[Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi] Văn án + Mở đầu

Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi – 再爱纯属意外

Link mục lục

[Edit by Hoa Sơn Trà]

 Văn án 

Mệnh của cô thực sự rất “đặc biệt”…

Đúng lúc quyết định muốn làm lại cuộc đời thì xảy ra tai nạn máy bay.

Thật không ngờ, cô lại không chết.

Hơn nữa, linh hồn còn ‘ở nhờ’ trong thân thể của người khác!

Ha ha, như vậy cô đã hoàn toàn có được ‘cuộc sống mới’ rồi…

Thật khéo, chủ nhân trước của thân thể này còn trùng tên với cô

Không những vậy, trước kia cô là một đại mĩ nữ kiều diễm động lòng người.

Bây giờ lại có một đầu tóc xoăn, khuôn mặt tròn tròn.

Búp bê phương đông, ở trong trường học cũng thuộc hàng ngươi tranh ta đoạt!

Nhưng dù người theo đuổi cô có xếp thành hàng dài

Trong lòng cô, vẫn luôn chỉ có một người duy nhất…

Có lẽ là thần vận mệnh nghe được lời cầu nguyện của cô…

Để anh gặp được, còn mãnh liệt theo đuổi  ‘con người mới’ của cô!

Nhưng mà… nhớ ngày đó, chính tay cô đã phá hủy hạnh phúc của anh…

Nên bây giờ, chính là lúc cô trả nợ cho anh…

.

.

.

~~ Mở đầu ~~

Hôm qua là ngày kỉ niệm kết hôn 5 năm của cô…

Hôm nay, cô chuẩn bị lên máy bay đi xa. Trước khi rời khỏi phòng, cô lấy đơn ly hôn đã kí sẵn, đặt trên bàn trang điểm.

Kỳ thực, kết quả như vậy không ngoài ý muốn của cô. Cuộc hồn này là do cô cưỡng cầu mà có được. Cô ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần kết hôn, cô có thể có được anh, nghĩ rằng thời gian có thể thay đổi mọi thứ, anh sẽ từ từ yêu cô, mà không hận cô nữa…

Kết quả chứng minh — cô thua rồi…

Năm năm hôn nhân, cô chỉ có sự vắng vẻ, trào phúng, thái độ lạnh lùng vắng vẻ mỗi ngày của anh, nhìn anh dịu dàng ôm người yêu xuất hiện trên báo, trên tạp chí…

Phu nhân chính thức là cô bị mọi người nhìn bằng ánh mắt đồng tình, chê cười… Cô biết những người đó vẫn nói gì ở sau lưng cô.

Bọn họ nói… Cô bị như thế này là xứng đáng! Đây là báo ứng! Cô cướp người yêu của người ta, không biết nhục là gì mà bức hôn. Khó trách bị đối xử như vậy.

Bọn họ đều nói đúng. Cô không phủ nhận điều đó. Cô biết anh có bạn gái đã bàn đến chuyện cưới xin. Nhưng cô vẫn gài bẫy, buộc anh phải cưới cô.

Cô thành công. Cô gả cho anh…

Ngày hôn lễ, cô vui vẻ sung sướng, cho dù không ai chúc phúc cho cô, cô cũng không đau lòng. Bởi vì… Cô gả cho anh…

Ngày đó, cô yêu anh đến si ngốc, yêu anh đến liều lĩnh…

Có hối hận không? Không, cô không hối hận…

Hôm qua là kỉ niệm ngày kết hôn, cô đã gả cho anh được năm năm.

Theo thường lệ, hằng năm cứ đến ngày kỉ niệm kết hôn, cô sẽ cho người hầu nghỉ một ngày. Cô tự mình làm một cái bánh ngọt thật ngon miệng, nấu toàn các món mà anh thích, mặc quần áo mới, trang điểm thật xinh đẹp, sau đó mỉm cười ngồi trước bàn ăn, chờ anh về.

Sau đó, chỉ chờ được một phòng cô đơn, đồ ăn nguội ngắt, bánh ngọt bị tan ra… Trước bàn ăn, chỉ có một mình cô đơn.

Cho dù khổ sở, cô cũng không cho phép mình khóc.

Đây là cuộc hôn nhân mà cô muốn, cho dù mọi người đều khuyên can, cô vẫn cố chấp. Cuối cùng, ngay cả người thân duy nhất của cô, anh trai yêu thương cô nhất, cũng không ủng hộ cô.

– Đào Tâm Nha, em là đồ ngốc! Em rõ ràng biết cậu ta yêu người khác, lại còn… Chết tiệt! Sau này em đừng có khóc lóc đòi về nhà!

Khi anh trai biết cô gả cho anh, đã nổi giận đùng đùng mắng cô. Trong mắt là đau lòng, là phẫn nộ, là thất vọng vô cùng…

Nhưng cô lại bướng bỉnh không nghe, thậm chí còn nói với anh trai rằng, không đâu, anh ấy sẽ yêu cô, một ngày nào đó anh ấy nhất định sẽ yêu cô!

Trước sự cố chấp của cô, anh trai đành thất vọng rời đi. Mà cô vẫn đứng thẳng, nhìn thân ảnh anh trai rời đi, ngoan cố nghĩ rằng mình làm đúng.

Cô làm đúng! Cô thương anh, cô yêu anh như vậy, cho dù có liều lĩnh, cho dù có ti bỉ cũng phải có được anh!

Cô không khóc, làm sao cô có thể khóc được? Khóc, nghĩa là chấp nhận mình thua…

Không khóc, không thể khóc…

Mỗi năm khi đến ngày kỉ niệm kết hôn, cô vẫn tự nhủ rằng, Đào Tâm Nha, không thể khóc! Cô gả cho anh rồi, sớm muộn gì anh cũng sẽ yêu cô!

Tự lừa mình dối người…

Ngày kỉ niệm kết hôn năm năm, cô vẫn ngồi chờ bên bàn cơm, nhìn ngọn nến rạng rỡ lóe sáng trước mặt chậm rãi tắt dần…

Tiếng chuông vang lên. Mười hai hồi chuông nói cho cô biết, ngày kỉ niệm kết hôn năm năm đã qua rồi.

Cô mỉm cười, cắt lấy một miếng bánh ngọt ăn. Bơ hương dâu tây, ngọt ngào và chua chát, đâm sâu vào lòng…

Vì lấy lòng anh, cô bắt đầu học nấu ăn. Mỗi ngày cô đều nấu một bàn đồ ăn, trong lòng tràn đầy vui mừng chờ mong. Nhưng anh vẫn chưa từng ăn qua…

Cô nhớ, ngày đầu tiên xuông bếp, cô bị dầu nóng bắn lên, bị con cá nhảy lên dọa đến, bị dao cắt làm ngón tay chảy máu… Nhưng cô vẫn cười, nghĩ rằng nấu đồ ăn cho anh, cho dù bị thương cô cũng cam chịu.

Thật ngốc!

Đào Tâm Nha mỉm cười, khóe miệng dính bơ, hay tay cùng quần áo đều dính đầy dầu mỡ. Nhìn bức ảnh trên vách tường, cô mỉm cười. Nước mắt nín nhịn bao năm, rốt cục cũng rơi xuống…

Đến lúc rồi. Hôn nhân ép buộc năm năm, cô không có được anh, anh không yêu cô, trái tim của anh vẫn ở bên cạnh người anh yêu nhất…

Cô thua, hoàn toàn thua rồi, lại không khiến người ta đồng tình một chút nào!

Bởi vì đây là cuộc hôn nhân do cô cưỡng ép mà có.

Cô cho bản thân năm năm. Cô thất bại. Như vậy, cũng nên buông tay…

Đau lòng, đau đớn, khổ sơ, nhưng thế thì sao? Cô thất bại, cô nên trả tự do lại cho anh. Thế giới của ba người… Không, luôn luôn chỉ có hai người! Là cô cố ý xen vào giữa bọn họ, tách rời bọn họ, biến mình thành một kẻ xấu xí làm cho người ta oán hận.

Bây giờ, kẻ xấu xí này nên lui ra.

Cô trở về phòng. Căn phòng này luôn luôn chỉ có mình cô ngủ. Anh chưa bao giờ bước vào. Trong phòng chỉ có đồ dùng của cô, không có chút vết tích nào của nam chủ nhân.

Căn nhà này, luôn luôn chỉ có một nữ chủ nhân…

Đào Tâm Nha nhìn hành lý đã sớm thu dọn xong, nhìn đơn ly hôn mà cô đã kí, nước mắt tràn lan qua hai gò má. Nhưng cô vẫn mỉm cười.

Lấy nhẫn cưới trên ngón tay xuống. Viên kim cương tượng trưng cho sự vĩnh hằng như đang cười nhạo cô: những thứ do cô dùng tâm cơ đoạt lấy, vĩnh viễn cũng không phải là của cô.

Cô cười nhẹ nhàng, không chút lưu luyến đặt nhẫn cưới lên trên đơn li hôn.

Trời sáng, cô xách hành lý, trước khi người hầu chưa trở về, rời khỏi ngôi biệt thự đã sống từ sau khi cưới.

Cô bước lên máy bay, không phải là chạy trốn, mà do cô muốn đi ra ngoài một chút. Lưu lạc cũng được, trục xuất cũng không sao. Cô chỉ muốn ở một mình, lại không nghĩ rằng đây là lúc cuối cùng của cuộc đời.

.*.

Nhìn đám người hoảng sợ thét chói tai trong cabin, Đào Tâm Nha vẫn thoải mái ngồi trên ghế, trong lòng bình tĩnh dị thường.

Thậm chí lúc này cô vẫn còn tâm trạng nghĩ, lúc anh nhìn thấy đơn ly hôn sẽ có biểu hiện gì? Sẽ vui vẻ sao? Lúc anh nghe tin cô rơi máy bay mà tử vong, lại có cảm giác như thế nào? Có thể cảm thấy khổ sở hay không?

Mặc kệ có hay không thì cũng đã kết thúc rồi…

Khoảnh khắc cô kí tên vào đơn ly hôn, cô đã quyết định sẽ không yêu anh nữa…

Đào Tâm Nha chậm rãi nhắm mắt lại, cảm nhận áp khí mãnh liệt khi máy bay rơi xuống. Thoáng chốc, cô cảm thấy hô hấp khó khăn, màng tai đau nhức. Máu ấm áp tràn ngập khắp miệng mũi.

Cô vẫn mỉm cười. Cho dù trong mắt có lệ, cô cũng không cho nó rơi xuống.

Thực sự, cô đã trả lại sự tự do cho anh rồi…

.*.

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

6 phản hồi

  1. chippuppy

     /  05/08/2012

    oa oa, nàng cho ta đăng kí theo hố này nhà nàng nhé, ta thích trọng sinh lắm á

    Phản hồi
  2. Pandanus255

     /  10/04/2013

    Cô ấy thật đáng thương

    Phản hồi
    • Ame

       /  28/02/2014

      xét trên khía cạnh người bị hại thì cô ta là kẻ thứ 3 vô liêm sỉ, làm mất mặt hội chị em chúng ta, chả đáng thương j cả. xét trên khía cạnh nhân cách thì ng đàn ông ở đây là tên nhu nhược, yếu đuối đến mức fải bán rẻ bản thân, còn tự cao tự đại, cưới cũng cưới r, việc j fải bày đặt mấy trò trẻ con vớ vẩn giả bộ thanh cao thế, cơ mà ta chưa đọc, chỉ là cảm thấy mỗi người đều có những lựa chọn, đã chọn r thì cố mà hài lòng, hối hận ư, trong từ điển của ta k có chữ đó

      Phản hồi
  3. Tyz

     /  11/06/2014

    Hay qa nàq thanks nhiu nhiu *gui ngan nu hôn* ta cuc thich thể loai nguoc như này

    Phản hồi

Come on babe ~xD

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: