang lên.

Tử Uyên nhìn Mạnh Phi Vũ liếc mắt một cái, sau đó tiếp điện thoại.

“Ta là Tử Uyên.” Khẩu khí cùng người nào đó thật giống nhau. (S: =)) còn giống ai được nữa đây)

“Ta là Chương Nhạc, trò hiện tại có thời gian không? Ta có một việc muốn cùng trò bàn luận một chút.” Nghe được là Chương Nhạc, Tử Uyên cũng không kinh ngạc, nhưng số điện thoại này  trừ  Mạnh Phi Vũ biết, người bên ngoài hắn cũng chỉ nói cho giáo sư của hắn là Chương Nhạc.

“……  Thầy chờ một chút.” Tử Uyên trước vừa hạ điện thoại, sau đó nhìn về phía Mạnh Phi Vũ.

“Phi Vũ, thầy của ta muốn tìm ta nói chuyện, ta có thể đi ra ngoài không?” Trừ bỏ đến trường, hắn chưa từng có một mình ra ngoài, cho nên, đột nhiên có người tìm hắn, hắn cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.

Mạnh Phi Vũ có chút lo lắng, nàng không ngại Tử Uyên ra ngoài, nhưng là Tử Uyên hiện tại đang có bầu, nàng tất nhiên là không yên tâm.

“Anhcó thể cho hắn tới nơi này” Đây là đáp án cuối cùng của Mạnh Phi Vũ .

“Ah, được…… Nhạc lão sư, ta không có tiện đi ra ngoài, thầy đến nhà của ta nhé, đến đây đi.” Hắn cũng biết mình mang thai, tuy rằng không có  bệnh trạng rõ ràng, nhưng vẫn là tốt nhất không cần đến chỗ  đông người  đi.

“…… Nhà trò còn có trưởng bối ở phải không? Ta đến có gì không tiện hay không?” Chương Nhạc có chút nghi ngờ, hắn nghĩ, nhà Tử Uyên  nhất định không phải gia đình bình thường , cho nên, hắn  mạo muội tới chơi như vậy chắc hẳn là quá không lễ phép.

“Sẽ không.”

“Vậy được rồi, trò nói cho ta biết địa chỉ đi.”

“……” Tử Uyên nói địa chỉ, sau đó, buông điện thoại rồi đi thay đổi một bộ quần áo, chờ Chương Nhạc.

……

Ước chừng một giờ sau, tiếng chuông cửa  vang lên.

Tử Uyên nhìn cửa, Mạnh Phi Vũ cũng đứng lên.

“Mời vào.” Lúc này Tử Uyên thoạt nhìn  so với lúc ở trong trường học trông hiền hoà hơn.

Chương Nhạc đi đến, đầu tiên đưa  mắt nhìn đến chính là Mạnh Phi Vũ  đứng ở trước sô pha.

Nữ nhân rất lạnh a!

“Xin chào, ta là lão sư của Tử Uyên là Chương Nhạc, mạo muội tới chơi khiến mọi người thêm phiền toái, xin hỏi cô là?” Đầu tiên là một tiếng chào hỏi, Chương Nhạc lịch sự hướng Mạnh Phi Vũ giới thiệu.

“Xin chào, ta là Mạnh Phi Vũ, là bạn gái của Tử Uyên.” Mạnh Phi Vũ thanh âm tuy rằng vẫn lành lạnh như cũ, nhưng đã được  xem như rất khách khí.

“A, Xin chào .” Chương Nhạc thanh âm mang theo một chút kinh ngạc.

Chương Nhạc trừ bỏ âm nhạc bên ngoài, đối những chuyện khác thực sự là  không quan tâm, cho nên, thời điểm có yến hội, hắn là không có đi, nhưng truyền thuyết về bạn gái của Tử Uyên hắn vẫn  biết đến, không nghĩ tới nàng sẽ là một người con gái  như vậy, thật làm cho người ta kinh ngạc , hơn nữa xem ra bọn họ là đã sống chung rồi.

“Các ngươi nói chuyện đi.” Mạnh Phi Vũ không có ý tứ muốn nghe bọn họ nói chuyện , cho nên, không có tiếp tục khách sáo, chính là thản nhiên quay đầu lấy  một quyển sách đứng  ở một bên đọc .

Không phải Mạnh Phi Vũ không muốn tránh đi chỗ khác, mà là nhà  Mạnh Phi Vũ chỉ có phòng tắm là được ngăn cách, còn lại những nơi khác là hoàn toàn  thông nhau.

“Mời ngồi.” Tử Uyên đối với Chương Nhạc có chút xấu hổ nói,sau đó rót một ly trà mời Chương Nhạc.

“Uh, cám ơn.”

“Không cn62 khách khí.” Tử Uyên đã ngồi xuống ở một bên.

“Tử Uyên, ta tới tìm trò là có một việc cũng muốn hỏi một chút ý kiến của trò, năm nay thời điểm vào tháng 9, sẽ có một buổi diễn tấu đàn cổ do các danh sư đàn cổ trên thế giới đến biểu diễn, ta lo lắng nghĩ cho trò  một chút, không biết trò có thể tham gia hay không, cái này đối với trò mà nói tuyệt đối là cơ hội tốt có thể thành danh”. Chương Nhạc là có chút hưng phấn, một buổi diễn như vậy đã rất hiếm có, mà có thể giới thiệu Tử Uyên với những người kia, liền càng làm cho hắn cảm thấy hưng phấn.

Chương Nhạc cho rằng, Tử Uyên là một thiên tài cực kỳ hiếm có trong giới đàn cổ.

“Thực xin lỗi, ta không thể tham gia.” Tử Uyên từ chối không một chút lo lắng.

Tháng 9 đã là lúc hắn mang thai 4 tháng, hắn thực sự không có khả năng tham gia.

“Vì sao?” Vốn Chương Nhạc là cho rằng Tử Uyên nhất định sẽ đáp ứng, không nghĩ tới đáp án dĩ nhiên là từ chối, cơ hội như vậy là ngàn năm có một  là có muốn  mà không thể cầu a.

“Ta có việc riêng.” Tử Uyên thản nhiên nói.

“Nhưng là, cơ hội như vậy thật sự rất khó, hơn nữa, cũng đáng tiếc cho cầm nghệ của trò, trò chẳng lẽ không muốn cho mọi người đều biết đến trò sao?” Chương Nhạc không muốn đểTử Uyên buông tha cho cơ hội tốt như vậy, cho nên, tiếp tục khuyên bảo.

“Thực xin lỗi, ta thật sự không thể tham gia.” Đối với Chương Nhạc, Tử Uyên vẫn là có chút tôn kính, bằng không cũng sẽ không đem số điện thoại nói cho hắn, lại càng sẽ không kiên nhẫn cùng hắn nói chuyện như vậy.

“Tử Uyên, trò tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ, đây là cơ hội thành danh tốt nhất , hơn nữa……” Nói tới đây, Chương Nhạc nhìn về phía Mạnh Phi Vũ vẫn một mực yên lặng không ra tiếng “…… Hơn nữa, ta nghĩ, Mạnh tiểu thư cũng sẽ hy vọng bạn trai của nàng là nghệ sĩ cổ cầm tuyệt nhất thế giới đi.” Tuy rằng, khuyên bảo như vậy có chút vô duyên, nhưng mà, Chương Nhạc nói cũng là sự thật, hắn là thật sự hy vọng Tử Uyên có thể nắm chắc được  cơ hội này, hắn có thể cam đoan, Tử Uyên nhất định sẽ nổi danh.

Mạnh Phi Vũ nghe được Chương Nhạc cùng nàng nói chuyện, ngẩng đầu lên nhìn về phía Chương Nhạc.

“Hắn chắc chắn sẽ không đi.” Mạnh Phi Vũ lạnh lùng phun ra câu này, khiến Chương Nhạc có chút xấu hổ.

“Vì sao vậy? Đây là một  cơ hội cực tốt a, thật sự cái việc riêng đó không thể sắp xếp lại một chút sao?” Tuy rằng nghe được lời nói của Mạnh Phi Vũ, nhưng  Chương Nhạc vẫn  chưa từ bỏ ý định .

 

……….

 

Chương 43: Nam tử học nghệ chỉ vì một người

“Vì sao vậy? Đây thực sự là một cơ hội tốt lắm a, thật là cái việc riêng gì đó không thể sắp xếp lại một chút sao?”

“Hắn sẽ không đi !” Mạnh Phi Vũ lạnh lùng lập lại câu nói này một lần nữa.

“…… Tử Uyên,thực sự rất khó có được cơ hội như thế này, trò thật sự không đi sao? Không cần bởi vì một ít việc riêng tư mà chậm trễ sự nghiệp phát triển a.” Đối với  thái độ lạnh lùng cự tuyệt của Mạnh Phi Vũ , Chương Nhạc có chút ngạc nhiên, hắn cho rằng Tử Uyên sở dĩ không đi là vì Mạnh Phi Vũ, cho nên lại dùng lời nói thấm thía đối với Tử Uyên.

Ngụ ý là hy vọng, Tử Uyên không cần nhi nữ tình trường, không cần bởi vì một nữ nhân mà buông tha cho thời cơ tốt để phát triển sự nghiệp.

Nghe được lời nói của Chương Nhạc ,Mạnh Phi Vũ chỉ là cười lạnh lùng .

“Ta không cho phép, hắn sẽ không đi.” Lạnh lùng, Mạnh Phi Vũ đem vấn đề chuyển hướng tới bản thân mình.

Chương Nhạc bởi vì câu nói này của nàng mà cảm thấy Mạnh Phi Vũ càng ngày càng nguy hiểm.

Ý tứ trong lời nói của nữ nhân này là cái gì?

Hai người nhìn nhau, nội lực phía sau Chương Nhạc, ánh mắt tất nhiên là sáng ngời hữu thần, mà Mạnh Phi Vũ tuy rằng không có nghiên cứu luyện tập nội lực, nhưng  một thân lạnh lùng  sát khí cũng làm cho Chương Nhạc có chút kinh hãi!

Nữ nhân này tuyệt đối không phải người thường!

“…… Quên đi, nếu như vậy, ta cũng sẽ không cưỡng cầu, bất quá, Tử Uyên ta hy vọng trò có thể thận trọng suy nghĩ một chút, ta cũng sẽ không quấy rầy nữa.” Nói xong, Chương Nhạc đứng lên, hướng ngoài cửa mà đi , lãnh khí nơi này đã bắt đầu nâng lên, nếu không đi hắn sẽ chịu không nổi.

“Lão sư đi thong thả.” Tử Uyên nói một câu xem như khách khí.

……..

“Muốn đi sao?” Sau khi Chương Nhạc đi rồi, Mạnh Phi Vũ làm như tùy ý hỏi một câu.

“…… Mẫu thân từng nói, nam tử học nghệ, chỉ vì một người, cho nên,  ngay từ lần đầu tiên ta bắt đầu học cầm, liền nói cho bản thân mình, cầm tốt nhất, khúc  tốt nhất , đều là vì một  người nào đó trong tương lai.” Tử Uyên  còn thật sự gằn từng tiếng nói , sau đó rõ ràng sáng tỏ đem những lời này khắc ở trong lòng của Mạnh Phi Vũ!

Mạnh Phi Vũ nhìn Tử Uyên cái loại thâm tình này , ánh mắt không hối hận , để lộ ra một nụ cười thản nhiên.

Núi băng cũng có thể hòa tan, cũng không phải là không có khả năng, chỉ là phương pháp của ngươi như thế nào mới có thể làm cho tảng bang trong lòng của nàng tan ra mà thôi.

………..

Cuộc sống của Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên xem như rất bình thường, nhưng là, có lẽ là ông trời xem  hai người  sống quá mức hạnh phúc , cho nên,  phái một ít người không nên đến, cho  bọn họ một chút phiền toái đi.

 Đầu tháng 9, Tử Uyên đã xin trường học tạm nghỉ, an tâm đứng ở trong nhà.

Nam nhân mang thai cùng nữ nhân là có chút bất đồng, nữ nhân bình thường là 10 tháng sinh sản, mà nam nhân là thời kỳ mang thai lại chỉ có 6 tháng! Cho nên, đã sắp được 4 tháng thì bụng của Tử Uyên đã rất là lớn.

Hắn mỗi ngày chính là ở nhà nghỉ ngơi, cái gì Mạnh Phi Vũ cũng không cho hắn làm, hơn nữa, chỉ cần là Mạnh Phi Vũ ở nhà, nàng sẽ nhìn chằm chằm bụng Tử Uyên rồi  ngẩn người, làm cho người ta không tìm thấy một chút hơi thở lạnh băng nào.

Đôi khi, Mạnh Phi Vũ còn có thể ghé vào trên bụng của Tử Uyên, sau đó chậm rãi lộ ra một nụ cười ôn nhu , thời điểm này đối với Tử Uyên mà nói là thời điểm hạnh phúc nhất, nhìn thấy nụ cười của Mạnh Phi Vũ, hắn sẽ cảm thấy thỏa mãn.

Nhưng là, ngày hôm nay, Mạnh Phi Vũ phải đi ra ngoài công tác thì lại gặp phiền toái.

Từ trong nhà xuất phát, Mạnh Phi Vũ lái xe đi viện tư pháp, nhưng là khi  nàng đi đến  ngã tư thứ nhất , liền lập tức phát hiện đằng sau có hai chiếc xe đang theo dõi nàng!

Nhấn mạnh chân ga, xe của Mạnh Phi Vũ  mạnh mẽ tăng tốc, ở trong những  đoàn xe  xen kẽ vượt lên trên, xe đằng sau cũng tăng tốc theo sát phía sau, nhưng mà, vẫn là thua Mạnh Phi Vũ rất nhiều.

Nhìn 2 cái xe ngu ngốc bị đá ở phía sau, Mạnh Phi Vũ cười lạnh lùng , kỹ thuật như vậy còn muốn theo dõi nàng, thật là không biết tự lượng sức mình!

……..

Đến viện tư pháp, xe đằng sau đã  không còn thấy bóng dáng, Mạnh Phi Vũ cũng không   để ý ở trong lòng, nàng là quan toà, lại xuất than từ danh gia, sống trên đời nhiều năm, kẻ thù nhiều vô số kể, nhưng là không ai  có thể  tạo ra uy hiếp đối với nàng, cho nên, nàng rất kiêu ngạo không đem những người này để ở trong mắt.

Mạnh Phi Vũ đến văn phòng liền cầm lấy một văn kiện lên nhìn  ……

Mà lúc này, Tử Uyên lại gặp phải chuyện nguy hiểm  không thể tưởng được!

Mạnh Phi Vũ đi rồi, Tử Uyên ở trong nhà xem bộ sách “nuôi con” , cái này đều là do Mạnh Phi Vũ mua về, nhưng Mạnh Phi Vũ ít khi xem ,  mua cho hắn xem là chủ yếu.

Nhớ rõ có một lần, Mạnh Phi Vũ ghé vào bụng của hắn  nói “Đứa nhỏ anh sinh, anh phải chiếu cố”!

Tử Uyên ôn nhu cười, sau khi mang thai , hắn cười như vậy  càng ngày càng nhiều.

Hắn tuy biết rằng Mạnh Phi Vũ rất lạnh lùng, nhưng cũng cùng hắn rất chờ mong tiểu sinh mệnh này được sinh ra.

 “Cục cưng, ba ba nhất định sẽ đem con bình an sinh ra.” Đúng vậy, nhất định phải bình an, nam tử  bọn họ ở nơi đó sinh sản rất là nguy hiểm, có rất nhiều hồng nhan bạc mệnh nam tử chính là bởi vì khó sinh mà chết, nhưng là, đây là số mệnh bọn họ , bọn họ nguyện ý dùng sinh mệnh của chính mình đi đổi lấy đời tiếp theo kéo dài liên tục.

Mà ngay tại lúc này, đột nhiên có tiếng đập cửa vang lên.

Tử Uyên có chút nghi hoặc, căn nhà này trừ bỏ ngày ấy Chương Nhạc đến, hầu như là  không có người khách nào khác tới.

Sẽ là ai đây?

“Trong nhà có người không? Ta là bảo vệ bảo an, có một số việc muốn tìm ngài.” Một người nam nhân đứng ở ngoài cửa, thoạt nhìn có vẻ hung ác.

Tử Uyên nhíu mày, hắn mặc dù đang ở nhà, nhưng là cũng không thể mở được cửa, bởi vì  cái dạng này của hắn căn bản là không thể gặp người khác được, Mạnh Phi Vũ đã nói qua, nơi này không có nam tử mang thai, nếu bị người khác biết  được, sẽ có rất nhiều phiền toái.

Cho nên, Tử Uyên chính là im lặng, không để ý đến người bên ngoài , nghĩ là, có lẽ người bên ngoài nếu biết trong nhà không có người thì sẽ tự động rời đi.

Nhưng là, cái người  gõ cửa kia  không chỉ  không đi, ngược lại bắt đầu phá cửa!

Bọn họ muốn làm cái gì!

Tử Uyên cả kinh, cầm lấy  điện thoại di động liền gọi cho Mạnh Phi Vũ.

Nhưng là điện thoại lại chậm chạp không có ai tiếp, mà phía sau, tên người lạ đã mở cửa vào được, hơn nữa, không phải chỉ một người, mà là một nhóm người.

Tử Uyên rất nhanh đi đến hướng tủ quần áo, phủ thêm một cái áo gió màu đen mà Mạnh Phi Vũ cố ý vì hắn chuẩn bị, hắn không thể để cho người khác nhìn thấy hắn mang thai !

“Các ngươi muốn làm cái gì?” Tử Uyên bình tĩnh nhìn vào một người nam nhân âm lãnh đi ở phía trước, đằng sau là 8,9 đại nam nhân khác người nào người nấy thân thể cao lớn, tất cả là một thân hắc y, rõ ràng không phải người tốt.

“Lão đại, chúng ta tra ra được chính là người  này .” Một người nam nhân chỉ vào Tử Uyên rồi nói với nam nhân đứng ở  phía trước .

“Ân, mày chính là bạn trai của Mạnh Phi Vũ ?” Ngữ khí của nam nhân này có chút âm lãnh, làm cho người nghe thực không thoải mái.

“Các ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?” Tử Uyên cau mày, tự nói cho chính mình phải bình tĩnh, điện thoại trong tay cũng liên tục gọi cho Mạnh Phi Vũ ……

 

Chương 44: Nam nhân của ta ta tự mình cứu

“Các ngươi muốn làm cái gì?”

“Chúng ta muốn làm cái gì? Hừ, mày đợi lát nữa sẽ biết, người đâu lên, đem hắn trói lại.” Thích Hướng Thiên âm ngoan nói với thủ hạ .

Hừ, từ ngày ấy bị phương pháp lái xe giống như không muốn sống của Mạnh Phi Vũ dọa chạy lui lại phía sau, hắn liền muốn tìm thông tin tư liệu về Mạnh Phi Vũ, nhưng  khả năng tìm được tư liệu thật sự là hữu hạn, trừ bỏ thân thế cao quý bên ngoài của Mạnh Phi Vũ mọi người đều biết đến, còn về  thông tin cá nhân của Mạnh Phi Vũ thật sự là ít đến không tìm được, đến ngay cả nơi ở của nàng cũng là  hắn phái người theo dõi gần hai tháng mới biết được đại khái.

Nhưng là lại không nghĩ rằng một nữ nhân lạnh như băng thế lại đã có bạn trai, nhưng lại là sinh viên của học viện hoàng gia, hắn đã nói qua, nếu hắn không chiếm được nữ nhân này thì người khác cũng đừng mong có được, cho nên nếu nữ nhân này còn không hướng hắn cúi đầu nhận lỗi, hắn sẽ phá hủy hết thảy, bao gồm cả cái tên nam nhân này của nàng.

Thích Hướng Thiên ánh mắt âm ngoan vẫn nhìn chăm chú vào Tử Uyên.

Mà lúc này, hai tên thủ hạ của Thích Hướng Thiên cũng hướng về phía Tử Uyên đi đến.

Tử Uyên lui từng bước về phía sau, tay trái đặt ở bụng, tay phải điện thoại còn đang liên lạc, vẫn không có ai nghe!

……

Kia hai người đã đi tới, muốn kéo đầu Tử Uyên , nhưng là bị Tử Uyên xoay người một cái tránh thoát.

Tuy rằng không tiện hành động, nhưng võ công của Tử Uyên vẫn như cũ là không thể khinh thường.

Mà  hai người kia vẫn không buông tay ,tiếp tục tiến lên , hơn nữa không khách khí mà động tay động chân, Tử Uyên tiếp tục trốn tránh cũng không có đánh trả, hắn biết nếu mình đánh trả sẽ chỉ làm càng nhiều người tiến lên, mà thời điểm này  hắn đang mang thai bốn tháng thân thể sẽ liền nguy hiểm.

Nhưng là, dây dưa lâu, toàn bộ nhóm người không có chút kiên nhẫn.

Thích Hướng Thiên chậm rãi từ trong lòng lấy ra một khẩu súng!

“Ngươi nếu không ngoan ngoãn cho chúng ta mang đi, ta liền nổ súng.” Thanh âm âm ngoan hơn lãnh khốc, họng súng thẳng chỉ vào Tử Uyên.

Tử Uyên thân thể có chút cứng ngắc, đối với cái loại vũ khí này hắn cũng không xa lạ, Mạnh Phi Vũ đã từng ở trước mặt hắn dùng nó giết chết người.

Tử Uyên lui ra phía sau, một bàn tay kéo áo gió  một chút, tay kia thì chậm rãi đưa xuống, vừa nãy lúc mới đánh nhau, Tử Uyên vội vàng đem điện thoại giấu vào  áo gió, mà cũng ngay tại lúc này, Tử Uyên điện thoại truyền đến thanh âm của Mạnh Phi Vũ.

“Tử Uyên, làm sao vậy?” thanh âm lạnh như băng mang theo chút nghi hoặc của Mạnh Phi Vũ, nàng vừa mới đi toilet, lúc trở về mới nhìn đến điện thoại thấy Tử Uyên đang gọi cho nàng, nàng liền tiếp máy nhưng không có nghe được âm thanh gì .

Tử Uyên nghe được tiếng nói của Mạnh Phi Vũ, mà cách Tử Uyên không xa hai nam nhân kia cũng nghe được tiếng qua điện thoại của nàng!

“Lão đại, hắn gọi điện thoại.” Nói xong, người kia định tiến lên, nhưng  bị Tử Uyên dùng một quyền đánh sang một bên.

“Phi Vũ, có người xông vào…… AAA!” Tử Uyên rất nhanh cầm lấy điện thoại nói một câu, sau đó chính là kêu rên , cánh tay trái của hắn cầm lấy điện thoại liền bị trúng một viên đạn, điện thoại bị văng ra xa!

“Không được cử động, nếu lại động đến nó tao liền trực tiếp giết mày!” Thích Hướng Thiên uy hiếp, họng súng thẳng chỉ vào đầu Tử Uyên.

Tử Uyên không sợ chết, thật sự không sợ, nhưng trong bụng hắn là có đứa nhỏ của Mạnh Phi Vũ, hắn không thể làm cho đứa nhỏ này bị thương tổn gì, mà trên vai trái bỏng rát đau đớn làm cho Tử Uyên hiểu được,vũ khí này thật sự rất nguy hiểm.

“Đem điện thoại lấy lại đây.” Thích Hướng Thiên hướng một người bên cạnh mình nói.

“Vâng!” Một tiểu đệ nhặt điện thoại lên, giao cho Thích Hướng Thiên.

Mà lúc này nghe được câu nói của Tử Uyên “Có người xông vào” Mạnh Phi Vũ đã phi thân hướng bãi đỗ xe chạy tới!

“Mạnh Phi Vũ?” Thích Hướng Thiên nhìn đến điện thoại còn chưa có cắt , liền thử nói một câu vào điện thoại  .

“Ngươi là ai?” Thanh âm của Mạnh Phi Vũ so với thường ngày càng thêm lạnh như băng theo đầu bên kia điện thoại truyền đến.

“Em gái, em không nhớ rõ ta sao? Em cho ta ấn tượng rất là rất sâu sắc a, em gái  không muốn sống này.” thanh âm giống như trước là âm trầm, nhưng là không khó nghe ra bên trong ẩn chứa hàm xúc ý tứ muốn đùa cợt.

“Thích Hướng Thiên!” Mạnh Phi Vũ mắt lạnh híp lại, lạnh lùng phun ra ba chữ.

“Emthế nào lại biết tên của ta, thật sự là làm cho ta cảm thấy kinh ngạc, không nói vô nghĩa với em nữa, hiện tại tiểu tình nhân của em đang ở trong tay của ta,em là muốn hắn sống hay là muốn hắn chết?” Thích Hướng Thiên có chút kinh ngạc, không nghĩ tới đối phương thế nào lại biết tên của hắn, hắn nghĩ đến ấn tượng Mạnh Phi Vũ cho hắn chính là khi  ở viện tư pháp đi ngang qua nhau mà thôi.

“Nếu hắn chết, ta sẽ cho ngươi chôn cùng!”Thanh âm của Thích Hướng Thiên là âm trầm mà  lạnh như băng, nhưng trong lúc này thanh âm của Mạnh Phi Vũ  lại càng thêm lãnh khốc vô tình!

Bình tĩnh, khi gặp phải thời điểm nguy hiểm , sự bình tĩnh của Bò Cạp đã phát huy vô cùng nhuần nhuyễn, cho dù, ở trong lòng của nàng , rất để ý đến người kia.

“Ha ha ha,  khẩu khí rất cuồng vọng, không hổ  là nữ nhân  ta xem trọng, nhưng mà, em à, emkhông cần quá cuồng vọng, em nghĩ rằng ta thật sự không dám giết hắn sao?”Tuy nói  như thế này, nhưng biết được thân phận của Mạnh Phi Vũ, Thích Hướng Thiên quả thật đúng là có chút sợ hãi, Tử Uyên đang ở trong tay hắn, đây là con tin, nhưng nếu thật sự giết hắn, như vậy, Mạnh Phi Vũ một khi đứng lên trả thù, nếu tính  khả năng của nàng ở lực lượng chính giới, hắn sẽ có phiền toái không nhỏ.

Bất quá, trong lời nói của Mạnh Phi Vũ cũng chứng minh được nàng đối với Tử Uyên rất là coi trọng, Thích Hướng Thiên ánh mắt âm ngoan nhìn Tử Uyên, hắn muốn nhìn một chút, nam nhân này rốt cuộc có cái mị lực gì, có thể cho nữ nhân như Mạnh Phi Vũ  để ý như thế!

Nam nhân này diện mạo quả thật ra không sai, dáng người cũng thực…… Ah? Không đúng, như thế nào có chút cảm giác kỳ quái?

Này nam nhân vì sao lại mặc áo gió?

       Cẩn thận xem lại, nam nhân này bụng hình như có chút lồi ra…… Thích Hướng Thiên nhíu mày, nam nhân này dáng người cũng quá không được đi, tuổi còn nhỏ như vậy mà lại có cái bụng to như thế! (S: bụng bia -=))

“Ngươi muốn cái gì?” Mạnh Phi Vũ nghĩ không muốn cùng Thích Hướng Thiên nói chuyện vô nghĩa, cho nên, trực tiếp hỏi, mà lúc này xe của Mạnh Phi Vũ đã đang ở trên đường  về nhà.

Bởi vì, không có cảm giác được sự di chuyển, mà Tử Uyên lại là nói xen vào, cho nên, Mạnh Phi Vũ phán đoán người như cũ là ở trong nhà.

“Ta muốn cái gì? Ta muốn đương nhiên chính là em, ta hiện tại đang ở nhà của em, em trở về đây chúng ta cùng bàn luận .” Thích Hướng Thiên luôn luôn cuồng ngạo, huống chi hiện tại lại có con tin ở trong tay, vốn là hắn tính đem người đưa đến địa bàn của hắn sau đó uy hiếp Mạnh Phi Vũ, nhưng  nếu Mạnh Phi Vũ hiện tại đã biết, như vậy ở trong này cũng là có thể.

Ý tưởng của Thích Hướng Thiên là một nữ nhân nho nhỏ như nàng cho dù có giỏi bao nhiêu, cũng không có khả năng tại đây làm ra được tình huống gì!

Nhưng cũng tại hắn khinh thường nữ nhân như vậy, đã làm cho hắn phạm vào sai lầm không thể bù lại!

“Ngươi chờ đó!” Mạnh Phi Vũ lạnh lùng nói một câu, liền cắt đứt điện thoại, sau đó đạp chân ga mạnh mẽ, xe cũng tách một cái liền bay đi ra ngoài!

Tử Uyên, trăm ngàn lần đừng có việc gì xảy ra!

…….

Thích Hướng Thiên nhìn điện thoại bị cắt đứt liên lạc, ánh mắt càng thêm thâm trầm.

Mạnh Phi Vũ  nữ nhân này có cá tính như thế, tựa hồ so với hắn còn muốn cuồng ngạo hơn, so với hắn còn lạnh hơn, hắn nhưng thật ra muốn xem, đối mặt tình huống như vậy, nàng còn cuồng ngạo như thế nào,có thể lạnh đến mức nào.

Mạnh Phi Vũ lái xe chạy đến dưới lầu, nhưng là nàng cũng không  vội vã đi lên, mà là cầm điện thoại lên gọi, điện thoại vừa thông:

“Mẹ nó, Phi Vũ, ngươi có chuyện gì cũng nói nhanh lên, đừng có chậm trễ công việc của ta.”Đầu điện thoại kia thanh âm mắng như hỏa bạo, nhưng  lại có vẻ khàn khàn gợi cảm, làm cho người ta hoài nghi công việc trong miệng của nàng  rốt cuộc là làm cái chuyện gì!

“Thiên Bang bắt nam nhân của ta, ta muốn làm cho người của bọn chúng không thấy được mặt trời của ngày mai.” Mạnh Phi Vũ nói hai câu lạnh như băng liền kiêu giết,ở đầu kia  điện thoại nhiệt tình liền tăng vọt.

“shit, tmd (chửi thề) Thiên Bang, sớm không bắt người trễ không bắt người giờ lại tới trói người, ta đã sớm xem bọn chúng không vừa mắt, nếu không phải vì duy trì cân bằng của hắc đạo, ta đã sớm diệt gọn bọn chúng, bạn chờ ta, ta lần này đi nhất định sẽ san bằng hang ổ của chúng nó, nam nhân của bạn làm sao thế? Ta cũng thuận tiện cứu ra luôn!” Hỏa Viêm tính tình nóng nảy mắng liên tiếp , sau đó chợt nghe âm thanh mặc quần áo xoàn xoạt từ đầu bên kia điện thoại.

“Không cần, nam nhân của ta ta sẽ tự mình cứu ra!” Lạnh lùng nói một câu, Mạnh Phi Vũ quẳng điện thoại, đi lên!

 Hắn là nam nhân của nàng, nàng nhất định sẽ tự mình cứu ra !

 

Chương 45: Bình tĩnh cứu người

Mạnh Phi Vũ đứng ở ngoài cửa nhà mình, sờ sờ bên eo phải, ánh mắt lạnh lùng, mở cửa ra  rồi đi vào.

“Không được nhúc nhích!” Một khẩu súng chĩa vào đầu của Mạnh Phi Vũ.

Mạnh Phi Vũ dừng lại, đứng ở cửa tìm kiếm thân ảnh Tử Uyên.

Tử Uyên đứng dựa vào cửa sổ, còn có một tên nam nhân đứng bên cạnh, họng súng chỉ thằng vào đầu, mà Tử Uyên đang khoác một cái áo gió, trên cánh tay trái đang chầm chậm chảy máu!

Hắn bị thương! Trong phút chốc, trên người Mạnh Phi Vũ liền tản mát ra sát khí nồng đậm, nhưng lập tức liền biến mất, nàng không thể đả thảo kinh xà, lúc này chỉ có thể bình tĩnh thì nàng mới có thể ở trong phút chốc xoay chuyển tình thế, bình tĩnh là tố chất căn bản nhất của một sát thủ.

Chỉ cần cho nàng một cơ hội thì nàng sẽ bắt lấy ngay lập tức! Một chiêu toàn thắng!

“Anh cảm thấy thế nào?” Mạnh Phi Vũ đối với Tử Uyên lạnh lùng hỏi.

“Ta không sao.” Tử Uyên thấy Mạnh Phi Vũ trở về thì vừa mừng vừa sợ, cùng lúc hắn cũng không hy vọng bời vì hắn mà Mạnh Phi Vũ bị gì ngoài ý muốn, nhưng là về phương diện khác, ở trong lòng hắn, hắn cũng nói cho chính mình, phải tin tưởng Mạnh Phi Vũ.

Cho nên, tuy rằng cánh tay trái của hắn rất đau, hơn nữa, hình như bụng cũng hơi đau, nhưng là hắn vẫn như cũ thản nhiên cười, nói cho Mạnh Phi Vũ biết hắn không có chuyện gì.

Chính là hắn cũng cảm giác được chính mình thực vô dụng, không nghĩ được sẽ làm cho Mạnh Phi Vũ lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm đến thế này, tuy rằng, cũng là bởi vì hắn hiện tại đang có bầu ,nhưng là, hắn vẫn là không thể tha thứ cho chính mình.

 

Nghe được câu trả lời của Tử Uyên, Mạnh Phi Vũ đem tầm mắt chuyển hướng về phía người duy nhất đang ngồi ở trong phòng – Thích Hướng Thiên, sau đó tính toán tình huống đang xảy ra, trong phòng tổng cộng là 10 người, trừ  mình và Tử Uyên, còn có 8 người, có 2 người đứng ở bên cạnh nàng và Tử Uyên, bốn người đứng ở  đằng sau Thích Hướng Thiên, một người đứng ở cửa cách đó không xa.

“Nói, ngươi muốn cái gì?” khí chất của Mạnh Phi Vũ chính là lạnh lùng làm cho người ta phải lùi bước, mà lúc này, lại càng kiêu căng khí phách hơn, làm cho người khác có cảm giác không thể quản chế được.

Thích Hướng Thiên ánh mắt âm ngoan nhiễm một tầng  tức giận, không nghĩ được là tới lúc này   tại  tình cảnh này mà nàng còn có thể cuồng ngạo như thế!

“Em gái, hãy chú ý thái độ của em đi.”

“Ngươi muốn cái gì?” Không để ý đến cảnh cáo của Thích Hướng Thiên, Mạnh Phi Vũ lạnh lùng lại hỏi một lần nữa.

“Ta muốn em, ta muốn em ngoan ngoãn nghe lời nói của ta!” Thích Hướng Thiên đứng lên đi đến bên người Mạnh Phi Vũ,  giơ tay lên kéo  Mạnh Phi Vũ qua!

Mà ngay tại thời điểm  này, Mạnh Phi Vũ nhìn về phía Tử Uyên, quang mang trong mắt hiện lên sự khác thường, mà hình như Tử Uyên cũng hiểu được cái gì, hai người cùng nhau hành động.

Đầu tiên Tử Uyên vung tay một cái rất mạnh thừa dịp người bên cạnh  không có phản ứng kịp thì giữ chặt tay của hắn rồi cướp lấy vũ khí, , ngay lập tức dùng súng chỉ lại vào hắn.

Mà bên này  Mạnh Phi Vũ ngay lập tức dùng khửu tay đánh vào mặt của Thích Hướng Thiên, thừa dịp lúc Thích Hướng Thiên né tránh, một tay liền nắm lấy cổ tay cầm súng hắn , ném đi sung của hắn, sau đó rút súng của mình chỉa vào đầu của Thích Hướng Thiên.

Hai người cùng làm , thời gian cơ hồ giống nhau, động tác cũng giống nhau sạch sẽ lưu loát, làm cho bọn người ăn cơm hắc đạo không kịp phản ứng, đến lúc bọn họ phản ứng kịp thời thì  Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên đã cầm mỗi người 1 khẩu súng, mỗi người khống chế một người.

“Ngươi!” Thích Hướng Thiên không hiểu bật thốt lên kinh hãi, hắn không nghĩ tới một nữ nhân như Mạnh Phi Vũ thế nhưng lại có thân thủ lợi hại đến thế, lại càng  không ngờ, trong người của nàng lại có súng!

“Câm miệng.” Mạnh Phi Vũ  kéo Thích Hướng Thiên lùi về phía  sau, thẳng đến lúc lưng hắn dán lên trên tường.

“Bảo bọn chúng bỏ súng xuống, sau đó cút ra ngoài!” Mạnh Phi Vũ lạnh lùng nói, họng súng hướng đến gần đầu của Thích Hướng Thiên.

Nơi này là nhà của nàng, nàng không nghĩ sẽ  giết người ở trong này, miễn làm  cho ô uế nơi ở của nàng, nhưng những người này cũng đừng mong được sống.

“Ngươi!… Được, các ngươi đều đi ra ngoài.” Thích Hướng Thiên quát, hắn thế nào lại một lần nữa rơi vào trong tay của nữ nhân này, hơn nữa là làm cho một nữ nhân lấy súng chỉ vào đầu của hắn, thật sự là làm cho hắn không thể tiếp thụ được.

Bọn đàn em nhìn lão đại đã bị người khác lấy mất vũ khí , đành phải buông súng của mình xuống rồi vội vàng chạy  ra ngoài.

Bất quá, sở dĩ tốc độ nhanh như vậy, là vì bọn chúng cũng cho rằng nếu không nhanh thì Mạnh Phi Vũ sẽ thật sự  giết người.

“Linh linh linh……” Mà ngay tại phía sau điện thoại của Thích Hướng Thiên  vang lên.

“Ngươi nghe đi.” Mạnh Phi Vũ lui về phía sau mấy bước, đi đến bên cạnh người Tử Uyên, rồi nói với Thích Hướng Thiên, tên đàn em vừa mới bắt Tử Uyên cũng bị đuổi đi ra ngoài.

“Có chuyện gì?” Nhìn thấy là đàn em gọi thông báo, Thích Hướng Thiên trực tiếp hỏi không khách khí.

“Lão đại, không tốt, Hỏa đem người tới, chúng ta ở bên này đã chết rất nhiều anh em, ngài mau trở lại a…… Phanh, phanh, phanh.”Âm thanh tràn ngập vội vàng , thỉnh thoảng còn truyền đến vài tiếng súng vang, giống như đang  bắn nhau!

Thích Hướng Thiên sợ hãi, nhìn về phía Mạnh Phi Vũ.

“Cút!” Mạnh Phi Vũ cũng  không có làm Thích Hướng Thiên khó xử, mà là lạnh lùng nói một chữ.

 lLửa giận của Thích Hướng Thiên bị Mạnh Phi Vũ châm lên hoàn toàn, nhưng là hiện tại bị quản chế, hơn nữa lại đang xảy ra vấn đề lớn, cho nên, Thích Hướng Thiên chỉ hung hăng liếc mắt trừng Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên một cái, sau đó mặt xám xịt rời đi.

Thích Hướng Thiên đi rồi, Mạnh Phi Vũ lập tức đến bên người Tử Uyên, mà Tử Uyên cũng  vì rốt cục đã thoát khỏi nguy hiểm mà thở phào, một tay che bụng ngồi ở trên sô pha,  bụng của hắn đau quá!

“Làm sao vậy?” Mạnh Phi Vũ nhìn thấy Tử Uyên ôm bụng thì cau mày, bộ dạng lãnh khốc khi nãy đã biến mất, gương mặt lạnh băng cũng phãi nhiễm một tầng sắc lo lắng.

“Bụng ta…… Đau quá!” Thanh âm không có chút khí lực, hô hấp của Tử Uyên bắt đầu có chút khó nhọc !

“Anh đợi chút, ta lập tức gọi điện thoại đưa anh đến bệnh viện!”

Dứt lời, Mạnh Phi Vũ ngay lập tức điện thoại cho  Mặc Sĩ Tĩnh, sau đó liền giúp đỡ Tử Uyên đi xuống lầu, một đường chạy như bay  tới bệnh viện!

Tử Uyên nằm phía sau sắc mặt đã trắng bệch, toàn bộ gương mặt tuấn tú đã nhăn nhúm lại thành một đoàn.

“Tử Uyên,anh phải kiên trì ,anh có nghe được ta nói cái gì không?” tâm trạng của Mạnh Phi Vũ càng ngày càng kích động, nàng gắt gao sờ đầu của Tử Uyên , ở bên tai hắn nói.

Một trận bối rối qua đi, Tử Uyên bị đưa vào phòng giải phẫu, Mạnh Phi Vũ im lặng ngồi chờ ở bên ngoài, bên cạnh thân thể của nàng là Mặc Sĩ Tĩnh  cũng đang im lặng.

Thật lâu sau, Mạnh Phi Vũ sắc mặt càng ngày càng lạnh như băng, tựa hồ muốn đem toàn bộ không khí đông lại!

Mặc Sĩ Tĩnh nhẹ nhàng thở dài một tiếng, cầm bàn tay đã lạnh như băng của Mạnh Phi Vũ .

“Hắn sẽ không có việc gì.”

Mạnh Phi Vũ nhìn về phía Mặc Sĩ Tĩnh, không nói gì.

“Hắn thật sự sẽ không có việc gì.” Mặc Sĩ Tĩnh cường điệu lặp lại một lần nữa.

“…… Hắn đang mang thai con của ta!” Mạnh Phi Vũ lạnh lùng phun ra vài chữ này, như là nói với Mặc Sĩ Tĩnh, mà cũng là nói với chính mình.

“Hắn cùng đứa nhỏ đều đã không có việc gì.” Biết Mạnh Phi Vũ lo lắng, Mặc Sĩ Tĩnh thanh âm càng thêm ôn nhu một chút.

Mạnh Phi Vũ ngẩng đầu nhìn hướng phòng giải phẫu, nơi đó đèn đỏ vẫn sáng như trước……

 

Chương 46: Một phần của một giây vượt qua đêm

Cửa phòng giải phẫu đột nhiên mở ra, đèn đỏ cũng tắt, sau đó từ trong đi ra một nam bác sĩ mặc áo màu trắng, đây cũng là bác sĩ trước đây kiểm tra cho Tử Uyên.

Mạnh Phi Vũ đứng lên đi rồi đi qua,lạnh lùng nhìn nam nhân kia.

“Giải phẫu đã  xong, bệnh nhân tạm thời không có nguy hiểm đến  tánh mạng ,nhưng là bởi vì có thai lại bị thươg mất máu quá nhiều, cho nên, tạm thời hôn mê, hơn nữa ban đêm khả năng sẽ phát sốt, nhất định phải xử lý tốt, bằng không sinh mệnh sẽ bị nguy hiểm.” Bác sĩ rất nhanh đem tình trạng bệnh tình của Tử Uyên nói luôn 1 hơi, sau đó rất nhanh rời đi như là đang chạy trốn.

Mạnh Phi Vũ mặt  lạnh như băng nheo mắt nhìn theo Tử Uyên bị y tá đẩy ra sau, sắc mặt của hắn tái nhợt, mặt không có chút máu.

Đi theo y tá đi vào phòng bệnh đặc biệt, Mạnh Phi Vũ nhẹ nhàng ngồi ở bên cạnh giường Tử Uyên, Mặc Sĩ Tĩnh nhìn thấy Mạnh Phi Vũ như vậy,mỉm cười chúc phúc, mang theo người còn lại rồi đi ra ngoài, đem  không gian này lưu lại cho hai người yêu nhau.

“Tử Uyên.” Ngữ điệu bình thường lạnh như băng nhưng mang theo ôn nhu mê hoặc.

Nhưng là người trên giường chỉ là gắt gao nhắm mắt , không có đáp lại.

Mạnh Phi Vũ nắm lấy tay Tử Uyên , biểu hiện khó thấy của một nữ tử ôn nhu, lớp bang trên mặt dần biến mất.

Uyên, mau tỉnh lại, anh nhất định phải tỉnh lại,nếu muốn bình an vượt qua nguy hiểm, anh phải cùng với  con của chúng ta khỏe mạnh an khang đứng ở trước mặt của ta……

Nếu mất đi anh, ta sẽ không biết đến khi nào thì mới có thể sẽ tìm được một người nam nhân đáng yêu như anh, sự ôn nhu của anh, sự  ngượng ngùng của anh, sự mềm mại của anh, tất cả mọi thứ của anh đều vì ta mà tồn tại,thời điểm  anh đi vào cuộc đời của ta, ta chỉ biết, anh là lễ vật trời đem tặng cho ta.

Anh là của ta, vĩnh viễn đều là của ta, cho nên, mau tỉnh lại, mau khỏe mạnh đứng ở trước mặt của ta, ta không cho phép bất luận kẻ nào đem người của ta mang đi, cho dù là thần chết cũng không được!

Có nghe hay không, Uyên, không có sự cho phép của ta, không cho phép anh lấy phương thức gì rời đi ta, anh đã đáp ứng với ta, vĩnh viễn đều nghe lời nói của ta.

…… Mạnh Phi Vũ ở trong lòng gằn từng tiếng kể ra, mà trong phòng bệnh chỉ có thể nghe được tiếng hít thở  bất đồng của hai người ……

……….

Ban đêm rất nhanh sẽ tới, bác sĩ cùng y tá đều ở trong phòng bệnh chờ, mỗi người đều là nhân viên cao cấp nhất của bệnh viện, hơn nữa, cũng đều là người mà Mặc Sĩ Tĩnh tin tưởng , dù sao chuyện Tử Uyên mang thai là không thể để cho người khác biết đến, cho nên, về việc cấp cứu Tử Uyên cho đến lúc chăm sóc, đều là  Mặc Sĩ Tĩnh tự mình chọn người đến làm.

Tử Uyên vô ý thức nằm ở trên giường, sắc mặt  tái nhợt chậm rãi trở nên hồng nhuận, thân thể cũng bắt đầu chậm rãi tang nhiệt độ, không thể ức chế toát ra mồ hôi.

Bác sĩ cùng y tá đều ở một bên xử lý, mà Mạnh Phi Vũ còn lại là gắt gao cầm tay của Tử Uyên , ở trong lòng nói cho chính mình cũng nói cho Tử Uyên, nhất định sẽ không có việc gì !

Đối với Mạnh Phi Vũ mà nói, nàng chưa từng có cảm thấy một đêm lại dài như thế này, một phần của một giây tựa hồ đều giống như đã qua một thế kỷ.

Tử Uyên đầu tiên là nóng lên, sau đó là đổ mồ hôi lạnh, sau lại là tay cũng bắt đầu vô ý thức giãy dụa, miệng cũng bắt đầu nỉ non lầm bầm vài tiếng nghe không rõ.

Mạnh Phi Vũ cẩn thận nghe , hình như là “Thực xin lỗi” , “Phi Vũ” ,“Đứa nhỏ” Lời nói linh tinh, điều này làm cho Mạnh Phi Vũ thiếu chút nữa phát điên…… Nam nhân ngốc này đến bây giờ còn cùng nàng nói xin lỗi.

“Mau, bệnh nhân hô hấp rất mỏng manh.” Bác sĩ sốt ruột đối với y tá hô lớn.

Mạnh Phi Vũ cả kinh, làm sao có thể  hô hấp mỏng manh, sau khi giải phẫu xong liền đưa tới đây, làm sao có thể có chuyện gì hơn cả việc phát sốt nữa? Mạnh Phi Vũ nghĩ, hung hăng cầm lấy tay Tử Uyên.

“Bác sĩ, muốn chuẩn bị điện áp sao?” Một y tá hỏi.

“Không được,tình huống bệnh nhân thế nào cô không biết sao,  căn bản là  không chịu  nổi điện áp !” Bác sĩ hung hăng mắng y tá một câu, bệnh nhân này đang mang thai, dùng điện áp, ngay lập tức thành một xác hai mạng a!

“……” Bác sĩ cùng y tá lại tập trung vào công việc.

“Tử Uyên, nghe được tiếng của ta không? Ta nói cho anh, anh nhất định phải tỉnh lại, phải sống, anh phải an toàn hoàn hảo không việc gì đứng ở rước mặt của ta! Nói cách khác, ta, Mạnh Phi Vũ cho dù là lên trời hay xuống biển, cho dù là thiên đường hay địa ngục, ta cũng muốn đem anh cướp về, anh có nghe hay không, Tử Uyên, anh nhất định phải hảo hảo sống lại, bằng không, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho anh, có nghe hay không!”

Mạnh Phi Vũ bên tai gằn từng tiếng rành mạch nói, bên người bác sĩ cùng y tá đều bị thái độ kiên quyết như vậy,  ngữ khí chấp nhất như vậy của Mạnh Phi Vũ dọa sợ đến ngây người, nhất là trong đó có một y tá trẻ tuổi  cảm động đến mức bật khóc.

“Còn thất thần làm cái gì?” Mạnh Phi Vũ từ bên tai Tử Uyên  ngẩng đầu lên nhìn một đàn y tá cùng bác sĩ đang ngơ ngác, lạnh lùng nói, không còn khí phách , nhu tình như vừa rồi  , bây giờ cả người đều là hơi thở lạnh như băng!

Mọi người chấn động, lại lập tức bắt đầu công việc của mình.

Mạnh Phi Vũ lẳng lặng đứng lên, ở một bên chờ đợi……

Rốt cục, một đêm nhẫn nhịn chờ đợi cũng đi qua,tình huống của Tử Uyên  cũng dần dần ổn định lại, nhưng là không biết vì sao vẫn như cũ là hôn mê bất tỉnh.

“Vì sao?” Mạnh Phi Vũ dùng lạnh ngữ khí lạnh như băng hỏi bác sĩ chủ trị của Tử Uyên.

“Này, Mạnh tiểu thư, ngài trước hết đừng có gấp, có thể là bởi vì bệnh nhân mất máu quá nhiều nên lấy phương thức hôn mê thức tiến hành bảo hộ mình, ngài chờ một chút, tối hôm nay hắn hẳn là sẽ tỉnh lại.” Bác sĩ  bị dọa sợ toát ra mồ hôi lạnh, nữ nhân này xinh đẹp thật là xinh đẹp, nhưng thật là đáng sợ, hắn thật sự không tưởng tượng được nam nhân trên giường kia như thế nào lại chịu được khi ở cùng một chỗ với nữ nhân này !

“Thật sự?”

“Thật sự, vượt qua đêm qua,tình huống của bệnh nhân cơ bản đã ổn định lại, trừ bỏ vết thương  cần dưỡng, còn lại cũng không có cái gì trở ngại, ngài yên tâm, thật sự không có việc gì.”

“Ân.” Thản nhiên đáp ứng một tiếng, Mạnh Phi Vũ buông tha cho   bác sĩ, đi trở về đến bên giường, tiếp tục nhìn cái vẻ mặt tái nhợt nằm ở trên giường vẫn không nhúc nhích của Tử Uyên.

Cúi người, nhẹ nhàng vừa hôn nhẹ  ở trên môi có chút khô nứt của Tử Uyên, sau đó xoay người đi ra phòng bệnh.

……..

Ra khỏi phòng bệnh, Mạnh Phi Vũ liền đụng phải Mặc Sĩ Tĩnh đang đi tới.

“Giúp ta chiếu cố hắn.” Mạnh Phi Vũ đối với  Mặc Sĩ Tĩnh thật tình nói, sau đó ở được đáp ứng của Mặc Sĩ Tĩnh, đi ra khỏi bệnh viện. Nàng có chuyện  phải làm!

“Ta là Mạnh Phi Vũ.” Ngồi ở trong xe, Mạnh Phi Vũ gọi một cuộc điện thoại!

“Ta đã nghĩ bạn thế nào cũng gọi cho ta, thế nào, nam nhân của bạn có khỏe không? Có cái gì an bài sao?” Điện thoại kia đầu truyền đến thanh âm của Hỏa Viêm, tự tin mà nóng bỏng, thuộc loại hương vị của hỏa tính.

“Hắn tốt lắm, tốt không thể tốt hơn, Thiên Bang thế nào ?” Híp lại mắt, Mạnh Phi Vũ lạnh lùng đáp, nhất là nghĩ tới Tử Uyên nằm ở trên giường, ngữ khí liền lạnh hơn.

“Ha ha, xem ra tình huống không tốt lắm a, có thể cho khối băng như bạn nhanh chóng bốc hỏa, Thiên Bang này thật là thảm , ta biết tính tình của bạn, cho nên,người Thiên Bang  ta chỉ là tiêu diệt bên ngoài một ít đàn em, người chủ yếu đều giữ lại cho bạn đâý.” Tuy rằng ngữ khí của Mạnh Phi Vũ có chút áp lực, nhưng Hỏa Viêm biết rõ tính tình của bạn tốt ,biết là Mạnh Phi Vũ đang  trong cơn giận dữ.

“Được, ta sẽ xử lý.”

“Có cần ta phái vài người đi theo giúp bạn hay không?”

“Hừ, bạn từng nghe qua sát thủ giết người cần phải có người giúp sao?” Mạnh Phi Vũ nói xong liền vứt điện thoại, biểu tình lạnh lùng như là Diêm Vương vậy.

 

Chương 47: Một mình báo thù Thiên Bang

Mạnh Phi Vũ lái xe trực tiếp về nhà, sau đó đi đến giá sách trước mặt, nhẹ nhàng chạm vào một quyển sách trong đó…… Sau đó, giá sách từ giữa tách sang hai bên, ngay lập tức xuất hiện một cánh cửa, Mạnh Phi Vũ liền đẩy cửa bước vào.

Trong phòng tối om, nhưng căn phòng này đối với Mạnh Phi Vũ mà nói lại không có một chút cản trở, nàng bước nhanh đến một cái vách tường trước mặt ấn xuống cái công tắc ,“Bá”, sau đó, bên trong trở nên sáng rực!

Một loạt súng ống vũ khí liền hiện ra,đây quả thực giống như là một kho vũ khí loại nhỏ!

Mạnh Phi Vũ lạnh lùng nhìn một vòng, cầm lấy một cái túi du lịch bên cạnh , đi đến cầm lấy một loại súng tự động, sau đó là súng lục, sau đó là đạn dược, cuối cùng Mạnh Phi Vũ lại đi lấy một ít lựu đạn cùng đạn khói!

Cuối cùng, tất cả đã được chuẩn bị đầy đủ trong chiếc túi du lịch loại nhỏ!

Mạnh Phi Vũ lại lạnh lùng nhìn liếc mắt một cái, tắt đèn rời đi!

……

Buổi tối!

Mạnh Phi Vũ một đường chạy như bay đi tới tổng bộ của Thiên Bang , sửa sang lại một chút súng ống đạn dược, liền cầm theo cái tuí rồi đi vào!

Từ nhỏ đến lớn, chuyện của Mạnh Phi Vũ, nàng không thích người khác nhúng tay vào, bất kể là đồng nghiệp cùng công tác của nàng, chỉ cần đã là quyết định của nàng, nàng sẽ không sẽ vì ý kiến của người khác mà thay đổi, nàng nói, cuộc sống của mình , chính bản thân mình phải vượt qua thì mới  biết được cái gì mới là tốt cho chính mình nhất.

Cho nên, nàng đã trở thành quan toà trẻ tuổi nhất nước, cũng thành  sát thủ nổi danh nhất và giàu có nhất!

……

“Ngươi là ai?” Mấy tên đàn em trẻ tuổi giữ cửa của Thiên Bang hỏi , phía sau đúng là phi thường u ám, thủ vệ cũng là rất đông.

Mạnh Phi Vũ không nói gì, đi tới, mỗi người một phát, trực tiếp bắn trúng mi tâm ( giữa mắt) !

Hai tên đàn em ngay cả cơ hội hô lên còn không có đã phải đi gặp Diêm Vương.

Theo sau, chính là giết từng người một, Mạnh Phi Vũ hầu như không có gặp bất kỳ một  trở ngại gì, ngay lập tức đứng ở trước mặt lão đại của Thiên Bang – Thích Hướng Thiên!

Thích Hướng Thiên kinh ngạc nhìn Mạnh Phi Vũ. Nàng bây giờ trông giống như một tử thần, có chút kinh ngạc, hắn căn bản là không biết Mạnh Phi Vũ là vào bằng cách nào, những người ở ngoài cửa đâu?

“Đều đã chết hết!” Tựa hồ là biết nghi vấn của Thích Hướng Thiên, Mạnh Phi Vũ lạnh lùng đáp!

“Làm sao có thể, ngươi đừng nói bậy!” Thích Hướng Thiên kinh ngạc từ trên ghế đứng lên, điều này sao có thể, tuy rằng Thiên Bang vừa mới bị tổn thất nặng, nhưng là trên dưới toàn bộ Thiên Bang tổng bộ những người còn lại cũng  phải hơn 100 a, đã chết, vừa mới hắn còn nhìn thấy một đám người, làm sao có thể nhanh như vậy đã chết, mà hắn căn bản là không có nghe thấy tiếng súng.

“Ta giết!” Mạnh Phi Vũ giơ lên cánh tay cầm khẩu súng Colt mang theo ống giảm thanh .

“Ngươi! Ngươi là ai?” Nhìn đến biểu tình lạnh như băng của Mạnh Phi Vũ, Thích Hướng Thiên rốt cục bắt đầu cảm thấy tất cả đều là sự thật, này nữ nhân tuyệt đối là một nữa nhân đáng sợ, hắn nghĩ tới trường hợp ngày ấy truy đuổi ở trên đường cái, nữ nhân này rõ rang đã không sợ chết! Giờ khắc này, Thích Hướng Thiên đột nhiên có một cảm giác, cảm giác thật đáng sợ, hắn hình như đã chọc tới một người không nên chọc,  hơn nữa cũng không thể trêu vào.

“Ta gọi là Mạnh Phi Vũ, nhưng ta còn có một cái tên khác  — Mộng!” Nói xong, Mạnh Phi Vũ bóp cò súng!

Sau đó, tiêu sái xoay người rời đi, phía sau là Thích Hướng Thiên chết không nhắm mắt , hai mắt mở to!

……

Cuối cùng, Mạnh Phi Vũ đến phòng theo dõi, lấy đi băng ghi hình, sau đó thả một mồi lửa……Rồi nghênh ngang mà đi!

Mà Thiên Bang bị đại hỏa hoạn, đã trở thành một quá khứ, đã vĩnh viễn biến mất.

 

…………

Chương 48: Thức tỉnh, trên đường đi gặp cửa hàng bán hoa

Mà lúc Mạnh Phi Vũ chuẩn bị đi đến Thiên Bang, Tử Uyên trong hôn mê cũng thức dậy.

Chậm rãi mở to mắt, Tử Uyên nhìn thấy là trần nhà trắng bóng của bệnh viện, có một chút mê mang, sau đó, Tử Uyên chậm rãi nhớ tới chuyện gì đã xảy ra trước lúc hôn mê.

Có một nhóm người đột nhập vào nhà của bọn họ, sau đó hắn trúng đạn, lại sau đó, Mạnh Phi Vũ đã trở lại…… sau đó nam nhân hung ác kia rời đi, mà mình bởi vì đau bụng tiếp đó liền hôn mê.

Như vậy, Phi Vũ đâu? Tử Uyên giãy dụa định ngồi dậy suy nghĩ ….

“Đừng nhúc nhích, anh cần tu dưỡng.” Mặc Sĩ Tĩnh bình thường vào thời điểm này không có công tác gì cả, hơn nữa lại “bị” bạn tốt nhắc nhở, cho nên, liền luôn luôn tại nơi này chiếu cố Tử Uyên, bác sĩ nói Tử Uyên hẳn là mau tỉnh lại.

“Là cô? Mặc Sĩ tiểu thư, Phi Vũ nàng có sao không? Nàng không có việc gì chứ?” Tử Uyên nhìn thấy Mặc Sĩ Tĩnh liền nhận ra, bọn họ lúc ở cuộc tụ hội của hội Độc thân đã gặp qua.

“Phi Vũ không có việc gì, chính là có việc cần đi làm, anh yên tâm đi.”

“Vậy là tốt rồi, cám ơn.” Tử Uyên không hề động đậy, nằm lại trở về trên giường.

Bên trong khôi phục im lặng, Mặc Sĩ Tĩnh đọc sách, còn Tử Uyên  lại là nghĩ tới Mạnh Phi Vũ.

Vô ý thức đem tay của chính mình đặt trên ở bụng , cánh tay trái truyền đến đau đớn, nhíu mi một chút, Tử Uyên nghĩ đến tình cảnh Mạnh Phi Vũ cứu hắn . Biểu tình Mạnh Phi Vũ lạnh như băng như vậy là hắn rất ít nhìn thấy, hắn biết nàng là tức giận, mà tất cả  đều là bởi vì bản thân mình vô dụng, không nghĩ tới thế nhưng sẽ liên lụy Phi Vũ nàng phải mạo hiểm tới cứu hắn, lúc nàng bị người khác dùng súng chỉ vào đầu, tim của hắn giống như là ngừng đập, lúc đó hắn đột nhiên cảm thấy rất đau, oán hận chính mình, chính là mình đem tới nguy hiểm cho Mạnh Phi Vũ, nếu, lúc ấy không phải bởi vì mình ở tại trong tay tên kia, Mạnh Phi Vũ chắc chắn sẽ không bị uy hiếp như vậy.

Phi Vũ, Tử Uyên ở trong lòng kêu một tiếng, hắn hiện tại thật sự hy vọng nhìn thấy nữ nhân đã làm cho hắn quyến luyến , muốn  cùng nàng nói một câu thực xin lỗi, muốn nói cho nàng, hắn về sau không bao giờ sẽ trờ thành phiền toái của nàng nữa……

Đêm dần dần đen , Mạnh Phi Vũ rời khỏi Thiên Bang , liền lái xe đi đến bệnh viện.

Một bên lái xe, Mạnh Phi Vũ vừa nghĩ tới Tử Uyên.

Nam nhân ngốc a,  Mạnh Phi Vũ nàng đã sống hai mươi chín năm  chưa từng có gặp qua nam nhân ngốc như vậy, nhưng là lại ngu ngốc một cách đáng yêu, ngốc làm cho người ta đau lòng.

Nàng đối với hắn, thậm chí nói cũng không nói quá một câu ôn nhu, hơn nữa, cũng không có nói qua sẽ cùng hắn hứa hẹn cái gì, nhưng, nam nhân ngốc này liền như vậy yên lặng đáp ứng mà không hối hận.

Hắn chân thật yêu thương nàng, hắn giúp nàng làm chuyện trong nhà, sẽ làm đồ ăn mà nàng thích ăn, thời điểm nàng cần tĩnh lặng hắn cũng sẽ im lặng ở bên, đã làm rất nhiều rất nhiều…… chuyện làm cho nàng không thể không cảm thấy hắn rất uất ức , thậm chí hắn còn vất vả mang thai đứa con của bọn họ!

Mà nàng cho hắn lại là cái gì đâu?

Tựa hồ nàng là có chút lạnh lùng…… Chẳng qua, nàng biết là chính mình yêu thích Tử Uyên, thích người có thể cho nàng cảm giác được thanh thản và ấm áp này.

Xe quẹo qua một ngã ba, trước mặt chính là bệnh viện, ngẫu nhiên quay lại đằng sau Mạnh Phi Vũ nhìn thấy bên đường có một cửa hàng bán hoa.

Trong đôi mắt lạnh như băng ánh mắt lại hiện lên một chút ôn nhu, Mạnh Phi Vũ lái xe đến trước  cửa hàng bán hoa.

“Hoan nghênh đã tới, xin hỏi ngài cần loại hoa gì ạ?” Một cô gái từ trong cửa hàng đi ra.

“Hoa.”

Cô gái bán hoa nhìn thấy Phi Vũ thì ánh mắt sáng lên.

Người đến cửa hàng bán hoa mua hoa đại đa số đều là nam giới, phụ nữ rất ít, hơn nữa người xinh đẹp giống Mạnh Phi Vũ thì càng thiếu, nhất là  Mạnh Phi Vũ lại lộ ra một thân hàn khí khó gần như vậy.

Nhưng nghe được lời nói của Mạnh Phi Vũ, tiểu thư bán hoa vẫn là ngẩn ngơ, nữ nhân này không phải rất…… Đặc biệt đi!

“Tiểu thư, ngài muốn loại hoa nào?” Bất quá, khách hàng chính là thượng đế, cho nên, tiểu thư bán hoa cười hỏi lại một lần.

“Hoa!” Mạnh Phi Vũ cũng nói lại một lần.

“……”

……

 

…………..

 

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

%(count) bình luận

  1. thanks bạn

    Phản hồi

Come on babe ~xD

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: