[Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi] Chương 4.2

Chương 4. 2

Edit: Hoa Sơn Trà

“Phu nhân!” Quản gia Roy chờ ở cửa từ sớm, “Phu nhân, ngài đã trở lại!” Sau đó nhận lấy áo choàng, để người hầu cầm lấy túi giấy trong tay Đào Tâm Nha.

“Roy, tôi đưa khách về nhà! Bác biết không? Cô ấy cũng đến từ Đài Loan, hơn nữa tên là Đào Tâm Nha!” Trần An Mai nói với lão quản gia.

Nghe vậy, Roy cũng sửng sốt. Lão ngạc nhiên nhìn Đào Tâm Nha. Đào Tâm Nha cũng mỉm cười vào lão, ánh mắt chăm chú nhìn chòm râu của Roy. Chòm râu của bác Roy vẫn chỉnh tề như vậy. Lúc còn nhỏ, cô thích nhất là kéo râu của bác Roy.

Bị nhìn chăm chú, Roy cả kinh, thiếu chút liền lui về phía sau. Kỳ lạ, sao lão lại cảm thấy cô nhóc này nhìn chăm chú vào chòm râu của lão quen thuộc làm lão sợ hãi.

“Roy, gọi người chuẩn bị trà bánh. Lão gia đâu?”

Roy trấn định lại, nói với phu nhân: “Tước gia cùng Tề gia lão tước gia đi đánh golf, bữa tối mới có thể trở về!”

“Vậy sao! Nhớ nhắc lão gia bữa tối đừng về trễ!” Sau đó quay đầu nhìn Đào Tâm Nha, “Tâm Tâm, tối nay ở lại dùng cơm đi!”

“Nhưng mà…”

Trần An Mai nhẹ nhàng xoa đầu cô, cười hiền lành nói: “Dì Mai thấy hai người chúng ta cực kỳ có duyên. Có lẽ là vì cháu có tên giống con dâu của dì. Dì Mai vẫn rất nhớ nó, cháu cứ xem như thông cảm cho một người cô đơn như dì Mai, tâm sự cùng dì được không?”

Nói như thế, Đào Tâm Nha làm sao từ chối được? Cô đành phải gật đầu.

Thấy cô đồng ý, Trần An Mai lập tức vui vẻ, “Đến đây, vào trong này ngồi. Cháu thích ăn bánh ngọt gì? Để Roy chuẩn bị cho!”

Đào Tâm Nha buột miệng, “Bánh ngọt dâu tây!”

“Thiếu gia, ngài đã trở về!” Giọng nói của Roy cũng vừa vang lên. Đào Tâm Nga ngẩng đầu, liền nhìn thấy Nguyên Duật Nhượng đứng ở cửa, đôi mắt nặng nề nhìn cô.

Sau đó, cô nhớ tới mình vừa nói gì, thân thể cứng ngắc.

“Bánh ngọt dâu tây?” Trần An Mai cũng sửng sốt. Trùng hợp vậy sao? Không ngờ cô bé này cũng thích bánh ngọt dâu tây.

“Ách… Kỳ thực các loại bánh khác cũng được, cháu đều thích hết!” Đào Tâm Nha cười gượng, khẩn trương né tránh ánh mắt của Nguyên Duật Nhượng.

“Mẹ!” Nguyên Duật Nhượng kêu lên.

“A Nhượng, về sớm vậy?!” Trần An Mai mỉm cười với con trai, kéo Đào Tâm Nha giới thiệu, “A Nhượng, cô nhóc này mẹ quen biết ở trên đường. Cô ấy cũng đến từ Đài Loan, hơn nữa, tên cô ấy là…”

“Đào Tâm Nha!” Nguyên Duật Nhượng gật đầu, ánh mắt nhàn nhạt nhìn Đào Tâm Nha.

“Hả?” Trần An Mai kinh ngạc nhìn hai người, “Hai người quen biết sao? Tâm Tâm, cháu biết con dì à?”

“Ách… Không, không xem như quen biết!” Đào Tâm Nha cười cười giải thích, “Tiên sinh từng dùng bữa trong nhà hàng cháu làm thêm, chỉ thấy qua vài lần!” Hơn nữa, lần cuối cùng tách ra không vui.

“Thật sao? Trùng hợp thế!” Trần An Mai cảm thấy thần kỳ.

“Đúng thế, rất trùng hợp!” Nguyên Duật Nhượng đồng ý lời mẹ, ánh mắt lạnh lùng lại nhìn thẳng vào Đào Tâm Nha.

Ánh mắt đó khiến Đào Tâm Nha sợ hãi.

“Nói, cô có mục đích gì?”

Dùng xong trà bánh, Trần An Mai để con mang Đào Tâm Nha đi dạo quanh sân nhà một chút. Hiếm khi có khách, bà muốn tự chuẩn bị bữa tối.

Đào Tâm Nha vốn định từ chối, nhưng Nguyên Duật Nhượng đã đứng dậy, cô đành bất đắc dĩ theo sau anh.

Đến khi chỉ còn hai người bọn họ, Nguyên Duật Nhượng rốt cục mở miệng. Anh xoay người nhìn cô, ánh mắt lạnh như băng làm người ta sợ hãi.

“Cái gì?” Đào Tâm Nha không hiểu.

“Đừng giả ngu! Cô tiếp cận mẹ tôi để làm gì?” Nguyên Duật Nhượng trào phúng, “Đừng tưởng tôi sẽ tin lý do đón nhầm xe bus của cô. Đây là vùng đất tư nhân, không có ai sẽ đón sai xe bus mà đến đây. Cô đã điều tra thói quen của mẹ tôi, sau đó đứng chờ bà ở đó đúng không?”

“Không phải thế…”

“Bánh ngọt dâu tây! Không ngờ ngay cả ‘cô ấy’ mà cô cũng điều tra rất rõ ràng. Cô muốn gì? Cô nghĩ cứ trùng tên với cô ấy, là có thể trở thành cô ấy sao?”

“Đợi đã!”

Ánh mắt Nguyên Duật Nhượng càng lạnh hơn, “Cô không có tư cách…”

“Này!” Đào Tâm Nha tức giận, “Anh có thể nghe tôi nói chuyện trước hay không? Anh không biết ngắt lời người khác là không lịch sự sao?!”

Duật ca ca! Anh không biết ngắt lời người khác là không lịch sự sao?

Nguyên Duật Nhượng sửng sốt. Anh nhìn cô gái trước mắt, cùng một câu nói, mà vẻ mặt tức giận cũng rất giống nhau!

“Tôi biết những lời lần trước là không đúng. Tôi không có tư cách để nói như vậy… Kỳ thực, đón nhầm xe bus đúng là giả. Tôi muốn đến tìm anh, tôi muốn xin lỗi vì những gì tôi đã nói. Nhưng không ngờ lại gặp dì Mai. Tôi lại không biết dì Mai là mẹ của anh…” Nói câu này hơi chột dạ, nhưng vẫn tròn mắt xem xét anh, khuôn mặt nhỏ nhắn kiên định, “Nhưng tôi đều nói thật. Cô ấy sẽ không hi vọng anh vì cái chết của cô ấy mà áy náy. Đó không phải là lỗi của anh!”

Nguyên Duật Nhượng cười nhạt nhìn cô, “Làm sao cô biết cô ấy nghĩ như vậy?”

“Bởi vì… tôi là bạn của Tâm Tâm!” Thanh âm của cô nhỏ lại.

Nguyên Duật Nhượng nheo mắt, đồng tử hơi co lại, “Cô nghĩ tôi sẽ tin những lời này sao? Nha Nha làm sao có thể quen cô!” Hai người rõ ràng không có khả năng sẽ quen biết nhau.

“Tôi và Tâm Tâm là bạn trên mạng.

“Tôi chưa từng nghe Nha Nha nhắc đến…”

“Tôi và Tâm Tâm quen biết nhau sau khi kết hôn!” Đào Tâm Nha nhìn anh, “Khi đó, cuộc sống của Tâm Tâm anh không biết gì hết, đúng không?”

Đào Tâm Nha cụp mi, nhẹ nhàng nói: “Tâm Tâm rất cô đơn. Tôi quen cô ấy trên mạng. Mặc dù tuổi chênh lệch, nhưng chúng tôi vẫn nói chuyện. Sau đó lại biết tên của chúng tôi giống nhau, lại càng cảm thấy thân thiết. Sau này, Tâm Tâm kể cho tôi nghe chuyện của cô ấy…”

Nguyên Duật Nhượng không tin lời cô nói, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: “Cô ấy nói gì?”

“Cô ấy nói, cô ấy sai rồi. Cưỡng cầu những thứ không thuộc về cô ấy. Nhưng cô ấy không biết điều, cứ nghĩ rằng tình yêu là phải chiếm đoạt. Kỳ thực cô ấy chỉ cho bản thân thời gian năm năm. Nếu năm năm sau, anh vẫn không yêu cô ấy, cô ấy sẽ buông tay. Cho nên mới có tờ đơn ly hôn kia… Tâm Tâm đều tâm sự hết với tôi. Cô ấy nói, cô ấy muốn đi giải sầu, không ngờ lại đụng phải chuyến bay kia…”

Những lời này Đào Tâm Nha đã suy nghĩ rất lâu. Trước khi quyết định gặp anh, cô đã suy nghĩ làm cách nào để anh hết áy náy. Cuối cùng quyết định tưởng tượng ra một câu chuyện, hy vọng anh sẽ tin.

“Tâm Tâm hy vọng anh có được hạnh phúc. Trước kia, cô ấy đã phá hỏng anh và Elena. Cô ấy cho rằng, sau khi buông tay, anh sẽ hạnh phúc với Elena.”

“Tôi sẽ như vậy…” Nguyên Duật Nhượng cười lạnh, khàn giọng nói: “Nếu như cô ấy không chết…”

Như thế, anh sẽ cưới Elena vẫn luôn chờ anh.

Nhưng cô ấy đã chết. Sau đó, anh mới hiểu tử vong tàn nhẫn hơn bất cứ thứ gì. Vì tử vong để anh hiểu được tình cảm thật sự của anh. Nhưng không thể bù đắp được gì nữa…

Đào Tâm Nha cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, “Anh thực sự không cần áy náy vì cái chết của Tâm Tâm…”

“Áy náy?” Nguyên Duật Nhượng tóm lấy tay cô, ép cô ngẩng đầu, “Cô thì biết gì chứ! Cô cho là…” Đột nhiên dừng lại, hai người gần gũi làm anh ngửi được ngùi hương trên người cô.

Mùi hoa nhài thanh nhã… Đây là hương thơm chỉ Nha Nha mới có. Cô ấy không thích mùi quá nồng, chỉ thích dùng hoa nhài điều chế thành hương thơm cô ấy yêu nhất. Đó là nước hoa độc đáo do cô ấy sáng tạo, cả thế giới chỉ có mình cô ấy.

“Cô…” Nguyên Duật Nhượng trừng cô.

Đào Tâm Nha yên lặng, ánh mắt của anh làm cô sợ hãi, “Sao… Có chuyện gì?” Sao lại nhìn cô như vậy?

Nguyên Duật Nhượng bỏ tay cô ra, đôi mắt thầm trầm khó dò chăm chú nhìn cô, cái nhìn ấy làm Đào Tâm Nha cảm thấy khẩn trương bất an, giống như bị nhìn thấu tất cả.

“Có chuyện gì thế?” Không chịu nổi không khí căng thẳng này, Đào Tâm Nha liếm cánh môi khô khốc, sợ hãi hỏi.

Nhưng anh không nói gì, đột nhiên xoay người rời đi, để Đào Tâm Nha đứng một mình tại chỗ, sững sờ nhìn theo bóng lưng anh.

Đào Tâm Nha dùng bữa tối ở Nguyên gia, cũng gặp được cha nuôi. Cha nuôi vẫn mạnh khỏe, nhưng tóc lại trắng không ít.

Không khí bàn ăn rất náo nhiệt. Nguyên Thành Hồng rất thích cô bạn nhỏ mà vợ mình quen biết. Không chỉ tên giống con dâu đã qua thế, bộ dạng còn cực kỳ đáng yêu.

Thanh âm mềm mại như sữa đường, nói chuyện giống như cô gái nhỏ đang làm nũng. Tính cách lại hoạt bát sáng sủa, luôn chọc cười ông và vợ.

Chỉ có Nguyên Duật Nhượng là im lặng dùng bữa. Mà Đào Tâm Nha vẫn vụng trộm nhìn anh.

Thái độ buổi chiều của anh khiến cô cảm thấy rất bất an.

Nguyên Duật Nhượng ngồi bên trái Nguyên Thành Hồng, hai cha con ngồi cạnh nhau. Từng đường nét trên gương mặt anh rất đẹp mắt, có sự thô ráp của phương tây, nhưng vẫn có nét tuấn tú của phương đông.

Nhưng thân hình của anh hoàn toàn di truyền từ Nguyên Thành Hồng, đều cao lớn, từng động tác đều thể hiện sự ưu nhã của quý tộc.

Ngoại trừ đôi mắt hổ phách giống như đúc ông Nguyên, tướng mạo của anh càng giống mẹ. Đào Tâm Nha nhớ thuở niên thiếu, Nguyên Duật Nhượng tuấn tú như chàng hoàng tử trong cổ tích. Sau khi lớn lên, anh vẫn tuấn mỹ như trước, nhưng lại thêm mùi vị của người đàn ông thành thục. Có một loại đàn ông càng lớn tuổi lại càng hấp dẫn, Nguyên Duật Nhượng chính là loại người đó.

Trong hoàn cảnh nuôi dạy tốt, ngay cả cách cầm đũa của anh cũng rất đẹp mắt.

Hôm nay Trần An Mai chuẩn bị cơm Trung. Dưới sự yêu cầu của Trần An Mai, từ nhỏ Nguyên Duật Nhượng đã biết tiếng Trung, cũng quen thuộc cách dùng cơm Trung.

“Tâm Tâm, ăn nhiều một chút!” Trần An Mai gắp thức ăn cho Đào Tâm Nha. Mới ở chung một buổi chiều, bà hầu như đã xem cô nhóc này là con gái ruột mà yêu thương, “Dì Mai không biết cháu thích ăn gì, nên cứ làm đại, không biết có hợp khẩu vị của cháu hay không?”

“Đương nhiên hợp! Dì Mai nấu ăn quá ngon!” Cô gắp một miếng thịt bò bỏ vào miệng, thịt bò tươi mới chạm vào đàu lưỡi, giống như vừa vào miệng liền tan ra, “Nhất là món thịt bò xào nấm hương này, cháu thích nhất là ăn với cơm!”

Tay cầm đũa hơi dừng, Nguyên Duật Nhượng nhàn nhạt nhìn Đào Tâm Nha, lại bí mật thu hồi.

Nghe Đào Tâm Nha nói vậy, Trần An Mai rất vui vẻ, “Thích thì ăn nhiều vào. Đậu hủ chiên dầu hành này cũng bình thường.”

Kỳ thực những món ăn hôm nay bà chuẩn bị đều là tiểu công chúa bà yêu thương thích ăn. Không hiểu sao, bà lại theo bản năng chuẩn bị những món đó.

Cứ sợ Đào Tâm Nha không thích. Ai ngờ khẩu vị của cô bé lại giống Tâm Tâm, thực sự có cảm giác như Tâm Tâm đã trở về.

Bà biết chồng cũng có cảm giác này. Cô nhóc này rất có duyên với hai vợ chồng bà.

Đào Tâm Nha vui vẻ ăn. Lâu rồi chưa được dùng đồ ăn mẹ nuôi nấu, rất là nhớ.

Cô ăn liên tục hai chén cơm, bụng cũng căng phồng. Trần An Mai còn cắt hoa quả cho cô ăn, lại là bồ đào dính mơ phấn mà cô rất thích nữa.

Mấy thứ này, người nghèo như cô là không thể ăn được.

Kết quả, Đào Tâm Nha ăn đến no căng, thiếu chút nữa liền không đứng dậy được.

Trần An Mai còn định giữ cô ở lại ngủ, nhưng sáng mai cô phải đi học. Trần An Mai đành phải để cô về nhà, còn dặn dò cô phải thường xuyên đến chơi.

Vốn định để lái xe đưa Đào Tâm Nha về nhà, nhưng đêm đã khuya, Jim lại lớn tuổi, cũng không tiện lắm. Cuối cùng, Trần An Mai liền để Nguyên Duật Nhượng đưa cô về.

Đào Tâm Nha đành phải theo sau Nguyên Duật Nhượng, trên tay còn cầm theo túi cà chua. Trần An Mai thấy cô thích ăn, nên để cô mang về nhà.

Đào Tâm Nha ngồi trên xe, liếc nhìn Nguyên Duật Nhượng một cái: “Làm phiền anh…”

Nguyên Duật Nhượng không nói gì, lái xe ra khỏi Nguyên gia.

Vừa rời khỏi cổng lớn Nguyên gia, ở đối diện lại có một chiếc Lamborghini dừng ở đó. Một người đàn ông dựa vào cửa xe, đứng nhìn bầu trời hút thuốc.

Nguyên Duật Nhượng dừng xe, ấn cửa kính xuống.

“Hi!” Haier gật đầu với anh. Sau khi gặp mặt ở nghĩa trang, hai người đã bình thường trở lại, ngẫu nhiên gặp nhau cũng sẽ chào một tiếng.

“Đứng ở đó làm gì?” Nguyên Duật Nhượng vẫn lãnh đạm như thế, nhưng nếu nghe cẩn thận vẫn phát hiện có chứa quan tâm.

“Ngắm cảnh!” Haier nhún vai. Kỳ thực, anh đang nhìn cây thông Noel cao lớn trong Nguyên gia, sau đó nhớ lại quá khứ.

Em gái anh thích nhất là lễ Noel.

“Bên cạnh cậu là ai vậy?” Haier phát hiện bên trong xe Nguyên Duật Nhượng có người, không phải là Elena.

Nguyên Duật Nhượng nhìn cô gái Đông Phương nhỏ nhắn bên cạnh, mà cô vẫn cúi đầu, hai tay đặt trên đầu gối nắm chặt, tránh đi đôi mắt hổ phách.

“Đào Tâm Nha!”

“Cái gì?” Haier há miệng, anh đi đến gần cửa xe, kéo mở thật mạnh, nhìn chằm chằm cô gái.

Cô gái bị dọa bởi hành động của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, kinh hoàng kêu lên: “Tiên… tiên sinh…?”

Tay Haier hiện lên gân xanh. Biết rõ là không có khả năng, nhưng trong nháy mắt khi Nguyên Duật Nhượng nói ra, anh vẫn hi vọng mong manh.

“Nguyên Duật Nhượng!” Anh trừng mắt, “Đùa giỡn như vậy chẳng hay chút nào hết!”

“Ai đùa với cậu?” Nguyên Duật Nhượng nhướn mày, “Cô ấy tên là Đào Tâm Nha mà!”

Cô gái run run mỉm cười với anh. Haier khó tin hỏi: “Cô tên Đào Tâm Nha?”

Đào Tâm Nha nhẹ nhàng gật đầu, “Chào tiên sinh!”

Haier sững sờ nhìn cô, mà Đào Tâm Nha cũng kinh hoàng bất an nhìn anh… Haier nhớ năm đó, khi anh cùng cha đến Đài Loan sắp xếp hậu sự cho mẹ, đón về em gái 6 tuổi.

Đối với em gái vừa sinh ra không lâu đã bị mẹ mang đi, Haier cũng không có ấn tượng lắm. Hơn nữa, cậu không thích em gái, thậm chí có thể nói là rất ghét. Bởi vì người mẹ dịu dàng lại mang em gái đi, mà không phải là cậu.

Nhưng khi cậu nhìn em gái 5 tuổi mặc váy đen, bất lực đứng trong một đám người lớn, tay nhỏ nắm chặt gấu váy, đôi mắt to sợ hãi bất an nhìn cậu, tất cả chán ghét đều biến mất.

Khi đó, trong lòng cậu đã nghĩ, nhất định cậu phải bảo vệ em gái.

“Tâm Tâm…” Anh không nhịn được muốn đụng vào cô gái.

Anh hai… Thiếu chút nữa Đào Tâm Nha đã thốt lên, thiếu chút nữa liền nhào vào trong lòng anh hai, nhưng không được… Cô vĩnh viễn nhớ mình đã nói những gì quá đáng với anh hai, nhớ mình đã khiến anh hai đau lòng biết bao nhiêu. Cô không có mặt mũi gặp anh.

Đào Tâm Nha cúi mắt, lùi lại, “Tiên… tiên sinh…?”

Haier hoàn hồn, thấy cô gái sợ hãi, anh vội thu tay lại, “Thật xin lỗi, đột nhiên tôi nhớ đến em gái tôi… Cô có cái tên rất giống nó.”

Đào Tâm Nha không nói gì.

Nguyên Duật Nhượng quan sát tất cả, “Trước hết để tôi chở cô ấy về đã, lần sau nói chuyện!”

“À, được rồi!” Haier đóng cửa xe.

Nguyên Duật Nhượng đạp ga, lái xe rời đi.

Nhìn chiếc xe xa dần, Haier lại châm điếu thuốc, ngẩng đầu nhìn cây thông Noel.

Tâm tâm… Anh hai rất nhớ em…

.*.

Không khí trong xe rất nặng nề…

Đào Tâm Nha nghiêng đầu nhắm mắt, giả vờ ngủ.

Nhưng ngón tay vẫn nắm chặt làn váy, mái tóc rủ xuống che khuất đôi mắt không ngừng rơi lệ nóng hổi.

Anh hai, anh hai… thực xin lỗi…

Trên đời này, người mà cô không dám gặp nhất, là anh hai.

Em không muốn làm người yếu đuối như anh! Rõ ràng thích người ta mà không dám theo đuổi!

Vì sao anh không cướp đi Elena? Vì sao lại để Duật ca ca yêu cô ta? Em ghét anh! Em ghét anh!

Em theo đuổi tình yêu của em thì sai cái gì? Em không sai! Anh là anh của em, vì sao không ủng hộ em? Chẳng lẽ trong lòng anh, Elena còn quan trọng hơn em gái anh?

Những lời từng nói với anh hai lần lượt hiện lên trong đầu… Cuối cùng, anh hai quá thất vọng, không bao giờ để ý đến cô nữa.

Cô tùy hứng làm những người yêu cô phải đau khổ, cũng làm cho chính mình bị thương tổn. Bây giờ cô muốn bù đắp, còn kịp không?

Cô nợ nhiều như vậy, làm sao trả hết? Đào Tâm Nha không biết, co người lại, đôi vai khẽ run lên.

Nhưng không biết một đôi mắt nhìu mày nhìn cô, mâu quang thâm trầm hơi co rụt, bàn tay nắm chặt vô lăng trắng bệch.

Đến khu nhà trọ, Đào Tâm Nha làm như vừa tỉnh lại.

“A, đến rồi! Cảm ơn anh đã đưa tôi về!” Cô luôn luôn cúi đầu, mở cửa xe đi xuống, sau đó nhanh chóng bước đi.

Nguyên Duật Nhượng chăm chú nhìn bóng cô rời đi, cho đến khi hoàn toàn biến mất, anh mới lấy di động ra.

“Lane, tôi đây. Tôi muốn cậu giúp tôi điều tra một người…”

 .*.

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2 phản hồi

  1. banhmikhet

     /  06/04/2013

    thanks nàng nha

    Phản hồi
  2. Pandanus255

     /  10/04/2013

    Anh nghi rùi

    Phản hồi

Come on babe ~xD

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: