[Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi] Chương 1.2

Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi – 再爱纯属意外

[Edit by Thiên Thiên]

[Beta by Hoa Sơn Trà]

♥ Chương 1 ♥

 ~ Phần 2 ~

Đào Tâm Nha gật đầu, đã sớm quen Nia như một người mẹ lo lắng cho con.

Nia cùng Edward là một cặp, cũng là đồng học của cô, Nia cũng giống cô, là học sinh của học viện nước hoa, còn Edward lại là khoa luật. Rõ ràng ba người tuổi bằng nhau — chính xác mà nói, cô còn lớn tuổi hơn bọn họ, dù sao của tuổi thật của cô cũng đã là hai mươi bảy tuổi, nhưng hai người này lại vẫn coi Đào Tâm Nha như một đứa trẻ. Ai bảo Đào Tâm Nha đã hai mươi mà nhìn chỉ như một thiếu nữ mới mười lăm mười sáu thôi?

Cô cùng Nia, Edward ở chung một chỗ, đúng hơn là do Nia thấy cô lẻ loi một mình, nên cương quyết kéo cô về ở cùng bọn họ, cô không làm Nia đổi ý được, cuối cùng đành phải đồng ý chuyển đến sống trong tổ ấm tình yêu của Nia và Edward.

Ngôi nhà nhỏ của Nia và Edward có ba phòng, hai phòng ngủ [nv: dục phòng] một phòng khách, từ đó tới Scott Will cũng không xa, đi mất khoảng tầm 10 phút. Có rất nhiều học sinh đều trọ trong khu nhà cao cấp này. Muốn đi vào nhà phải sử dụng thẻ chuyên dụng. Dưới nhà còn có bảo vệ chuyên nghiệp, không có chứng minh thư cùng sự cho phép của gia đình thì không thể tùy ý sống ở đây.

Đào Tâm Nha ở phòng bên trong, phòng cô có nhà tắm chuyên dụng, còn lại một gian phòng coi như thành phòng đọc sách cùng phòng giải trí.

“Tâm Tâm, tiệc tối đêm Noel cậu đã quyết định được bạn trai đi cùng chưa?” Nia thuận miệng hỏi, không chịu nổi bạn trai bộ dạng đáng thương, rốt cục cũng tự tay gắp một cái bánh sừng bò cho cậu ta. Edward lập tức mừng rỡ hôn cái miệng nhỏ nhắn của bạn gái một phát. [Thiên: Sắc lang =)); Trà: Người ta sắc với bạn gái mà cũng ý kiến =))]

Nhìn thấy hai người tình tứ, Đào Tâm Nha đã sớm luyện tốt công phu coi như không nhìn thấy, cô gật gật đầu, uống nốt ngụm sữa cuối cùng.

Cô cũng có tên tiếng Anh, nhưng ở trong trường học những người yêu quý cô đều gọi cô là Tâm Tâm, nói là gọi để học tập chút ít văn hóa phương Đông. Tuy rằng cô không hiểu kêu gọi tên tiếng Trung của cô cùng với việc học tập văn hóa phương Đông có cái liên hệ quái gì, nhưng Đào Tâm Nha cũng chẳng nói gì, mặc kệ bọn họ cho rồi, dù sao cô cũng quên được gọi như vậy — chỉ có một người không gọi cô như vậy, không gọi cô là Tâm Tâm.

“Ellen vẫn đang theo đuổi Tâm Tâm còn gì?” Edward ngắt lời. “Còn có Will, John, Pad……”

Theo đuổi Tâm Tâm có khá nhiều người, búp bê phương Đông ở Scott Will cũng rất được hoan nghênh.

Nia vừa giúp Đào Tâm Nha rót thêm cốc sữa, vừa khinh thường phản bác lại. “Những người này sao có thể xứng đôi với Tâm Tâm được?” Tâm Tâm của cô không chỉ lớn lên rất giống búp bê đáng yêu, mà tính cách cũng vô cùng tốt, dễ ở chung, ở trường học lại có rất nhiều bạn bè. Tuy rằng Tâm Tâm xuất thân bình thường, phải dựa vào học bổng để thanh toán học phí ở trường, nhưng từng động tác đều mang theo nét tao nhã, khí chất quý tộc. Nếu ai không biết, chắc chắn sẽ cho rằng Tâm Tâm là một thiên kim tiểu thư giàu có.

Mà mấy nam sinh Edward vừa kể ra đều là nổi danh hoa tâm*, một cô gái đơn thuần như Tâm Tâm, nếu kết đôi cùng một trong số bọn họ, nhỡ về sau bị khi dễ thì làm thế nào?

*Hoa tâm: (cho bạn nào k biết) dễ thay đổi bạn gái/bạn trai.

“Andrew là một chàng trai tốt, Tâm Tâm, vì sao cậu không nhận lời cậu ấy?” Andrew là học sinh khoa kinh tế, lớn hơn bọn họ một tuổi, gia thế không tồi, lại khá đẹp trai, tính cách cũng tốt, hơn nữa theo đuổi Tâm Nha đã lâu.

“Chẳng tại sao cả, chỉ là hiện tại tớ không muốn yêu đương gì hết.” Đào Tâm Nha mỉm cười nhìn Nia, vì không muốn tiếp tục bàn đến chuyện này, cô đứng dậy, quàng thêm khăn quàng cổ. “Tớ đến trường trước, đợi……”

Tiếng nói đột nhiên ngừng lại, cô chợt nhìn thấy cuốn tạp chí Edward để ở ghế dựa.

Trên trang bìa tạp chí là một người đàn ông mang dòng máu lai, tóc đen hơi xoăn, đôi mắt màu hổ phách, hình dáng tựa như một bức tượng điêu khắc hoàn hảo, tạo thành một vẻ ngoài tuấn mĩ rất hấp dẫn.

Nha Nha – trước khi cô gả cho anh ta, người kia luôn yêu thương gọi cô thân thiết như vậy, cũng chỉ có anh ta mới gọi cô như vậy.

Theo ánh mắt của cô, Edward cũng nhìn về phía tạp chí. “Tâm Tâm, cậu cũng biết anh ta sao? Tớ cứ tưởng cậu không có hứng thú với chuyện thương trường* chứ! Nhưng danh tiếng của anh ta ở Scotland lớn như vậy, cậu biết cũng là bình thường… Theo tin tức mới nhất thì anh ta đã đã trở lại từ New York, hình như do hôm nay là ngày dỗ của vợ anh ta.”

*Thương trường: Cái này giải thích cho có thôi =)) Thương trường là chuyện làm ăn kinh tế ý, người ta đấu đá, tính kế, hợp tác,….

“Vợ người đó hình như là do tai nạn máy bay mà mất.” Nia tiếp lời, tin đồn mà, luôn làm cho người ta cảm thấy hứng thú, “Nhưng nghe nói anh ta cùng vợ không có tình cảm tốt, từ lúc ngoại tình với người đàn bà khác ở bên ngoài……”

“Aiz, bảo bối, em không biết, cô vợ kia đâu phải do anh ta tự nguyện cưới, vốn anh ta đã có bạn gái yêu thương hết mực, đều đã chuẩn bị xin cưới hỏi, ai ngờ cuối cùng lại đi cưới người khác? Hình như là bị bắt buộc, cho nên mới phải cưới……”

“Tớ đi đây.” Đào Tâm Nha không muốn nghe gì nữa, mặc áo vào rồi rời đi luôn.

Nhưng những lời Edward đã nói, vẫn còn luẩn quẩn trong đầu cô.

Người vợ kia đâu phải do anh ta tự nguyện cưới……

Phải, là cô tính kế anh.

Vốn anh ta đã có bạn gái yêu thương hết mực, đều đã chuẩn bị xin cưới hỏi…

Phải, là do cô một tay phá hỏng hết tất cả.

Hôm nay ngày giỗ của vợ anh ta……

Cô nhắm chặt mắt, không để chính mình nghĩ vớ vẩn nữa. Tất cả đều đã qua, cô đã không phải là Đào Tâm Nha kia nữa rồi, không phải……

.

Hạt tuyết mịn màng rơi xuống, khí lạnh khắp nơi, khu nghĩa trang yên tĩnh bị bao phủ trong sương mờ, trông thật hiu quạnh…

Một chiếc Lamborghini dừng lại trước cửa nghĩa trang, đôi chân thẳng tắp bước ra khỏi xe, theo sau đó là một bó hoa cùng túi giấy, vượt qua tuyết rơi, bước vào nghĩa trang.

Từ rất xa, Haier Jones nhìn thấy một bóng dáng đã đến trước và đang đứng trước bia mộ, ngừng bước chân một lát, sau đó lại tiếp tục đi phía trước, đứng bên cạnh người đàn ông kia.

Cúi đầu xuống, chỉ thấy mộ bia đã đặt một bó hoa nhài xinh đẹp cùng cùng bánh ngọt dâu tây trông rất ngon lành.

Haier không nói gì, cúi thấp người xuống, đặt bó hoa nhài xuống, lại lấy từ trong túi giấy ra bánh ngọt dâu tây, ngón tay khẽ vuốt qua cái tên được khắc trên bia mộ, tiếng nói khàn khàn nhẹ vang lên.

“Tâm Tâm, anh trai đến thăm em này…” Anh cười cười, nụ cười trên miệng đầy sự yêu chiều, “Anh trai còn còn mang theo hoa nhài cùng bánh dâu tây mà em thích nhất nữa… Anh nhớ em thích nhất hai thứ này!”

Trong kí ức, lúc được cầm bó hoa nhài, Tâm Tâm sẽ để mặt chôn sâu vào bó hoa, sau đó cho anh một cái ôm thắm thiết cùng nụ cười xán lạn.

Vậy mà giờ, chỉ còn có bia mộ lạnh băng.

Nhịn sự chua xót trong mắt xuống, anh đứng dậy, không nhìn người đàn ông bên cạnh đến một lần. Hai người đứng bên cạnh nhau, cũng im lặng không nói gì.

Đối với người bên cạnh, trong lòng Haier không phải không hận, anh biết rõ anh ta không sai, nhưng của em của anh chính vì anh ta mà thương tâm, cuối cùng đã từ giã cuộc đời khi còn rất trẻ.

Từ sau khi em gái qua đời, anh cùng anh ta đã trở thành hai người xa lạ, không còn tình anh em kết nghĩa của ngày xưa nữa – mà đúng ra, trong năm năm em gái gả cho anh ta, bọn họ cũng rất ít gặp mặt. Cũng do anh tức giận, không muốn thấy em gái.

Nhưng thật sự không nghĩ tới, cuối cùng anh lại nhận được tin Tâm Tâm mất trong vụ tai nạn máy bay.

Ngay lúc đó, anh thực sự muốn phát điên, trong lòng là sự hối hận khôn cùng, hối hận vì mình không quan tâm đến em gái, biết rõ em ấy trong năm năm đó có bao nhiêu đau khổ, lại vì sự phẫn nộ mà làm như không thấy.

Anh vừa tức vừa giận chính mình. Cô là đứa em gái duy nhất của anh, người thân duy nhất của anh, nhưng anh lại không bảo vệ, chăm sóc tốt cho cô.

Lúc biết em gái đã mất, anh đến trước mặt cái kẻ làm tổn thương cô, hung hăng đánh hắn ta vài phát, anh rít gào rống giận, muốn hắn ta đưa em gái của anh về cho anh.

Vậy mà người kia trầm mặc không nói gì, mặc anh đấm vào người, mặc anh phát tiết trong lòng đau.

Còn có ích sao? Em gái của anh sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Từ sau việc kia, hai nhà cắt đứt quan hệ không qua lại nữa, anh cùng hắn cũng không gặp, chỉ trong năm chỉ có một ngày này, hai người chắc chắn phải gặp nhau.

.

Haier cúi đầu đứng yên, do dự một lúc, liền cầm một điếu thuốc đưa người kia.

Anh ta vẫn im lặng, không nói chuyện, trầm mặc tiếp nhận.

Haier vứt bật lửa qua cho anh ta, anh ta tiếp nhận, lẳng lặng châm lửa, rồi quăng bật lửa lại.

Lấy lại bật lửa, Haier nhìn mái tóc ẩm ướt dính sương, đầu vai bị bông tuyết rơi làm cho ướt nhẹp, không hiểu anh ta đã đứng trong này bao lâu nữa.

Năm trước cũng như vậy, khi anh đến người này đã đứng đó, mà đến lúc anh rời đi, anh ta vẫn chưa trở về.

Haier nhẹ nói, trong lớp sương khói, thanh âm của anh thực trầm thấp, “Cậu không cần cảm thấy áy náy.” Cuộc hôn nhân này do em gái anh dùng thủ đoạn mà có, tuy bị rơi máy bay, nhưng đó là việc ngoài ý muốn.

Hai năm, phẫn nộ lúc trước đã phai nhạt. Cho dù trong lòng anh vẫn vì cái chết của Tâm Tâm mà đau đớn, nhưng người kia thực sự không cần vì thế trừng phạt chính mình.

Dù gì cũng từng là bạn bè, thù hận rồi cũng theo thời gian mà phai nhạt đi thôi.

“Tâm Tâm mất không liên quan tới cậu.” Anh tắt thuốc, “A Nhượng, đừng bắt Elena phải chờ thêm nữa.”

Anh, Elena cùng Nguyên Duật Nhượng từng là bạn thân không có việc gì không nói cho nhau, Elena cũng từng chính là vị hôn thê của Duật Nhượng. Nhưng cuối cùng Nguyên Duật Nhượng lại cưới Đào Tâm Nha. Tuy vậy, Elena lại vẫn quyết định ở lại bên cạnh Nguyên Duật Nhượng.

Trong năm năm kia, cuộc hôn nhân của em gái anh có thể nói là hữu danh vô thực*. Còn Elena luôn ở bên cạnh Nguyên Duật Nhượng lại càng giống vợ chính thức hơn.

*Hữu danh vô thực: Có danh mà không có thực.

Đối mặt với hoàn cảnh này, anh không muốn em gái mình phải đau lòng, nhưng có thể nói thế nào đây? Hành động lúc trước của Tâm Tâm làm anh thất vọng vô cùng, cũng khiến cho anh không để ý tới cô nữa.

Cũng không thể ngờ được lại có kết quả như vậy. Đào Tâm Nha rời khỏi thế giới này, còn Nguyên Duật Nhượng lại không chịu kết hôn cùng Elena.

Có lẽ Nguyên Duật Nhượng vì áy náy nên không kết hôn? Dù sao anh ta cũng từng yêu thương Đào Tâm Nha như vậy.

Đào Tâm Nha từng là người em gái mà Nguyên Duật Nhượng yêu chiều nhất, nhưng chính em ấy lại phá hủy tất cả, kể cả sự thương mến chiều chuộng mà mọi người dành cho Tâm Tâm lúc trước.

Haier than nhẹ ở trong lòng, nhẹ giọng nói, “Cậu và Elena đừng vì Tâm Tâm mà áy náy. Là Tâm Tâm ngăn cản hai người, khi đó em ấy để lại đơn ly hôn…… Là Tâm Tâm muốn hai người được hạnh phúc.” Đơn ly hôn kia, đã chứng minh rằng Tâm Tâm quyết định buông tay, nhưng sau khi buông tay, em ấy lại không về nhà, mà một mình bỏ đi.

Tóm lại, vẫn là do người anh trai này không bảo vệ được em gái thật tốt……

Không nói gì thêm nữa, Haier xoay người rời đi.

Nguyên Duật Nhượng vẫn đứng đó, khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng, không có một tia biểu cảm, chỉ nhìn thẳng vào bia mộ, nắm chặt tay lại.

Tâm Tâm muốn hai người được hạnh phúc —

Một câu cuối cùng của Haier, làm cho đôi mắt màu hổ phách tối sầm lại.

Anh nhớ khi đó anh đang ở ngưới ngoài, bên người còn có Elena, sau đó thì nhận được điện thoại của mẹ gọi đến, vừa khóc vừa nói Đào Tâm Nha đã vì tai nạn máy bay mà tử vong.

Thoáng chốc, đầu của anh trở nên trống rỗng, luôn cố cho rằng đó chỉ là một trò đùa mà thôi.

Nhưng đến khi anh trở lại New York, trong nhà không có bóng dáng của cô. Lần đầu anh bước vào phòng ngủ trên danh nghĩa của hai người, thấy trong phòng trống trơn không còn gì cả, thậm chí còn không có lấy một vật dụng nào của cô. Trên bàn trang điểm chỉ còn một tờ giấy đã ký tên – đơn ly hôn cùng nhẫn cưới.

Sau đó, là tang lễ của cô…

Thi thể của cô rơi vào biển lớn không tìm thấy, chỉ có thể dùng quần áo lúc còn sống để thay thế.

Tang lễ ngày đó, giống như hôm nay, tuyết rơi đầy trời. Anh nghe cha sứ cầu nguyện, trong đầu không ngừng hiện lên những kí ức về cô.

Lúc cô năm tuổi, từ phía trên rơi vào người anh, trên người mang bộ âu phục màu trắng, lấy ren buộc tóc, một đôi mắt màu lam xinh đẹp, trông như một thiên sư đáng yêu.

Anh thân là con trai độc nhất, vậy nên rất cưng chiều yêu mến em gái nhà bên cạnh. Cô theo anh, dính lấy anh, anh cưng chiều cô, quý cô, sủng nịnh dành cho cô một chút cũng không kém Haier.

Cô là tiểu công chúa trong lòng bàn tay anh, là bảo bối anh yêu mến nhất, anh tin tưởng cô, luôn không đề phòng gì khi ở bên cô.

Nhưng không ngờ, người em gái anh tín nhiệm nhất, lại tính kế anh, buộc anh phải cưới cô.

Sự phản bội của cô làm cho anh hận cô, đối với cô vô cùng thất vọng, từ đó về sau, anh rút lại toàn bộ yêu chiều đối với cô, chỉ còn lại tức giận không nguôi.

Khi cô kiêu ngạo mà cố tình gây sự lại càng làm cho anh mất kiên nhẫn. Lúc yêu thương cô, anh có thể bao dung cho mọi việc cô làm, nhưng khi bị cô giở thủ đoạn, với cô, anh chỉ còn có phẫn nộ.

Tính tự tôn cao ngạo khiến anh không thể chấp nhận được việc mình bị tính kế, đối với sự phản bội của cô, anh lại là càng không thể tha thứ, dù cho cô có khẩn cầu hay giải thích thế nào, anh đều bỏ ngoài tai.

Năm năm hôn nhân, anh vẫn luôn lạnh lùng đối với cô.

Anh cho rằng với tính cách bướng bỉnh ngang ngược, cô chắc chắn sẽ cùng anh dây dưa mãi không thôi, làm cho tất cả mọi người đều khó chịu, không hề nghĩ rằng, cô sẽ buông tay.

Chữ ký trên đơn ly hôn mơ hồ khiến anh đau mắt, mà việc cô mất lại càng làm anh không kịp trở tay.

Cô cứ như vậy rời đi, không còn một dấu vết.

Trong gian phòng kia, cô lau hết các vết tích trên những vật đã từng thuộc sở hữu của cô, một chút cũng không để lại…… Giống như cá tính của cô, một khi đã kiên quyết bỏ đi, đối với ai cũng nhẫn tâm.

“Nha Nha……” Rốt cục, anh cúi đầu nhẹ gọi cô.

Tiếng bước chân cộp cộp làm cho hắn giật mình, nhịp bước chân tiêu sau quen thuộc như vậy, cô luôn như vậy tới gần anh, sau đó từ phía sau che mắt hắn lại, lại dùng tiếng nói yêu kiều mềm mại làm nũng nhẹ nhàng hỏi anh : “Đoán xem là ai nào?”

Kỉ niệm ngọt ngào khiến người ta mong nhớ biết bao.

Khóe môi Nguyên Duật Nhượng khẽ nhếch, anh hi vọng quay đầu nhìn người đi tới, lại phát hiện đó không phải là bóng người trong trí nhớ, lại chỉ có một cô bé phương Đông mười lăm, mười sáu tuổi sững sờ đứng đó, giống như bị anh dọa, ánh mắt hơi trợn tròn.

Niềm hi vọng nhỏ nhoi trong tim anh rơi thẳng tắp xuống, chỉ còn lại một mảnh hư không. Anh thu hồi ánh mắt, vì phản ứng của mình mà cảm thấy buồn cười.

Sao đã quên nhanh vậy rồi? Cô ấy đã rời đi rồi, sẽ không bao giờ nữa đã trở lại nữa.

Hắn trầm mặc nhìn bia mộ, không để ý tới cô gái bị anh dọa, mà cô ấy cũng không rời đi luôn, chỉ đi về phía trước đứng bên cạnh mộ bia.

Cho đến lúc trời đã tối, Nguyên Duật Nhượng mới rời khỏi, bước qua bên cạnh người cô gái, rời đi khỏi nghĩa trang.

Sau khi anh rời đi, cô gái mới bước đi, đứng đúng chỗ người kia vừa mới đứng, nhìn nhìn bó hoa đã phủ đầy tuyết cùng món bánh ngọt.

Hoa, chính là loài hoa nhài mà cô yêu thích nhất. Bánh ngọt, cũng là bánh dâu tây mà cô yêu thích nhất.

Mà người kia, Nguyên Duật Nhượng kia…… đã từng là chồng của cô.

~ Hết chương 1 ~

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

8 phản hồi

  1. yeu nu

     /  11/08/2012

    Vừa thươg vừa hận mâu thuẫn wá

    Phản hồi
  2. yeu nu

     /  11/08/2012

    Vừa thươg vừa hận mâu thuẫn wá.mà hoa sơn trà ơj*cườj* tiểu thư wý tộc kủa ta đâu*liếc*

    Phản hồi
  3. Kat

     /  19/09/2012

    Nha Nha cung that la , tinh yeu ma bat buoc lam sao ma hanh phuc duoc nhi ! Co ay cu nghi la chiem huu duoc nguoi minh yeu la ok sao ? Thanks em nhieu !

    Phản hồi
  4. banhmikhet

     /  06/04/2013

    rất cảm động.Tội nữ chính quá
    thanks các nàng nha

    Phản hồi
  5. tuy biết là chị sai nhưng vì chị là nữ 9 nên mình vẫn thấy thương. đề nghị ngược nam 9 thật nhiều. tuy là k yêu nhưng có vợ rồi còn lăng nhăng, lại còn những năm năm nữa, đáng ghét!

    Phản hồi
  1. [Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi] Chương 1.2 « Sơn Trà Đỏ Thắm

Come on babe ~xD

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: