[ Ái phi ] – Chương 7

Edit: Luynh Nhã Phiên

Beta: miakatama05

“Ngươi ở giữa không trung rơi xuống, rơi trên người trẫm, lại xoa nắn mặt trẫm, cùng trẫm có da thịt chi hôn (da thịt chi hôn = có quan hệ xác thịt =)). Trẫm không chê ngươi, còn phong ngươi làm Tiên phi, ngươi hẳn là cười trộm mới đúng. Ngươi còn nói là không phải ư?” (có mỗi kéo mặt anh thui mà anh đã bảo có quan hệ xác thịt, hố hố)

Nói đạo lý rõ ràng, dường như bao nhiêu gánh nặng thì hắn chịu, mà Cổ Lạc Nhi lại chiếm phần lớn tiện nghi.

Cổ Lạc Nhi mới không them hắn chịu trách nhiệm.

“Hoàng thượng, ta không cần ngươi chịu trách nhiệm, được chưa?”

“Không được, trẫm mặc dù mệt mỏi và lười, nhưng lại là hoàng đế tốt rất có trách nhiệm.”

Một tay kéo vai Cổ Lạc Nhi qua, chỉ vào bàn trà thấp nói: “Ngươi xem, trẫm uống qua trà ngươi cũng uống, ngươi cho rằng, ngươi còn có thể gả cho nam nhân khác sao?” (*ngã lăn khỏi ghế* mới uống chung trà trong 1 cốc đã ko thể gả cho ng khác, anh này thật là… BT =))))

“Uống chén trà này thì sao? Ai nói ta muốn gả cho nam nhân khác?”

Cổ Lạc Nhi tức giận hất tay Đông Phong Túy ra.

Ăn đậu hũ của nàng, lại có ý tốt muốn chịu trách nhiệm với nàng.

Khi nàng rách nát , hắn muốn nhặt liền nhặt sao? (tình cảnh của chị hiện giờ không tốt nhưng cũng ko có nghĩa anh muốn lấy chị thì chị liền gả ^^)

“Tốt lắm, trẫm nói ngươi gả cho trẫm là chuyện tốt.”

Đông Phong Túy hướng Cổ Lạc Nhi lộ ra một điệu cười câu hồn nhiếp phách.

Cổ Lạc Nhi lại hoảng hốt một hồi.

Trời ạ, ngày xưa soái ca theo đuổi nàng không ít a, nàng khi nào đối soái ca như thế này không có sức miễn dịch rồi?

Đông Phong Túy mưu kế thực hiện được, ân cần dụ dỗ.

“Thứ nhất, ngươi làm Tiên phi, có thể mỗi ngày nhìn tuyệt thế mỹ nam.” (anh thật tự sướng , há há)

Cổ Lạc Nhi không tự chủ được gật đầu.

Biết rõ hắn là đang nói chính hắn, chính là Cổ Lạc Nhi không có cách nào phản bác lời hắn nói, người ta chính là tuyệt thế mỹ nam chứ sao.

“Thứ hai, ngươi làm Tiên phi, có thể mỗi ngày mặc lăng la tơ lụa, ăn sơn hào hải vị.”

Cổ Lạc Nhi lần nữa nhẹ gật đầu, còn không tự chủ nuốt nuốt nước miếng.

“Thứ ba, ngươi. . . . . .”

“Hoàng thượng, đừng nói nữa.”

Cổ Lạc Nhi chật vật cắt đứt lời của hắn.

Đông Phong Túy nói những điều kiện này thật sự quá mê người, nàng sợ nàng  không chống đỡ được.

Dường như tự động viên chính mình, Cổ Lạc Nhi hét to đáp lại lời nói của Đông Phong Túy.

“Thứ nhất, ta không hiếm lạ tuyệt thế mỹ nam, nhất là, cái kiểu mỹ nam chỉ biết ngủ, không hề đáng nói đến.”

Sự việc thay đổi Đông Phong Túy gật gật đầu.

“Thứ hai, ta không thích mặc lăng la tơ lụa, hơn nữa, ta thích ăn cơm rau dưa.”

Đông Phong Túy lại gật gật đầu, còn đùa giỡn nhìn bộ đồ ngủ của Cổ Lạc Nhi đang mặc.

Cổ Lạc Nhi không thèm quan tâm, hắn cứ xem cho thoải mái đi.

Khóe mắt dư quang lại không tự chủ được hướng bàn trà cùng chiếc đĩa trống trơn, vừa mới nếm qua điểm tâm, mùi vị vẫn còn vương tại đầu lưỡi

Điểm tâm Hoàng gia, thật sự là không tồi.

Mới chỉ là điểm tâm mà đã ăn ngon như vậy rồi, bữa ăn chính chẳng phải là càng thêm mỹ vị ngon miệng khó có thể tưởng tượng?

Cổ Lạc Nhi lại không khỏi nuốt nước miếng một cái.

Buông tha chức vụ Tiên phi rồi, nàng sẽ mất rất nhiều thứ .

Dường như đã định đáp ứng lời nói của Đông Phong Túy rồi, làm phi tử trên danh nghĩa của hắn, bất chợt bộ dạng Nguyệt quý phi hung hăng vênh váo, cõi lòng đầy địch ý, lại xuất hiện ở trước mắt nàng.

Cổ Lạc Nhi lập tức bỏ ngay ý nghĩ làm Tiên phi ở trong đầu.

Nàng vẫn nên bảo toàn mạng nhỏ là hơn.

Nghe nói, hậu cung là nơi hỗn loạn, chỉ cần không chú ý là mất ngay cái mạng nhỏ a, hoặc bị tống ngay vào lãnh cung a.

Trước mắt là hoàng đế mệt mỏi luôn mặc kệ mọi việc, nàng cũng không muốn đối mặt Nguyệt quý phi lần nữa.

Không phải nàng sợ, chỉ là nàng không thích.

Đông Phong Túy đem mọi cử động của Cổ Lạc Nhi để vào trong mắt, nhẹ giọng cười cười.

Cổ Lạc Nhi trên mặt cảm thấy khó xử, chật vật thu hồi ánh mắt đang liếc nhìn cái đĩa trống không, trừng liếc Đông Phong Túy.

Đông Phong Túy lại không thèm để ý chút nào, mặt mũi vẫn tràn đầy sự vui vẻ.

Nói tiếp cái lợi thứ ba: “Thứ ba, ngươi trở thành Tiên phi, có thể tùy ý xuất cung.”

Cái này, Cổ Lạc Nhi không có cách nào khác phản bác.

Trời ạ, tại sao có thể có loại chuyện tốt này?

Mỗi ngày có thể xem soái ca, có người trông ăn trông ở, còn có thể tùy ý đi dạo đường cái, nàng như thế nào cảm giác như là nằm mơ a?

Không phải nói hậu cung  người là không thể tùy ý xuất cung đấy sao? Chẳng lẽ nơi này cùng xứ cổ đại nàng biết rõ bất đồng (khác nhau) sao?

Cổ Lạc Nhi không thể tin hỏi: “Ta thật sự có thể tùy ý xuất cung, tại ngoài cung muốn làm cái gì thì làm cái đó?”

“Phải”

Đông Phong Túy từ trước đến nay trả lời vẫn cực kỳ giản lược câu chữ.

“Phi tử nào của ngươi cũng có thể tùy ý xuất cung sao?”

“Không, chỉ có Tiên phi của trẫm là ngoại lệ.”

“A? Nếu như ta làm cung nữ ?”

“Cũng không thể xuất cung.”

Ra vậy, nơi này cùng cổ đại nàng biết rõ đồng dạng (giống nhau), chỉ có điều, Đông Phong Túy vì để nàng đồng ý làm Tiên phi, mới cho nàng một cái đặc quyền thôi.

Thế nhưng Cổ Lạc Nhi lại không cảm thấy cao hứng.

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

4 phản hồi

  1. Ái phi, trẫm thật sự không mệt mỏi – Chương 7 « Tiệm bánh Miakatama05
  2. Ái phi, trẫm thật sự không mệt mỏi – Chương 7 « Lãnh Các
  3. Ái phi, trẫm thật sự không mệt mỏi « Tiệm bánh Miakatama05
  4. [Xuyên Không] Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi | ღ Qin Zồ's Blog ღ

Come on babe ~xD

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: