[Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi] Chương 1.1

Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi – 再爱纯属意外

[Edit by Thiên Thiên]

[Beta by Hoa Sơn Trà]

♥ Chương 1 ♥

 ~ Phần 1 ~

Một trăm linh một ngày.

Kim đồng hồ vượt qua số mười hai, ngày lễ tình nhân đã trôi qua, mở món quà được đóng gói bằng giấy màu vàng ra, ăn hết chỗ sô cô la vốn muốn đưa cho anh, một miếng lại một miếng, vị cay đắng nồng đậm lan tỏa trong miệng. Kỳ lạ, vì sao lại đắng như vậy chứ? Rõ ràng đã bỏ rất nhiều đường mà……

.

.

.

“Reng reng reng –”

“Bộp!” Một bàn tay từ trong chăn bông chui ra, theo thói quen tìm đến chiếc đồng hồ báo thức đang kêu trên đầu giường, tắt bụp tiếng chuông chói tai.

Chiếc chăn bông được in những đóa hoa màu xanh biếc lại phập phồng trên giường, đôi chân nhỏ từ từ thu vào trong chăn, cô gái đang cuộn mình dưới chăn đó đang từ từ đi vào mộng đẹp, trên giường lại phục hồi yên tĩnh vốn có của nó… Mười phút nữa trôi qua, lần này, tiếng chuông báo thức từ điện thoại vang lên, một bàn tay lại từ trong chăn bông mò mẫm sờ đầu giường, vớ được cái di động, tắt bụp!

Một phút sau, một cái đầu với mái tóc bù xù mềm mại thò ra khỏi chăn bông.

“Bụp! Bụp! Bụp!” Ở bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, có vẻ như là dùng nắm đấm để đập.

“Tâm Tâm, dậy mau!” Cô gái đập cửa gọi một cách hung ác. Không còn cách nào khác, ai bảo người chủ căn phòng này rất bám chiếc giường cơ. “Có chịu tỉnh không thì bảo? Đừng ép tôi phải dựng cô dậy!”

“Có.” Thanh âm yếu ớt từ cái đầu bù xù mềm mại truyền ra. “Tớ tỉnh đây.”

Vén chăn bông ngồi dậy, nàng dụi dụi mắt, lại ngáp thêm một lần nữa.

“Cho cô mười phút, rồi mau ra đây ăn sáng.” Trước khi rời đi, cô gái còn hung tợn uy hiếp. “Mười phút không thấy cô ra thì đích thân tôi sẽ xử lý bữa sáng của cô, từ nay về sau đừng mơ tưởng tôi giúp cô chuẩn bị bữa sáng nữa!”

Sau đó, là tiếng dép lê loẹt quẹt xa dần.

Biết Nia nói được thì làm được – và ít nhất sẽ thực thi trong vòng một tuần liền – người ở trên giường rốt cục cũng rời khỏi cái ổ ấm áp, đi đôi dép lông mềm mại hình gấu mèo, mái tóc xõa tung rối bời, giống như một u hồn lướt đến phòng tắm.

Đứng trước bồn rửa tay, cô bóp tuýp kem đánh răng, đôi mắt vẫn còn tia buồn ngủ mở ra, nhìn khuôn mặt đang phản chiếu trên kính.

Một mái tóc xoăn xõa tung, màu tóc không phải là màu đen tuyền, mà lại nhẹ nhàng ánh hạt dẻ, đuôi tóc uốn về phía trong người tạo thành từng lọn có độ cong đáng yêu, giống một cánh hoa tròn tròn. [Thiên: Tròn tròn kìa =)); Trà: ảnh hưởng gì tới hòa bình thế giới đâu ;))]

Cô có một khuôn mặt mịn màng đậm chất trẻ con, lại thêm đôi mắt to linh hoạt, dưới chóp mũi xinh xắn là đôi môi hồng nhuận, lúc cười rộ lên bên má sẽ có lúm đồng tiền cực sâu, trông vô cùng ngọt ngào.

Đây rõ ràng không phải là một khuôn mặt xinh đẹp, nhưng bù lại được cái rất rất đáng yêu, hơn nữa lại không cao đến 1m60. Tại đất nước Scotland này, chỉ sợ ngay cả học sinh tiểu học cũng cao bằng hoặc hơn cô. Mà cô lại là người phương Đông, bộ dạng bé bỏng lung linh, nhìn kiểu nào cũng không giống một cô gái 20 tuổi mà giống một con búp bê xinh xắn hơn.

Cô, tên là Đào Tâm Nha.

Nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương, đã hai năm, vậy mà với khuôn mặt này, cô vẫn cảm thấy có chút xa lạ.

Trong trí nhớ của cô, một mái tóc lượn sóng đen nhánh, dáng người nóng bỏng quyến rũ, khuôn mặt thanh tú mang dòng máu lai, cùng một đôi mắt xanh lam như đá quý.

Người trong kí ức của cô cũng tên là Đào Tâm Nha. Hai người có cùng một cái tên, nhưng lại có ngoại hình vô cùng khác biệt.

Cô chính là người đã chiếm lấy thân thể của cô gái cùng tên Đào Tâm Nha.

Sau một lần rơi máy bay, lúc tỉnh lại, cô phát hiện mình không chết, lại thành một một cô bé phương Đông mười tám tuổi – một cô bé có cha mẹ khi đi du lịch đã gặp tai nạn xe cộ, đều đã tử vong. Cô bé này chỉ bị hôn mê ba ngày, nhưng khi tỉnh lại, đã mang một linh hồn khác.

Đối với sự việc kì quái này, Đào Tâm Nha khiếp sợ, cô không hề biết tại sao linh hồn mình lại nhập vào thân thể cô gái này, là do thời điểm rớt máy bay và tai nạn xe cộ trùng nhau, hay là do các cô có tên giống nhau?

Cô đương nhiên không thể tìm thấy đáp án cho cái sự kì dị này, nhưng đã chết một lần, kí ức cố chấp giờ chỉ như giấc mơ, làm cho cô cảm thấy thật nực cười.

Ông trời đã khiến cô sống lại một lần, khiến cô rũ bỏ được những sự việc đau khổ, vậy hãy quên Đào Tâm Nha của kiếp trước đi! Từ nay về sau, cô sẽ sống tốt thay cho cô bé kia.

Ban đầu, cô không rõ thân thế của thân thể này, rồi sau đó qua lời của người khác mới biết được, gia đình họ Đào đến từ Đài Loan – đối với hòn đảo châu Á xa xôi này, cô cũng không lạ gì nữa. Ở kiếp trước, khi cô 5 tuổi, mẹ đã mất tại Đài Loan, vậy nên hàng năm cứ đến ngày giỗ của mẹ, cô cũng sẽ đến Đài Loan thăm mộ mẹ.

Gia đình họ Đào ở Scotland chỉ thuộc tầng lớp nhân viên lao động thấp kém, nhưng do tai nạn xe cộ nên được bồi thường rất nhiều, hơn nữa lại thêm tiền bảo hiểm, Đào Tâm Nha bỗng nhiên trở nên giàu có, cũng tự nhiên có rất nhiều người “thân thích” đến hỏi thăm.

Đối mặt với tình hình này cô không rối loạn chút nào. Năm cô mười lăm tuổi, cha qua đời, cũng có một đống thân thích nhảy ra, nói là muốn chăm sóc cho cô và anh trai. Khi đó là người anh trai lớn hơn cô năm tuổi bảo vệ cô, đuổi hết đống thân thích này đi, sau đó ôm lấy cô, tự hứa với mình rằng, cho dù cha không còn trên thế gian này, cũng còn có người anh trai này này chăm sóc cô, bảo hộ cô.

Nhưng cuối cùng, chính cô lại làm cho anh trai yêu thương nhất thất vọng. Cô cố chấp theo đuổi tình yêu, khiến cho mọi người đều thống khổ vì cô.

Sau khi sống lại, đối mặt với sự rình rập tiền tài của đám thân thích của gia đình họ Đào này, Đào Tâm Nha không khỏi cảm khái, bây giờ, cô cũng không còn có anh trai để được che chở nữa.

Cô chỉ có thể dựa vào chính mình, may mắn là ở Scotland mười tám tuổi đã được tính là trưởng thành, cô tìm luật sư giải quyết đống thân thích này nọ, cho họ thấy cô không cần người thu dưỡng, có thể xoay sở cuộc sống một mình.

Giải quyết xong đám họ hàng và tang sự của cha mẹ Đào Tâm Nha, lại đến chính vấn đề trong đời sống cô.

Sau một thời gian, cô mới biết được Đào Tâm Nha là học sinh của học viện nước hoa Scott Will, việc này đã khiến cô kinh ngạc không thôi.

Scott Will ở Scotland là một trường quý tộc có tiếng, không chỉ nhờ dạy học thành tài, vẫn là nhờ một chút danh tiếng của giới quý tộc, mà gia đình Đào Tâm Nha như vậy, tuyệt đối không vào được.

Nhưng, học bổng của học viện Scott Will cũng khá nhiều, vậy nên cũng có một số học sinh nghèo có thể vào được Scott Will để học, và Đào Tâm Nha chính là một trong số đó.

Đào Tâm Nha để tay nghề rất tốt, đối với nước hoa lại rất có hứng thú, nhờ thành tích hạng nhất lúc thi vào Scott Will, trở thành học sinh của học viện nước hoa, mà càng làm cho cô kinh ngạc chính là – cô không thể tưởng tượng rằng Đào Tâm Nha cũng có cùng đam mê với cô, cô từng là Isipca chuyên nghiệp –  học sinh của học viện pha chế nước hoa Pháp, nhưng sau hai năm, vì gả cho người đàn ông kia, cô đành tạm nghỉ học.

*Isipca: Viện Đại học Quốc tế về nước hoa, mỹ phẩm và hương liệu thực phẩm, ở đây chỉ nữ chính là một nhà pha chế nước hoa chuyên nghiệp

Cô không khỏi tưởng tượng, cô đã nhập vào thân thể Đào Tâm Nha, có phải ông trời cũng muốn cô hoàn thành được ước nguyện?

Cô từng mơ ước được trở thành nhà pha chế nước hoa xuất sắc, nhưng vì người nào đó, cô đã buông tay mọi thứ, nhưng lại mất đi tất cả. Liệu cô có hối hận hay không ư? Cô cũng không có cách nào trả lời, chỉ có thể đem quá khứ kia như một giấc mộng, cô đã không còn là Đào Tâm Nha kia nữa, cô được sống thêm một lần nữa, vì vậy, lúc này đây, cô muốn vì chính mình mà sống.

Bởi tai nạn giao thông, cô vào học muộn nửa năm. May là cô còn có kiến thức cơ bản, nếu không thì không thể đuổi kịp chương trình học. Trong trường học, các thiếu gia, tiểu thư tuy rằng ngạo mạn, tự cao tự đại, nhưng diện mạo của thân thể này trông rất vô hại, rất đáng yêu, vậy nên cô cũng không bị bắt nạt quá, ngược lại còn tương đối được hoan nghênh, ở Scott Will còn được gọi “Búp bê phương Đông đáng yêu”.

Chỉ có thể nói rằng người ngoại quốc có ảo tưởng đối với người phương Đông, nhiều lúc khó có thể giải thích bằng lời nói.

“Đào Tâm Nha! Còn có 5 phút thôi đấy!” Ngoài cửa truyền đến tiếng gọi.

Đào Tâm Nha giật mình, nhanh chóng đánh răng rửa mặt chải đầu, mặc áo lông màu xanh lục đậm cùng quần bó màu đen vào, đi thêm tất dày và đôi ủng nâu, cầm khăn quàng cổ bằng lông dê màu kem cùng áo khoác nâu nhạt, thuận tay lấy sách vở trên bàn, vội vã chạy ra khỏi phòng.

Trong phòng bếp, một cô gái cao ráo tóc vàng nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay, một cậu con trai cường tráng tóc nâu đang ngồi trên bàn, cười cười nhìn Đào Tâm Nha vừa chạy tới, sau đó ngắm nghía đồng hồ treo tường.

“Vừa kịp 10 phút.” Cậu con trai vỗ tay về phía Đào Tâm Nha.

“Sáng tốt lành, Edward.” Đào Tâm Nha mỉm cười nhìn cậu con trai kia, lại liếc mắt nhanh như chớp nhìn cô gái tóc vàng. “Sáng tốt lành, Nia.”

Nia hừ hừ, dùng sức dựt dựt kéo kéo tóc của Đào Tâm Nha, lại cảm thấy chưa hết giận, lại véo cái mặt trắng nõn kia vào cái nữa.

“A, đau!” Làn da trong chốc lát liền đỏ lên, cặp kia tròn kia rưng rưng nước mắt, bộ dáng đáng thương làm cho người khác phải mềm lòng ngay tức khắc.

Nia bỏ tay ra, ngồi bên cạnh cậu con trai kia, rót cốc sữa, trừng mắt liếc nhìn Đào Tâm Nha một cái, “Còn không nhanh lại đây ăn sáng?”

Đào Tâm Nha ngoan ngoãn ngồi đối diện bọn họ, nhận lấy cốc sữa nóng hổi Nia đưa cho, uống một ngụm, trên đôi môi hồng nhuận lập tức để lại một vòng trắng sữa, làm nổi bật khuôn mặt có nước da trắng hồng, đáng yêu đến mức làm cho người khác muốn hôn một cái.

Đối mặt vẻ mặt này, Nia còn tức giận sao được nữa? Cô gắp bánh sừng bò vào cái đĩa trước mặt Đào Tâm Nha.

“Cám ơn.” Đào Tâm Nha nhìn Nia cười, sau đó trong nháy mắt nhìn đến Edward đối diện cô.

“Tốt lắm, bảo bối, không phải lần này Tâm Tâm đã ngoan ngoãn rời giường rồi sao!?” Nhìn bạn gái, Edward hôn một cái lên mặt Nia.

Nia trừng mắt liếc nhìn bạn trai một cái. “Anh rất chiều cậu ấy.”

Edward nhún vai nhướn mày. “Là ai sáng sớm đun sữa nóng, nướng bánh mì…… A!” Đùi bị cấu một phát mạnh, khuôn mặt đẹp trai lập tức méo mó.

Đào Tâm cúi đầu cười trộm.

“Cười cái gì? Ăn bữa sáng của cậu đi!” Nia trừng cô, nhưng mặt lại đang cố nhịn cười,thấy Đào Tâm Nha ăn rất nhanh đã xong, cô lại gắp thêm một miếng bánh sừng bò vào đĩa của Tâm Nha, không quên phết mật lên. (nv: Lâm thượng mật…em nghĩ là phết mật lên bánh để ăn đó T_T ; Trà : Ờ, đúng rồi đó cưng :x)

“Nia, của anh đâu?” Edward làm mặt ủy khuất, anh cũng muốn được bạn gái phục vụ, khả nhưng cuối cùng chính là bị bạn gái xem thường.

“Anh không có tay hay sao?” Sau đó lại quay đầu nhìn về phía Đào Tâm Nha. “Ăn chậm một chút, còn một tiếng nữa cơ.”

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

5 phản hồi

  1. Kat

     /  19/09/2012

    Lan dau tien vao nha em, cam on em nhieu da edit truyen nha ! Chi cung da doc truyen o nha Tra hoa nu lau rui, bay gio thi chi moi lan mo sang nha em day ! Thanks nhieu nha ! Nhat dinh ung ho may chi em day !

    Phản hồi
  2. banhmikhet

     /  06/04/2013

    Thanks các nàng nha

    Phản hồi
  3. ôi, đk chiều thế còn gì? đáng yêu thế

    Phản hồi
  1. [Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi] Chương 1.1 « Sơn Trà Đỏ Thắm

Come on babe ~xD

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: