[Bí mật] chương 1

Bí mật của bạn trai mẫu mực- chương 1

Edit: Tiểu Phiên Phiên

Beta: Ngọc Nhi

(1 chương truyện này dãi dã man TT^TT)


Chương 1

Edit: Tiểu Phiên Phiên

Beta: Ngọc Nhi

“Đây sẽ không phải là mình đang bị nguyền rủa đó chứ?” Mạc Tử Nhân có một mái tóc đen nhánh, phảng phất mùi dầu gội đầu quảng cáo vừa nữ tính, vừa mềm mại như thể phát ra ánh sáng, nhẹ nhàng quay người lại là có thể làm lung lay mê hoặc biết bao người, hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

Thật may là trời cao cuối cùng cũng có sự công bằng, cô có được mái tóc khiến cho nhiều người hâm mộ, khi lớn lên thì có ngũ quan bình thường, đeo một cặp kính gọng màu đen che hết hơn nửa khuôn mặt, còn có ưu điểm nữa là có làn da trắng nõn cùng khuôn mặt nhỏ nhắn.

“Cái gì?”

“Mình ngay cả hai lần tỏ tình đều thất bại, đây không phải là bị nguyền rủa hay sao?” cô hỏi bạn học Tô Phân, cũng theo thói quen đẩy đẩy gọng kính lên.

Lần đầu tiên tỏ tình, cô bởi vì quá mức khẩn trương, chạy trốn quá nhanh, kết quả ở ngay trước mặt người trong lòng liền ngã sấp vào phân chó, thật may là khoảng cách giữa hai người khá xa, liền lập tức bật dậy cúi đầu chạy quay trở lại, nếu không còn mất mặt hơn nữa.

Lần thứ hai tỏ tình, cô nhờ Tô Phân chuyển lời, hẹn gặp tại một địa điểm yên tĩnh thích hợp để tâm sự, không nghĩ tới hai người đối với địa điểm nhận thức có mức chênh lệch, như là lòng sông so với mặt biển – hắn thì ra phía tây trường học đứng chờ như cây dừa, cô thì lại đứng đợi như cây dừa ở phía đông trường học, đợi suốt từ khi sáng sớm đến lúc hoàng hôn cũng không thấy bóng người.

Hôm nay là lần cuối cùng, cũng là cơ hội duy nhất, bởi vì qua buổi lễ tốt nghiệp ngày hôm nay, bọn họ sẽ không có khả năng gặp lại nữa.

Trời sinh cô có tính xấu hổ khi gặp người mình yêu, cố lấy hết dũng khí nhưng cả hai lần đều thất bại, cô không dám yêu cầu xa vời có được kết quả tốt đẹp gì, nhưng ít ra muốn cố gắng đem tâm tình mình thầm mến biểu đạt ra.

Thích là một chuyện đẹp, cô đã thích hắn bốn năm, nếu như không ở trước buổi lễ tốt nghiệp làm chút gì đó, sẽ cảm thấy thẹn với thời gian bốn năm này.

Tô Phân dừng một chút, vỗ vỗ bả vai của cô an ủi: “Mình nghĩ đây không phải là nguyền rủa, hẳn là trời cao muốn kiểm tra bạn, xem bạn đối với hắn đã đủ thành tâm chưa. Nếu như bạn đã đủ thành tâm, mình tin tưởng lần này nhất định sẽ thành công!”

“Thật vậy chăng?” Mạc Tử Nhân lại đẩy đẩy gọng kính, tâm tình có chút khẩn trương, còn có chút tung tăng như chim sẻ.

“Đương nhiên là thật, cố gắng lên!” Tay Tô Phân lại lần nữa nặng nề ấn lên bả vai của cô, giống như muốn qua động tác này truyền thêm cho cô dũng khí “Nhanh lên đi đi! Thừa dịp hiện tại không có người bên cạnh hắn, chậm sẽ mất cơ hội”.

Mạc Tử Nhân gật gật đầu, cắn cắn môi dưới, đang chuẩn bị lao ra, cánh tay đột nhiên bị Tô Phân kéo lại.

“Chờ một chút, mắt kính phải tháo xuống, như vậy mới đẹp!” Tô Phân trực tiếp tháo xuống mắt kính của Mạc Tử Nhân.

“Di? Mình không đeo kính liền sẽ không nhìn thấy gì!” cô đã đủ bối rối rồi, hiện tại lại không nhìn thấy, chẳng phải là sẽ càng khẩn trương hơn hay sao?

“Bạn cận 6 độ, chắc cũng không đến nỗi tồi tệ như vậy chứ! Huống chi hiện tại hắn chỉ có một người, bạn cứ thẳng tắp đi tới là được rồi, không phải sợ, mau đi đi!” Tô Phân dùng sức đẩy cô  một cái.

Mạc Tử Nhân lảo đảo đi ra ngoài, chỉ cảm thấy trước mặt một mảnh mơ hồ, cô theo thói quen đẩy đẩy gọng kính, lúc này mới phát hiện trên sống mũi không có gì cả, đành phải chuyên chú nhìn về phía trước.

Quay lại nhìn thoáng qua Tô Phân, Tô Phân cho cô một động tác động viên, vì vậy cô hít sâu một hơi, hướng phía mục tiêu đi tới.

Trong lúc đi lên phía trước, trong đầu không ngừng hiện lên nàng nên mở đầu như thế nào, cô cùng Tô Phân tốn một tuần lễ mới thiết kế ra một cách nói thích hợp – đầu tiên bắt đầu nói đến bọn họ học cùng trường bốn năm, sau đó ca ngợi ưu điểm của hắn, sau cùng sẽ nói ra tâm tình thầm mến hắn của cô.

Lưu loát liền mạch.

Cuối cùng cô có thể thong dong tìm lối ra, dù cô chưa bao giờ hi vọng xa vời là có kết cục hoàn mỹ, có thể nói ra hết tâm tình của cô đã là một chuyện tốt đẹp rồi.

Khoảng cách hai người từ từ gần hơn, từ từ gần hơn…

Cô thật sự là quá khẩn trương, lòng bàn tay đổ mồ hôi, vội vàng chà xát, bên tai giống như nghe thấy tiếng Tô Phân gọi cô, cô không dám quay đầu lại, chỉ sợ thật vất vả mới có được dũng khí này lại đột nhiên biến mất, vậy thì rốt cuộc thật sự không có cơ hội.

Cô tiếp tục đi đến trước mặt hắn, bởi vì quá sợ hãi, nên thủy chung cúi đầu xuống, cho đến khi đứng lại cũng không dám ngẩng lên: “Cái kia…. Xin chào, tôi với anh là bạn học, tôi tên là Mạc Tử Nhân, mặc dù anh không biết tôi, nhưng tôi vẫn luôn chú ý anh, bởi vì cảm giác về anh tồn tại trong tôi thực quá mạnh mẽ, giống như là ánh mặt trời, làm cho không người nào là không chú ý đến, hơn nữa anh cười lên trông rất ôn nhu.”

“Mặc dù anh vẽ tranh thực sự rất tuyệt, nhưng tôi chú ý tới chính là con người của anh, anh không chỉ thiện lương, còn luôn vui vẻ giúp người khác, tôi hôm nay nói với anh những điều này, chỉ là muốn nói cho anh biết tôi rất thích anh, không có ý đồ gì khác, thật sự, thật sự chỉ là rất đơn thuần thích anh mà thôi, sau hôm nay, chúng ta có lẽ sẽ không gặp lại, chúc anh mọi điều tốt đẹp trong tương lai!” Nói xong cô nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Rất tốt, cô nói xong rất hoàn mỹ, một chữ cũng không bị lắp – tối hôm qua thức đêm khổ luyện chính là để thấy thành tích này.

Tình đơn phương bốn năm, rốt cục có thể mở miệng thổ lộ, hôm nay bức tranh hoàn mỹ đã đặt dấu chấm hết.

Hiện tại cô nên rời đi, từng bước từng bước lùi về phía sau, cử chỉ rất bình tĩnh, như vậy mới không bị hắn phát hiện nội tâm của cô, kỳ thật trong lòng cô tương đối thấp thỏm, bất an giống như khi chuẩn bị cho mỗi cuộc thi vây.

“Cô yêu thích tôi?”

Mạc Tử Nhân vừa mới lùi hai bước, thì nghe thấy hắn mở miệng.

Đây là lần đầu tiên ở khoảng cách gần như vậy, được nghe thấy thanh âm của hắn, thật trầm thấp, hùng hậu, hơn nữa phi thường có từ tính, cùng cách nghe ở khoảng cách bình thường có chút bất đồng.

Lập tức, trái tim của cô đập rất nhanh, giống như chờ đợi cái thành tích kia được công bố trong nháy mắt- dù cho đã sớm biết đáp án là cái gì, cô vẫn như cũ khẩn trương vạn phần, trái tim giống như muốn bật ra ngoài.

Trong lòng thủy chung có một loại nho nhỏ… .mong đợi

“Đúng vậy” cô xoay người, nhỏ giọng trả lời, thanh âm thấp gần như rỉ tai.

“Cô muốn chúng ta quen nhau sao?” Hắn hỏi. Cái gì?

Quen nhau– này, này… Cô căn bản không dám nghĩ tiến triển tiếp theo, cô vẻn vẹn là đơn thuần muốn hướng hắn tỏ tình, muốn cho hắn hiểu được tâm ý của cô, về phần quen nhau… Quá xa, không thể chạm tới, cô liền trong mộng cũng không dám nghĩ.

Mạc Tử Nhân vội vàng khoát tay, cho hắn biết cô cũng không có ý đồ như thể: “Không… tôi không có ý tứ kia, chỉ là muốn cho anh biết rõ tôi thích anh đã bốn năm, anh đối với tôi mà nói giống như một thứ ánh sáng chói mắt, tôi không dám vọng tưởng có được anh, có thể làm cho anh hiểu hết tâm ý cuả tôi, tôi đã rất thỏa mãn, tôi, tôi….”

Không xong, cô cùng Tô phân căn bản còn không có nghĩ tới cảnh tượng tiếp theo, bởi vậy chưa từng giả sử qua. Lần này cô chống đỡ không được, xong đời rồi!

Vốn là muốn ở trước mặt hắn có ấn tượng tốt đẹp, kết quả lại là thất bại trong gang tấc.

“Cô muốn chúng ta quen nhau sao?” hắn hỏi lại.

“Cái kia… Tôi, tôi thật sự không…”

“Tốt”

Di?

Cái gì?

Lời nói của Mạc Tử Nhân bởi vì chữ ngắn ngủi mà hữu lực này, thoáng chốc dừng lại.

Vừa nãy, hắn vừa rồi nói cái gì? Là cô nghe lầm hoặc là hắn nói sai? “Anh, anh nói cái gì?”

“Tôi nói tốt, chúng ta quen nhau đi”. Thanh âm hữu lực lần nữa hứa hẹn.

Di?

Cái gì?

Vừa nãy, hắn hiện tại lại nói cái gì? “Anh thật sự muốn quen tôi, muốn chúng ta có quan hệ sao?” cô nhìn chăm chú anh ở trước mắt, tim đập bất ổn.

Này! Cô không phải là đang nằm mơ đấy chứ? Tại sao chuyện hạnh phúc như thế này, có thế phát sinh ở trên người cô? Cô còn tưởng rằng đời này đều cùng yêu thương cách biệt – cô vốn là người hướng nội, hay thẹn thùng, lại có cá tính không thích giao lưu, căn bản cũng không biết kết giao với người khác là như thế nào, mà ngay cả bạn học tốt nhất hiện tại là Tô Phân, cũng bởi vì bản tính chủ động nhiệt tình, hai người mới có thể từ từ trở thành bạn bè.

Vốn chỉ là muốn tại ngày tốt nghiệp, đem tâm tình bốn năm nay của cô toàn bộ nói ra khỏi miệng, chưa từng nghĩ tới sẽ có sự phát triển gì tiếp sau, cô cũng chỉ là đơn thuần muốn hướng hắn tỏ rõ tâm ý mà thôi, không nghĩ tới bây giờ hắn lại nói muốn cùng cô quen nhau, đây thật sự là lễ vật tốt nghiệp quý nhất của cô.

Mạc Tử Nhân quay đầu lại muốn cho Tô Phân nhìn thấy cô tại thời khắc này đang hạnh phúc, lại đã quên mất rằng mình không có đeo mắt kính, đến nỗi chỉ nhìn thấy thân ảnh mơ hồ của Tô Phân không ngừng quơ quơ cánh tay, cô nghĩ thầm Tô Phân chắc cũng là bởi vì thay cô cảm thấy cao hứng, cho nên muốn dùng động tác khoa trương để bày tỏ chúc mừng.

Cô thật sự là quá hạnh phúc!

Chưa bao giờ cảm tưởng chính mình sẽ có thời điểm hạnh phúc như vậy, tại ngày cuối cùng của thời sinh viên, cô rõ ràng chiếm được toàn bộ thế giới.

“Oa, thật không đơn giản!”

Mạc Tử Nhân tâm tư đang vui mừng, chuẩn bị quay lại trả lời, sau lưng đột nhiên vang lên thanh âm trong sáng mà xởi lởi, có điểm quen thuộc, cô giống như ở nơi nào đã từng nghe qua.

“Anh họ, không nghĩ tới anh chưa từng tới trường học của em một lần nào, thế mà rõ ràng cũng có thể làm cho nữ sinh vì anh thần hồn điên đảo, anh thật sự là rất lợi hại, em thật là khâm phục, phải bái anh làm thầy thôi!”

Là ai?

Mạc Tử Nhân quay đầu, bởi vì người nọ cách cô rất gần, bởi vậy cô có hơi chút trông thấy ngũ quan của người nọ, lập tức trái tim của cô đột nhiên nhảy dựng lên, liên tục lùi lại vài bước, mà nam nhân vừa rồi được cô tỏ tình lập tức đưa tay ôm lấy eo của cô.

Một cỗ hơi thở tinh khiết, nhưng nam tính lập tức bay vào trong mũi cô, cô lại ngẩng đầu, nhìn thấy một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.

Đó là một khuôn mặt rất nam tính── tản mát ra sự thành thục cùng hương vị nam tính, ngũ quan của hắn như được khắc mài, sống mũi thẳng tắp, một đôi ánh mắt sắc bén mà lại tang thương, giống như hai đầm vực sâu, phảng phất có thể đem người hút vào trong đó.

Người nam nhân này cùng nam nhân cô biết hoàn toàn bất đồng, trong nháy mắt, cô bị hù dọa, cũng không nhúc nhích được.

“Oa! Cô ấy bị bất động rồi, sẽ không phải là sợ ngây người rồi đó chứ?” Hạ Lập Dương tò mò hỏi, tiến lên đưa tay quơ quơ trước mặt Mạc Tử Nhân.“Thật sự không có phản ứng, đại khái là tới gần anh quá, mới có thể đã bị kinh hãi, anh họ, em sớm đã nó rồi, ánh mắt của anh quá sắc bén, cho nên càng phải thường xuyên cười, nếu không căn bản không ai dám đến gần anh, thật may là nữ sinh này có ý chí cứng như sắt thép, mới không có bị anh dọa cho bỏ chạy!”

Hắn bất quá là đi mua đồ uống, vừa về đến liền nhìn thấy cô biến sắc, loại chuyện dọa người này quả nhiên chỉ có anh họ mới làm ra được.

Hạ Anh Đông liếc mắt nhìn em họ một cái, không nói thêm lời nào, chỉ là cúi đầu nhìn xem Mạc Tử Nhân có thật là đã bị anh dọa cho ngốc hay không.

Mạc Tử Nhân……anh không chỉ có thích tên của cô, cũng thích nàng nhìn như nhu nhược, nhưng kỳ thật cũng rất có cá tính kiên nhẫn.

Anh vỗ nhè nhẹ mặt của nàng, Mạc Tử Nhân rốt cục lấy lại tinh thần, nhìn Hạ Anh Đông một chút, lại nhìn Hạ Lập Dương một chút.

Đã sớm hoang mang lo sợ, cô căn bản không biết nên xử lý tình cảnh hỗn loạn trước mắt như thế nào ──

Cô vốn là muốn hướng Hạ Lập Dương tỏ tình, tại khi cô chưa tháo mắt kính xuống, người còn chưa đi tới đây, từng hết lần này đến lần khác xác nhận qua, đứng ở chỗ này chính là Hạ Lập Dương; Nào biết mắt kính vừa tháo xuống, cô đi tới nhưng lại “Nhân sự đã không phải là”── nam nhân dưới tàng cây lại là anh họ của Hạ Lập Dương !

Đối với cô mà nói, đây mới thật là đả kích giống như sét đánh ngang tai!

Cô chỉ là đơn thuần nghĩ tỏ tình mà thôi, chưa từng có ý niệm quá mức tham lam ở trong đầu, vì cái gì ông trời lại muốn hành hạ cô như thế ?!

Lần thứ ba tỏ tình so với trước càng thê thảm, cô thậm chí ngay cả đối tượng tỏ tình đều sai rồi, ô ô ô……

“Cô vẫn khỏe chứ, tôi là Hạ Lập Dương, là em họ của anh ấy, di? Tôi giống như đã gặp qua cô rồi, cô có phải hay không cũng là sinh viên khoa mỹ thuật?” Hạ Lập Dương đánh giá Mạc Tử Nhân vài lần, giống như là đang xác nhận.

Mạc Tử Nhân theo thói quen lại muốn đẩy đẩy gọng kính, bất quá trên sống mũi không có kính, đương nhiên không có đẩy lên được; Hạ Anh Đông chú ý tới động tác quán tính này của cô, không khỏi hiểu ý, cười một tiếng.

Hạ Lập Dương rõ ràng nhớ rõ cô, làm cho cô cảm thấy thật là cao hứng. “Xin chào. Tôi là bạn học sát lớp với anh,  tên tôi là Mạc Tử Nhân.” Mỉm cười ngọt ngào.

Cánh tay của Hạ Anh Đông sau lưng Mạc Tử Nhân lập tức tăng thêm lực đạo, đem cô kề sát ngực của anh; Nhất thời cô lập tức cảm nhận được thân thể cường tráng của anh, trái tim lại nhảy nhanh.

Anh rất cao, làm cho cô nhất định phải ngẩng đầu lên mới có thể trông thấy mặt của anh ── đó là gương mặt có điểm tức giận

“Ách… Cái kia có thể hay không xin anh thả tôi ra?” Trên người anh có cỗ hơi thở quá mức xâm lược. sẽ làm cho cô cảm thấy hoảng loạn không thôi.

Ô, ô, đối tượng cô vốn muốn tỏ tình là Hạ Lập Dương, như thế nào hiện tại trở nên hỗn loạn như vậy, hiện tại cô nên thu xếp ra sao?

Chẳng lẽ cô vừa mới tỏ tình sẽ phải đi xin lỗi, nói cô tỏ tình sai đối tượng sao? Như vậy không phải bị đánh cho bầm dập mặt mũi mới lạ.

Hạ Lập Dương ở một bên nhìn xem, cười cười, hai tay ôm trước ngực, dường như vừa xem cuộc vui, vừa trêu chọc nói: “Anh họ, hai người mới chỉ vừa quen biết, có cần thiết phải biểu hiện sự thân mật như vậy hay không? ” Thật làm cho hắn đỏ mắt.

Mạc Tử Nhân vừa nghe, sắc mặt thoáng chốc trở nên đỏ rừng rực, tình huống này tựa hồ càng lúc càng không biết nên giải quyết hậu quả  như thế nào cho tốt.

Làm sao bây giờ? Cô nên làm cái gì bây giờ?

Sớm biết thế này cô nên kiên trì đeo mắt kính, cho dù xấu một chút cũng không sao, ít nhất sẽ không nhận lầm đối tượng, tình cảnh hiện tại như thế này, thật sự là khó có thể giải quyết tốt hậu quả….

Hạ Anh Đông nhìn Hạ Lập Dương một cái, sau đó lại đem tầm mắt cúi xuống, tinh tế đánh giá khuôn mặt đỏ như sắp bị luộc chín của cô.

Cô tướng mạo cũng không có gì đặc biệt để người khác chú ý, thế nhưng đôi mắt sáng ngời kia đã sâu sắc hấp dẫn ánh mắt của anh.

Vừa rồi trước tiên anh liền chú ý phương hướng của cô, khi hướng anh đi tới, anh liên tục đoán ý đồ của cô, không nghĩ tới là lại hướng anh tỏ tình.

Nhìn cô thẹn thùng đến nỗi ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, thì biết cô đã có bao nhiêu khẩn trương, thế cho nên ngay cả đối tượng tỏ tình cũng không thấy rõ ràng, khiến anh cảm thấy ảo não, hiện tại thần sắc của cô có vẻ rất bất an, nhất định là đang suy nghĩ làm thế nào để kết thúc trò khôi hài hoang đường này.

Bất quá – anh cũng không dự định làm cho hết thảy kết thúc nhẹ nhàng.

Nếu là cô đã đến tỏ tình, anh đương nhiên cấp cho cô một cái kết tốt, như thế mới không uổng công cô lấy hết dũng khí, không phải sao?

“Anh vừa rồi đáp ứng cô ấy, về sau cô ấy chính là bạn gái của anh”. Hạ Anh Đông đối với em họ nói, công khai biểu thị sự sở hữu.

Hạ Lập Dương rất rõ ràng anh họ có tham muốn sở hữu mạnh đến chừng nào, lập tức lanh lảnh cười một tiếng, nâng hai tay lên, bộ dạng như muốn xin sự khoan dung nói: “Cô ấy đã là người của anh, em lại dám loạn tưởng được hay sao? Với lại, anh cần phải rõ ràng em không phải loại người như vậy.”

Cô đã là người của anh? Không ! Cô mới không phải là người của anh, cô căn bản không muốn trở thành người của anh một chút nào, cô chỉ là không cẩn thận nhầm người định tỏ tình mà thôi!

Không được! Cô phải ngay lập tức, lập tức sửa chữa sai lầm này, không thể để chuyện này càng lúc càng vượt ra khỏi quỹ đạo “Cái kia… Tôi chỉ là,,,,” Vội vàng bày tỏ ý kiến, bất đắc dĩ khiến cho tâm hoảng ý loạn, đến nỗi khó có thể biểu đạt.

“Chỉ là cái gì? ” Hạ Anh Đông nhàn nhạt hỏi, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô hỏi.

Mạc Tử Nhân hoảng hốt, thật vất vả muốn phun ra lời nói lại nuốt trở về.

Ánh mắt của anh quá mức lạnh lùng, phảng phất như hơi thở có mang theo giá rét của mùa đông, hại cô không khỏi run lên một chút, cước bộ rất muốn lui về phía sau, vừa vặn cô vẫn còn đang bị nhốt trong phạm vi hai tay anh, làm cho cô không thể động đậy.

Ánh mắt của anh rất lạnh, lòng bàn tay áp vào bên hông của cô, nhưng lại thập phần ấm áp.

“Chỉ là, chỉ là….” cô vẫn còn ấp úng.

“Anh họ, anh lại hù dọa một cô gái yếu đuối a!” Hạ Lập Dương nhịn không được thay Mạc Tử Nhân giải oan.

Hạ Anh Đông lúc này mới rút cục thu lại thần sắc lạnh lùng, anh hôm nay là tới tham gia buổi lễ tốt nghiệp của em họ, trong trường học người đến, người đi là nơi không thích hợp để nói chuyện phiếm, vì vậy anh buông cô ra, đồng thời cũng từ trong túi móc ra danh thiếp, cùng một cái bút, tại trên danh thiếp viết số điện thoại di động giao cho Mạc Tử Nhân. “Nhớ gọi cho tôi”.

Mạc Tử Nhân không dám không nhận, chữ của hắn phi thường có lực. (NN: êm thích lúc anh ấy ký séc cơ *hố hố*)

Cô nhìn anh, trong đầu ngổn ngang, lồng ngực cũng bởi vì quá mức khẩn trương mà khó thở – cô không nghĩ tới như thế nào mà việc nhầm lẫn tai hại này lại phát sinh trên người cô, lần này cô phải làm sao đây?

“Cái kia…. Tôi….” Người ta nói vạn sự khởi đầu nan, quả thật đúng vậy, cô suy nghĩ hồi lâu chính là không nghĩ ra lời dạo đầu thích hợp, càng không nói đến sự giải thích.

Cô rốt cuộc nên nói như thế nào, mới không để cho anh trở mặt, cũng có thể làm cho mình có một kết cục tốt?

Chẳng lẽ lại chấp nhận sự nhầm lẫn tai hại như vậy sao? Không, không được – cô rõ ràng thầm mến chính là Hạ Lập Dương… Mà không phải là vị anh họ này.

Hiểu lầm nhất định phải giải thích rõ ràng, mới không tạo thành sự phức tạp, chuyện này là lỗi của cô, cô không thể đâm lao phải theo lao.

“Hạ ….” Đáng giận, ngay cả tên anh gọi là gì cũng không biết.

Đang lúc Mạc Tử Nhân cúi đầu muốn xem danh thiếp vừa nãy, Hạ Anh Đông đã cúi người tại vành tai của cô nhẹ lẩm bẩm tên mình “Anh Đông… Tôi tên là Hạ Anh Đông”. Cuống họng mang từ tính trầm thấp tràn đầy mị lực mê người.

Bên tai Mạc Tử Nhân đột nhiên như bị phỏng, cả người lại cứng đờ không dám động đậy, trái tim nhảy nhanh đến nỗi cơ hồ như không dừng lại được.

Môi Hạ Anh Đông còn chưa rời đi khỏi bên tai cô, tay của anh đầu tiên là vuốt vuốt vành tai của cô, lại nhẹ nhàng mở miệng ưng thuận hứa hẹn “Tiểu Nhân…. tôi sẽ đối với cô rất tốt” Nói xong, tại trên mặt của cô lưu lại một nụ hôn, sau đó khoan thai chậm rãi cùng Hạ Lập Dương cùng nhau rời đi.

Mạc Tử Nhân lại đỏ mặt, tay trái vuốt vuốt vành tai, trái tim đập càng ngày càng mạnh, hô hấp càng thêm dồn dập, chỉ có thể ngơ ngác nhìn chăm chú bóng lưng của  Hạ Anh Đông.

Lần  tỏ tình này- lại là hoàn toàn thất bại thảm hại.

Mặc dù nàng cũng thường xuyên thất bại thảm hại, vốn dĩ trước kia ít nhất còn có thể đem lời muốn nói, nói lắp ra khỏi miệng, nhưng lần này ngay cả một chữ đều không thể nói ra, đại não giống như là bị anh quản chế, căn bản không có biện pháp suy nghĩ.

Này thật sự là quá đáng sợ…

“Wow! Vừa rồi thực sự là rất kích thích đó! ” Tô Phân thấy khi bọn họ đã rời đi, mới vội vã chạy tới.

Mạc Tử Nhân khuôn mặt vẫn nóng bừng, trong lòng rối loạn không nói ra được cảm giác gì – rút cục hiện tại đã xảy ra chuyện gì a?

“Vừa rồi người nam nhân kia là ai? Lớn lên có ngoại hình thật là tốt! Anh ta và Hạ Lập Dương cũng có chút giống nhau, là người thân của Hạ Lập Dương sao?”

Giống? Tuyệt không giống – Hạ Lập Dương như ánh sáng mặt trời, Hạ Anh Đông thì lại rất lạnh lùng, mà nàng không thích nam nhân lạnh lùng.

“Tử Nhân, bạn cùng anh ta nói gì vậy?” Tô Phân hào hứng bừng bừng truy vấn, dường như muốn thám thính cục diện vừa rồi.

Mạc Tử Nhân lúc này mới hoàn hồn, chợt hiểu ra, xoay người lấy mắt kính đeo lên “Tiểu lộn xộn, bạn như thế nào không có nói cho mình biết, người đứng dưới tàng cây không phải là Hạ Lập Dương?” Hại cô xảy ra chuyện lớn như vậy.

Tô Phân nháy mắt mấy cái, vẻ mặt vô tội trả lời: “Có a! Mình vừa phát hiện người nọ đến gần Hạ Lập Dương, sau đó Hạ Lập Dương dưới tàng cây rời đi, khi đó mình không phải có gọi bạn hay sao? Bạn cứ thế liên tục đi lên phía trước, nam nhân kia cũng đã phát hiện ra bạn, chẳng lẽ bạn muốn mình phóng tới lôi bạn về sao?” Về sau cô còn rất quẫn bách, đối với Mạc Tử Nhân thẳng phất tay loạn xạ, muốn gọi Tử Nhân vội vàng trở lại, nào ngờ Mạc tử Nhân chỉ là liếc nhìn cô một cái, lại quay đầu đi.

“Đương nhiên muốn a!”. Việc đó so với sai lầm của cô hiện tại thì còn hơn chán.

“Đúng là không hiểu được cái gì, mình thật không dám ngang nhiên xông qua a….” Nhìn thấy trên mặt Mạc Tử Nhân tràn đầy vẻ hối tiếc, Tô Phân nhất thời cũng thay đổi sắc mặt. “Không… Lẽ nào như vậy? Bạn đối với nam nhân kia tỏ tình sao?” Oa! Sai lầm lần này thật đúng là thú vị, cô rất mong đợi chuyện gì sẽ xảy ra sau đó!

Mạc Tử Nhân xụ mặt, ai oán đến cực điểm gật đầu.

Tô Phân cầm chặt tay cô, tiếp tục tìm tòi nghiên cứu chân tướng. “Thật quá lợi hại! Sau đó, sau đó thì sao?Namnhân kia nói gì?” Nói không chừng việc nhầm lẫn tai hại lần này có thể thúc đẩy một chuyện tình yêu kì dị, điều này cũng không có gì không tốt.

Hạ Anh Đông nói gì – Mạc Tử Nhân vừa nghĩ tới đã cảm thấy khóc không ra nước mắt.

“Tử Nhân, anh ta đến tột cùng nói gì, bạn mau nói a~!” Thật đáng tiếc, vừa rồi không có đứng gần một chút, nếu không có thể nghe được toàn bộ tin tức.

Mạc Tử Nhân nhìn qua bạn tốt, nháy mắt mấy cái dùng sức ôm lấy bạn tốt : “Tiểu lộn xộn, làm sao bây giờ? Mình xong đời rồi a!”

Ô, ô lúc này mới không cần phải kiểm tra, rõ ràng chính là bị nguyền rủa a~!

Nếu là nguyền rủa – cô phải nghĩ biện pháp giải trừ bùa chú; Nếu là sai lầm – cô phải nghĩ biện pháp cởi bỏ hiểu lầm, tóm lại trốn cũng không thoát, cô nhất định phải một mình gánh chịu.

************

Nhưng vấn đề là, vì cái gì mà sau ngày tốt nghiệp, cô không phải là vội vã đi tìm việc làm, mà là ngẩn người nhìn điện thoại di động?

Cô rất hi vọng chuyện ngày hôm qua chỉ là mơ, dù cho qua, nhưng mà trái tim vẫn cứ đập loạn thình thịch, cái này chứng tỏ đây không phải là mơ.

Cô đúng là xác thực có làm một chuyện ngu xuẩn, cho dù hiện tại cô có vỗ ngực liên tục như thế nào, cũng không cách nào vãn hồi, chỉ có thể hết sức kết thúc trận hỗn loạn này.

Mạc Tử Nhân hít một hơi thật sâu, lại chậm rãi thở ra.

Ngày hôm qua, cô cùng Tô Phân tốn nhiều thời gian để luyện tập cho hôm nay, khi gặp Hạ Anh Đông để giải thích, nhưng không biết tại làm sao, khi Hạ Anh Đông nhìn cô, suy nghĩ của cô sẽ bãi công, thật may là Tô Phân sưu tầm không ít những câu nói tốt sẽ phải dùng đến trong cuộc gặp gỡ này, ngoại trừ việc giải thích hiểu lầm, cũng sẽ không làm Hạ Anh Đông mất mặt mũi.

Tô Phân vốn là đề nghị muốn hai người mặt đối mặt giải thích rõ, như vậy mới thể hiện sự thành ý,vừa nghĩ tới ánh mắt sắc bén phảng phất có thể đoạt  tâm phách người khác của Hạ An Đông, cô lập tức lắc mạnh đầu, nói cái gì cũng không muốn gặp mặt anh lần thứ hai- cô lại không hiểu biết về anh mấy, vạn nhất anh tức đến nỗi động thủ thì làm thế nào?

Tô Phân hôm nay đi phỏng vấn, chỉ còn một mình cô một người chiến đấu hăng hái, cho nên cô quyết định cùng Hạ Anh Đông giữ khoảng cách, dùng thẻ an toàn.

Cô lần nữa hít sâu một hơi, cầm lấy điện thoại di động bấm dãy số, tiếng chuông vang lên, đáp lại ngay ở giây thứ năm – thật may là có người bắt máy, nếu không cô sẽ sợ đến mức trực tiếp ngắt điện thoại.

Cô cũng không biết chính mình tại sao khẩn trương như vậy, có thể là do cô chính là sợ Hạ Anh Đông, mà nếu đã sợ anh, Tô Phân lại có ý tưởng không thể chấp nhận được, đó là muốn cô đâm lao phải theo lao; cô đối với tình cảm rất có nguyên tắc, tuyệt sẽ không có mới nới cũ.

“Là Tiểu Nhân sao?”

Di? Cô cũng chưa có mở miệng, anh như thế nào biết là cô gọi tới? Nhưng đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là cô cần phải giải thích rõ mọi chuyện, nên vội vàng lên tiếng: “ Đúng vậy, là tôi, cái kia….” ngay bước đầu đã gặp phải bất lợi, cô vừa nói lại bắt đầu nói lắp.

“Cái kia…. Tôi nghĩ muốn giải thích, giải thích một chút tình huống ngày hôm qua…” May mắn là dùng điện thoại liên lạc, cô không cần đọc thuộc lòng, chỉ cần không nói lên một chữ khó nghe là được  “Chuyện là như vầy, tôi cũng không phải là muốn hướng anh tỏ….”

“Đã ăn chưa? ” anh vừa đúng lúc cắt đứt dòng giải thích rõ ràng của cô.

“Tôi chưa ăn.” Ách, nói đến một nửa đã bị cắt đứt, nàng phải tìm được trọng điểm lần nữa: “Tôi là phải nói, kì thật ngày hôm qua tôi không phải muốn hướng anh…”

Hạ Anh Đông lại lần nữa chặn ngang thanh âm của nàng, chậm rãi nói: “Tôi đói bụng, đợi lát nữa gặp mặt lại tán gẫu, cô có giấy bút không? Ghi địa chỉ một chút…” Lưu loát đọc lên chỗ anh đang ở  “Một tiếng sau gặp lại trong tiệm”.

 “Tôi còn chưa nói xong!” cô thật vất vả đem câu nói đầy đủ nói ra khỏi miệng.

“Một giờ sau tôi nghe cô nói sau”. Anh trực tiếp tắt luôn điện thoại.

Mạc Tử Nhân không cách nào nói tiếp, chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo kế hoạch của anh; Có thể… Như vậy không đúng sao? Nào có người như anh– Hạ Anh Đông có thể nào hoàn toàn mặc kệ ý kiến của cô sao?

Mặc dù ý kiến của cô rất ít khi có thể biểu đạt ra, bởi vì cô luôn chậm nửa nhịp, hoặc là không có dũng khí nói ra khỏi miệng, trừ phi gặp gỡ khẩn cấp, hoặc sự kiện trọng đại, ngẫu nhiên cô mới có hành vi kinh người, mà tất cả bởi vì cá tính của cô trời sinh như thế.

Mạc Tử Nhân cúi đầu ủ rũ ai oán ca thán một tiếng – vốn là muốn qua ba phút giải quyết chuyện này, nhưng hôm nay vẫn đi ra cửa theo để gặp mặt anh.

Cô thật sự không nghĩ đến là sẽ gặp lại Hạ Anh Đông, anh quá khí phách rất có quyết đoán, làm cho người khác rất sợ hãi, mà cô rất sợ cùng người như vậy quen biết, giống như sẽ làm cô mất đi chính mình.

Mạc Tử Nhân nhìn qua địa chỉ vừa ghi, trong nội tâm thấy tất cả thật bất đắc dĩ, nếu như cô muốn giải thích rõ ràng, thế tất phải đi một chuyến, vì sao Hạ Anh Đông kia lại cậy mạnh như vậy a ?

Kì thật con người mạnh mẽ cũng không phải làm cho người ta chán ghét, dù sao cũng có lúc cần người như vậy đảm đương trọng trách quan trọng, nhưng có thể tồi tệ nhất lại là ở chỗ này, như vậy người lãnh đạo sẽ thường xuyên cải biến ý tưởng của những người khác, làm cho những người kia đi làm những chuyện mà họ không muốn – mà cô chính là một trong số những người khác.

Kì thật cũng không phải là cô  không có chủ kiến, nếu là gặp qua chuyện không hợp lý, cô cũng sẽ đề xuất kháng nghị, nhưng lúc này đây tựa hồ kháng nghị không được, bởi vì cô là người sai trước, cho nên lần này quyền chủ đạo nằm trong tay của Hạ Anh Đông.

Mạc Tử Nhân vẫn còn do dự không muốn đi, thời gian cũng không còn sớm, cô vừa mới ngẩng đầu, liền thình lình phát hiện 20 phút đã trôi qua.

Không xong! Cô sẽ đến muộn mất- chớ lại suy nghĩ có nên đi hay không, thời gian đã thay cô quyết định, cô không thể không đi.

Tay chân luống cuống, Mạc Tử Nhân cuối cùng đến tại thời gian đã định trước một phút, phục vụ sinh thấy cô đứng ở cửa, mặt mỉm cười giúp cô mở cửa.

“Hoan nghênh đã đến, xin hỏi cô có phải là Mạc tiểu thư không?” Phục vụ sinh khách khí hỏi thăm.

” Đúng vậy… Tôi cùng bằng hữu… Ách … người khác hẹn gặp.” Cô không muốn nói ra tên Hạ Anh Đông, để tránh dính dáng đến nhau.

Phục vụ sinh nhẹ nhàng gật đầu “Hạ tiên sinh đã đến, Mạc tiểu thư mời đi theo tôi”

Đi theo phục vụ sinh vào một gian ghế lô (*), nhìn thấy Hạ Anh Đông đã ở bên trong lẳng lặng đọc sách, lúc anh chuyên chú, gò má toát ra một cỗ khí chất vừa đặc biệt vừa khó hình dung.

(*gian ghế lô: kiểu phòng của Nhật, cửa được kéo sang 2 bên )

Anh ngồi một mình ở một góc, giống như một pho tượng thạch cao, lười biếng hưởng thụ sự yên lặng của thời gian, cả người anh có vẻ một chút cũng không vội vã, không bừa bãi, làm cho người ta nhịn không được đem tầm mắt dừng lại ở trên người anh không rời đi được

Cô nhìn đúng là có điểm ngoài ý muốn, mặc dù hiểu về anh không nhiều, khiến cô rất khó tưởng tượng Hạ Anh Đông lại có thể an tĩnh ngồi đọc sách – anh nên lưu luyến là quán ba, bởi vì bề ngoài của anh gây cho cô cảm giác như vậy.

Sau khi bắt gặp một màn tâm tình này, cô lại cảm thấy bất an, cô đột nhiên cảm thấy chính mình đối với Hạ Anh Đông quá mức sợ hãi, nói không chừng anh là đối tượng không thể thỏa thuận được.

“Hạ tiên sinh, Mạc tiểu thư đã đến” Phục vụ sinh đem không gian rộng lớn lưu lại cho bọn họ.

Đây là một nhà hàng Nhật, bố trí thập phần cổ kính, ở cửa còn có cầu nhỏ, nước chảy tạo cảnh, nước chảy róc rách thay thế âm nhạc, làm lòng người khoáng đạt lạ thường, càng đặc biệt là cái bàn giống như cái hộp, phía trên mặt bàn là thủy tinh, ở giữa thiết kế thành hồ cá, bên trong có con cá đang bơi lội, nhìn ra được người thiết kế có tâm tư khéo léo.

Cô phi thường thích cách thiết kế như vậy, nhìn một lúc lâu sau, mới nhớ tới mục đích hôm nay mình tới:  “ Xin lỗi!” cô không thể nhìn thẳng chằm chằm thiết kế nhà hàng mà bỏ quên anh.

“Không sao, cái đặc sắc nhất của nhà hàng này vốn là cái bàn, tất cả khách nhân vừa đến sẽ nhìn qua chỗ khéo léo này đầu tiên, sau đó mới có thể là do thích tay nghề của đầu bếp nhà hàng”. Hạ Anh Đông gấp lại quyển sách, nhàn nhạt giải thích với cô.

Mạc Tử Nhân chú ý tới anh chính là đọc sách ngoại văn, điều này cũng làm cho cô kinh ngạc một chút.

(*sách ngoại văn: sách tiếng nước ngoài,)

“Trước tiên xem thực đơn đã, đừng để đói bụng”.

Hiện tại đã là 12h rưỡi trưa, cô xác thực có đói bụng, đúng là hai người bọn họ căn bản cũng không tính là quen biết, bữa cơm này thật sự không thể ăn, chỉ có thể giải thích, lại nói cô căn bản cũng không dự định cùng anh ăn cơm  “ Hạ tiên sinh…”

“Anh Đông” Đối với cách xưng hô này anh rất kiên trì.

Mạc Tử Nhân cho là mình đang hướng anh giải thích, đương nhiên cũng muốn tôn trọng ý kiến của anh “ Anh Đông, tôi…” Bởi vì khiếp đản, cô cũng chỉ biết không nên nói đến chủ đề hôm đó trước tiên.

Lúc này Hạ Anh Đông bắt đầu thuần thục gọi thức ăn “ Cô muốn ăn gì?”

“Tôi không đói lắm” Cho dù hiện tại cô rất đói bụng, cũng không còn tâm trí để ăn nữa, bởi vì trong đầu cô chỉ nghĩ đến nội dung đã chuẩn bị trước- lần này nếu không chuẩn bị kĩ càng, đợi lát nữa giải thích chỉ sợ lại lắp bắp, không thể đạt hiệu quả được.

“Có ăn được gỏi cá sống hay không?”

Cô gật đầu.

“Làm giúp tôi một mâm sushi tổng hợp, còn có cá muối nướng, đúng rồi, bất kì thức ăn gì có trộn lẫn tôm cua không được phép đặt lên bàn.”

Mạc Tử Nhân nhìn nhìn anh, đoán rằng có thể anh bị dị ứng với tôm cua, vừa vặn, cô cũng bị dị ứng với tôm cua, cho nên thủy chung không có ý kiến gì.

“Vâng, xin hai vị chờ cho một lát”. Phục vụ sinh mỉm cười rời đi.

Cho đến khi hàng ghế còn lại hai người bọn họ, Mạc Tử Nhân rốt cục lấy lại dũng khí mở miệng “Hạ… Anh  Đông, tôi hôm nay tới là muốn cùng anh giải thích chuyện hiểu lầm hôm qua – tôi không phải là muốn hướng anh tỏ tình”

Thật tốt quá, cô cuối cùng cũng đã một hơi nói ra điều trọng yếu, hiện tại sẽ chờ phản ứng của anh, cô vừa uống trà cho thanh cổ họng, vừa ở bên cạnh nhìn lén người đối diện – Hạ Anh Đông.

Không thấy anh giận tím mặt, tựa hồ thật sự vẫn ung dung đợi cô nói tiếp… Đã như vậy, cô cứ tiếp tục nói tiếp, miễn cho hiểu lầm càng lúc càng sâu  “Tôi biết rõ chuyện này có điểm làm cho anh khó xử, nhưng tôi cảm thấy nếu như không giải thích rõ ràng là đã đantg đả thương anh, ngày hôm qua bởi vì tôi không đeo kính…”

Mạc Tử Nhân từ từ tự thuật lại tình huống hôm qua, có lẽ là do bộ dáng Anh Đông định thần, nhàn nhã, làm cô từ từ thư giãn tâm tư suy nghĩ của mình, làm cho nàng chuyện ngày hôm qua đâu vào đấy: “Đã tạo ra phức tạp cho anh, tôi thật sự rất xin lỗi anh, đây hết thảy đều là lỗi của tôi, nếu như tôi có thể đền bù được cho anh cái gì, xin anh cứ việc nói ra cho tôi biết”

Cô xác thực cảm thấy hổ thẹn với Hạ Anh Đông, cô rất muốn đền bù tổn thất cho anh – dù sao đổi lại là cô bị người khác tỏ tình, kết quả lại là nhầm người, cô cũng sẽ cảm thấy rất lúng túng khó chịu.

Đợi đã… Không đúng nha! Cô đột nhiên nghĩ đến ngày hôm qua, mặc dù cô không có hô lên tên Hạ Lập Dương, nhưng y theo nội dung cô tỏ tình, là có đề cập đến quan hệ bạn học của hai người; mà Hạ Anh Đông lúc đấy phát hiện ra cô nhận lầm người, vì sao còn muốn đâm lao phải theo lao? Lúc này cô đem ánh mắt nghi vấn nhìn về phía Hạ Anh Đông.

Hạ Anh Đông khóe miệng còn nhếch lên một nụ cười thản nhiên.

Lúc này phục vụ sinh đưa lên món ăn, giữa hai người là một mảng im lặng, chờ phục vụ sinh ra khỏi phòng, Mạc Tử Nhân chờ không được thốt lên hỏi – “Anh đã sớm biết đối tượng tôi tỏ tình không phải là anh, đúng không?”

“Đúng vậy”.

Mạc Tử Nhân nhịn không được nhíu mày, hoàn toàn không lý giải được vì sao Hạ Anh Đông phải làm như vậy :”Chúng ta căn bản không biết nhau, vì cái gì anh cố ý tạo thành vụ hiểu lầm này?”

Hạ Anh Đông thong thả ung dung trả lời “Không, chúng ta biết nhau… Hơn nữa thời gian cô và tôi quen biết nhau còn sớm hơn Hạ Lập Dương.”

Cái gì?

**************

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

80 phản hồi

  1. he he vẫn còn trong top 3

    Phản hồi
    • Có ai đâu mà Top với chả ko Top =.=! Tr này 1 chg dài dã man TT^TT Vẫn theo kế hoạch ko đổi chg cho nhau nữa ha. Chả biết ai vớ phải chg H nhể :-ss

      Ngày Thứ 5, 29 Tháng 9 2011 03:04 PDT

      Phản hồi
  2. thật ngưỡng mộ những người ngồi ed một chương dài thía này.ôi cuộc đời là số khổ a , ta đi tự kỉ còn hơn 😥

    Phản hồi
  3. =)) chị này thật thảm,cơ mà mèo mù vớ cá rán
    1 chương của bộ này dài thế,hix =”=
    “Nevine ngoại trừ việc giải thích hiểu lầm, cũng sẽ không làm Hạ Anh Đông mất mặt mũi.” cái Nevine này là cái gì a =”=
    ta nghĩ chỗ “lui tới” kia sửa thành kết giao luôn đi các muội,để lui tới không có ý nghĩa lắm

    Phản hồi
  4. * chống cằm mơ mộng*……… ước gì mình được như cô ấy…………. ôi…… mà 6 độ ko nhìn thấy gì là đúng òi…. ta còn nhớ lúc ta 6 độ…. ta mà bỏ kính ra là mờ ảo, mẹ ngay ở bên cạnh còn không nhìn rõ nữa là…… * chấm chấm nước mắt*….. có lúc để kính ở giường…. mò mẫm tìm mãi thì ko thấy, cúi cùng là …. * crac*…… thôi xong, cái kính đã đi tong…. vậy là được mua kính mới….. * đau khổ ~ ing*……..

    Phản hồi
  5. @Heo vàng: Ta với mi hợp tác mần thịt thầy trò gian xảo này hok? Sao mi lại hèn thế này? Gặp khó khăn chút xíu không đương đầu mà lại xách dép chạy như thế là sao? Mau quay lại cùng ta chiến đấu đi!!!

    @Chủ nhà: Ta không bik mi là đồ đệ của Ngọc Nhi bé bỏng của ta, mà Ngọc nhi là sủng nữ iu vấu của ta => Mi cũng là sủng nữ bé iu ỉu ìu iu của ta =)) Mau về động nhà ta mau

    Phản hồi
    • Lâm Lâm: *cười khả ố* hảo ngoan a~, chạy rất nhanh, hớ hớ *gọi vs theo* cẩn thận kẻo ngã, ta vừa rải 1 bao tải vỏ chuối trước cửa nhà đó, ngahahaha….
      Heo con: *đá đít* ai là sủng nữ của nàng hử, hố hố, mún lôi ta về động thì phải hỏi sp ha *cười đểu*
      PS: mà ta có tên đàng hoàng mà, seo cứ gọi là chủ nhà thía *chỉ chỉ lên trên* cười ngây ngô*

      Phản hồi
      • *mặt hầm hầm bước vào* con heo gầy kia seo đi đâu cũng dụ dỗ nữ tử nhà người ta làm sủng nữ vậy hả??? Phiên Nhi a đợi khi nào ta rảnh ta mở hội chọn phu quân thật tốt cho c, đừng bị heo gầy dùng lời ngon ngọt dụ dỗ rơi xuống hố sâu nha 😉

        Ngày Thứ 6, 30 Tháng 9 2011 03:37 PDT

      • hố hố, sp ytam, c vẫn còn yêu đời a~, chưa mún lọt xuống hố sâu đâu *cười đểu*

      • ui ui Phiên tỷ mún cưới ck a
        để mụi gt cho vài ng` nhá *nháy mắt*

      • ặc, ai u SN, ta đã mún đâu, sp cứ nói thía thui, haiz~,mà ai có thể chịu dc tính BT và ham hố của ta chứ *tự kỉ ~ing*

  6. @Ngoc nhi: Ai la heo hong thia? Ta hem bik nha ;;) *chop mat ngay tho* ma ta lam j nang de nang mun lam thit ta? Ta sung nang ko kip nua la ;))

    @Luynh khung: Dao nay heo dang bi lo mom long mong, nang an heo can than nha nhung ma *ngo trai nhin phai* nang mun lam thit con heo nao thie? Ta co thay con nao dau ta???

    Phản hồi
  7. * trốn sau cửa nhà, ngó ngó vào trong*….. * nìn thấy cảnh 1 con heo gầy đang giãy giụa giương oai, thấy 1 Phiên nàng đỏ mẹt thẹn thùng( vì mún lấy chồng)*……………….. * ôm bụng cười lăn lộn*……………..

    Phản hồi
  8. @LL: *liếc* ta thẹn thùng+ đỏ mặt +mún lấy chồng hồi nào zị???? *đá đít LL* náo quớ, seo dám nói linh tinh ở đây hử, ta vẫn còn nà thục nữ đang tuổi gài trâm ná, còn lâu mới lấy chồng, muahaha..
    @sp: c đang định làm thía, cú sút quớ chuẩn, *vỗ tay*hớ hớ

    Phản hồi
    • @Luynh khùng: sặc…. cái mẹt trình ình ra đấy, còn hỏi j nữa cô nương? Cô thử hỏi xem ai ở trong đây mà không thấy vẻ mặt ghi rõ chữ “ta muốn chồng, mai ta sẽ đăng tin tuyển hôn phu” hử? Còn nói về cây trâm cài của nàng á? Ta nhớ là lúc ở trước động của ta nàng đã bẻ nó làm vật minh chứng cho tềnh iu của nàng với ta mà? *chớp chớp mắt* sao nàng có thể nhanh quên thía nhỉ?

      @Tâm thần: mi đi mua máu chưa hừ? Sao cứ chạy tùm lum thia? Rãnh thì mau bắt 2 thầy trò nhà này về động ta làm sủng nữ đi a~~~~ Iu mi nhiều lắm.

      @Lời chung cho hai thầy trò: Iu các nàng lắm a~~~ Các sủng nữ iu quý của ta~~!!!! Đi chơi đừng lâu quá nhá, còn phải về động ta mà phục vụ cho ta nữa a~~~

      Phản hồi
      • *sút bay* ai là sủng nữ của ngươi hử, seo lại dám rêu rao linh tinh làm hỏng thanh dung thục nữ của ta thía, có mún nhà tan tành như LL ko *cười nham hiểm*
        *đá cái nữa* ai cho phép mi gọi ta là Luynh khùng hử >”<, ta đi méc sp nha *thi triển khinh công đến Lăng Ngọc Các*

      • Phiên nhi c xử lý con heo gầy bị loạn óc, đi lảm nhảm rêu rao , tung tin đồn nhảm này ngay cho sp, ko cần cảnh cáo nưã *liếc mắt* *phất tay áo tiêu sái rời đi*

        Ngày Thứ 2, 03 Tháng 10 2011 21:25 PDT

      • @Luynh khùng: ( ̄口 ̄)! Lúc nãy ta thấy nàng thong thả đi bộ đến Lăng Ngọc các nhá, vậy mà nàng lại bảo là thi triển khinh công??? Lúc nào thía??*ôm bụng cười ngặc ngẻo*
        Còn vấn đề sủng nữ thì đó là sự thật 100% nhá, có LL làm nhân chứng đàng hòag nhá!!!

        @ Ngọc nhi: quả thật ta không muốn nói nhưng nếu không nói thì nàng lại càng… *3 chấm hơn* tay áo nàng rách nát hết òi kìa, phẩy phẩy j nữa a \(“▔□▔)/

      • *đập bàn* con heo kia, ngươi 5 lần 7 lượt hủy hoại thanh danh của ta, đừng trách ta vô tình nha *vén váy* *lấy đà* *sút heo thẳng về nhà* *phủi phủi mông*, hố hố

      • ui dzaaaaa!!!! Nàng có làm bậy thì cũng làm âm thầm thui chứ, lộ liễu quá đi, ai chịu nổi??? Mùi bốc đi âm ỷ nãy giờ kia, đồ xịt khử mùi đâu òi? đem ra coi, chơi giấu xấu quá đi, tính cho ta chết ngộp hử?

      • *quắc mắt* *tay run run chỉ* ngươi, con heo điên này, dám vu oan giá họa ta, ta phải thay trời hành đạo để ngươi ko thể đi hãm hại con gái nhà lành đc nữa *chống nạnh hét* ng đâu, mau đi chuẩn bị cho ta nôi nc sôi, để ta cạo lông cắt tiết con heo này rửa hận *mặt hầm hầm quay vào nhà mài dao*

      • ta vu oan cho nang hui` nao`? Chu nang noi xem nang ven vay lam j? Ay la dong tac j hu? nang chong nanh cai chi? Eo nhu ba bau 5 thang ay, dung khoe, cung dung bop bung de trong eo nho lai chu >”<

      • * dap lia lia* ta ven vay trong tieu sai nhu vay ma nguoi nghj ra kai j hu? co bnhiu ng me ta o dong tac ven vay day *ngua mat cuoi man ro*

  9. meomun

     /  04/10/2011

    hay quá tỉ ui
    mong chờ chap sau của tỉ

    Phản hồi
  10. ối giời, hố hố, bh mới có ng khen tr hay đó *ôm chầm lấy mèo mun* m làm tỷ xúc đông quớ *chấm chấm nc mắt*, nhớ ủng hộ tỷ vs sp txuyen đấy *vẫy khăn*
    PS: mà có C2 rùi đó *chỉ chỉ lên trên*

    Phản hồi
  11. dài mà hay ha..qua hóng nè jo moi rah dạo dóa mấy rày bận chết dc…20-10 vui nha tềnh yêu

    Phản hồi
  12. ViViNTT

     /  14/11/2011

    Thanks PPhien & NNhi!
    Truyen de thuong wa!

    Phản hồi
  13. nhut

     /  16/11/2011

    thanks.chị này ngốc đi tỏ tình mà nhầm người

    Phản hồi
  14. ntkt

     /  16/11/2011

    Lúc anh ý kêu Tiểu Nhân —> giống tiểu nhân nhỏ nhen đó…:)
    Đúng là định mệnh xui khiến rùi lam sao chị chạy cho thoát
    thanks nàng

    Phản hồi
    • ko Tiểu Nhân này đc hiểu theo một nghĩa khác nàng ợ: Tiểu là cách gọi thân mật của người Trung Quốc, còn Nhân thì là tên chị rồi => gọi Tiểu Nhân là cách gọi thân thiết nàng ợ 😉

      Phản hồi
  15. tendersound03

     /  03/12/2011

    ha’ ha’ doc xong cuoi lan bo`, vua doc vua cuoi, ta cung can 6,5 do nen hieu tinh canh cua nang` nay` mu` hihi, cam on ban nhe! hixxx Tieu… Nhan, nghe de hieu lam qua, nhung mu` ta thix hihi

    Phản hồi
    • =))))))))))). nàng tick là tốt rùi , hihi. mà về tên Tiểu Nhân thì sp ta giải tick ở bên trên rùi đó *chỉ lên* ^^

      Phản hồi
  16. mai

     /  12/12/2011

    thanhs nang

    Phản hồi
  17. thangsauxanh

     /  14/12/2011

    thank you!

    Phản hồi
  18. banhmikhet

     /  18/01/2012

    thanks các nàng nhé

    Phản hồi
  19. Băng Nhi

     /  02/03/2012

    lần đầu vào nhà nàng a, thanks nhìu nhìu a
    *hỏi nhỏ tí* cho ta 1 ghế trong nhà nàng được ko a *mang theo 1 đống quà cáp*

    Phản hồi
    • ai u, sao có mĩ nhân lại đáng iu tn ?*lao ra ầm ầm* *vồ lấy bẹo má* =)))
      mau ngồi a,thui ko phải mang quà cáp làm j, cho ta xin ít đậu hũ đc rùi, hoho

      Phản hồi
  20. giangchoi

     /  04/04/2012

    nhầm nhọt cũng có cái hay

    Phản hồi
  21. thanhphong

     /  16/05/2012

    thanks cac nang nha. doc mot chuong dai that tuyet, tiep suc cho cac nang ne, hehe

    Phản hồi
  22. góp ý tí : bạn dùng từ ”cô” để chỉ nữ chính nhưng mình thấy có 1 số chỗ lúc thì để nàng lúc thì để cô, mình nghĩ nên thống nhất lại, và đây là hiện đại văn nên chắc dùng cô hợp lí hơn

    Phản hồi
    • truyện này do Phiên tỷ cùng 1 số ng khác edit, và rất tiếc là lâu nay mình k thấy tỉ ấy 😥

      vì đây k phải truyện mình edit nên mình k tiện sửa, mà hiện tại trong nhà có mỗi mình mình, vậy khi nào thấy ng edit mình sẽ báo lại hộ bạn ha ^^

      Phản hồi
  1. [Bí mật] chương 1 « Lăng Ngọc Các
  2. [Bí mật] chương 1 « âu dương vô vi

Come on babe ~xD

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: